Ai Bảo Ta Là Tiểu Bạch Hoa?
Chương 2
Tống Trường Anh lập tức đổi sắc mặt.
“Con nha hoàn vô phép này.”
“Chủ tử đang nói chuyện, đến lượt ngươi xen vào sao?”
“Người đâu.”
“V/ả mi/ệng nó!”
Tim ta khẽ thắt lại.
Ta lập tức quay sang nhìn Tiêu Đạc.
“Điện hạ.”
“Thúy Thúy từ nhỏ đã theo hầu thiếp.”
“Nó không hiểu quy củ.”
“Xin người tha cho nó lần này.”
Vừa nói, giọng ta đã bắt đầu nghẹn lại.
Bộ dạng như chỉ cần thêm một câu nữa là sẽ bật khóc thành tiếng.
Nhưng Tiêu Đạc chỉ lạnh lùng nhìn ta.
“Trường Anh đang dạy quy củ Đông Cung cho nàng.”
“Nàng không biết cảm kích thì thôi.”
“Lại còn vì một con nha hoàn mà khóc lóc ở đây.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy chán ghét.
“Nguyễn Kiều Kiều.”
“Cái dáng vẻ hồ ly yếu đuối này của nàng.”
“Thật chẳng có chút khí độ nào của một vị Trữ phi.”
Hai tên thị vệ lập tức xông tới.
Một trái một phải giữ chặt Thúy Thúy xuống đất.
Chát!
Chát!
Tiếng t/á/t tai vang lên liên tiếp giữa đại điện.
Chỉ trong chốc lát, hai bên má Thúy Thúy đã sưng đỏ.
Nắm tay trong tay áo của ta siết chặt.
Ngay lúc ấy, khuôn mặt phụ thân lại hiện lên trước mắt.
“Nhịn đi!”
“Vì cửu tộc!”
“Nhất định phải vì cửu tộc!”
Ta hít sâu một hơi.
Rồi từ từ buông lỏng các ngón tay.
Mặc cho đám ma ma tháo cây trâm vàng khỏi đầu mình.
Mái tóc dài lập tức xõa xuống.
Giọng nói vốn đã mềm yếu giờ càng thêm tủi thân.
“Thần thiếp nhớ rồi.”
Tống Trường Anh hài lòng bật cười.
“Như thế mới ngoan chứ.”
Ả quay sang nhìn Tiêu Đạc.
“Điện hạ.”
“Thái tử phi gầy yếu quá.”
“Hay để nàng ấy ra hậu viện chẻ củi, gánh nước vài ngày.”
“Coi như rèn luyện thân thể.”
Tiêu Đạc đứng dậy, chậm rãi vuốt lại ống tay áo.
“Tùy ngươi sắp xếp.”
“Cô còn phải đến Binh Bộ.”
“Không có thời gian để ý mấy chuyện hậu viện này.”
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Từ đầu đến cuối, chẳng buồn nhìn ta thêm lần nào.
Tống Trường Anh cúi đầu nhìn ta đang quỳ dưới đất.
Nụ cười ngạo mạn hiện rõ trên mặt.
“Thái tử phi.”
“Còn không mau đi thay đồ?”
“Mười vại nước ở hậu viện.”
“Trước khi trời tối phải gánh đầy hết đấy.”
Ta đưa tay lau nước mắt.
Rồi đỡ Thúy Thúy đang bị đánh đến đứng không vững dậy.
“Tống đại nhân yên tâm.”
“Ta nhất định sẽ gánh đầy.”
Tống Trường Anh hừ lạnh, xoay người bỏ đi.
Thúy Thúy ôm mặt khóc nức nở.
“Tiểu thư.”
“Người là thiên kim khuê các.”
“Sao có thể đi gánh nước được chứ?”
Ta nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Tống Trường Anh.
Sau đó chậm rãi duỗi vai, hoạt động gân cốt.
“Gánh nước có gì không tốt?”
“Mấy ngày nay ta còn đang thấy toàn thân ngứa ngáy vì thừa sức lực đây.”
“Nếu không vận động chút.”
“Khéo xương cốt sắp gỉ hết rồi.”
“Đi, chúng ta đến hậu viện.”
Chương 3
Ngày lại mặt, ta chuẩn bị từ sáng sớm, đứng chờ ở cổng Đông Cung.
Nhưng người đến lại là Tống Trường Anh.
Nàng ta chắn trước mặt ta, thị vệ sau lưng nàng ta bê từng rương lễ lại mặt ta đã chuẩn bị xuống.
“Tống đại nhân, ngươi làm gì vậy?”
Ta cắn môi, yếu ớt hỏi.
“Thái tử phi, hiện giờ biên quan căng thẳng, điện hạ đang đau đầu vì quân phí.”
“Người mang nhiều vàng bạc châu báu về nhà mẹ đẻ như vậy, chẳng phải khiến người trong thiên hạ chỉ trích điện hạ sao?”
“Mấy thứ này, thuộc hạ sẽ tự ý thay người quyên vào quân khố.”
Thúy Thúy ôm gương mặt vẫn chưa hết sưng, tức đến cả người run rẩy.
“Ngươi nói bậy. Đó rõ ràng là tiền của phủ tướng quân chúng ta.”
Ánh mắt Tống Trường Anh sắc lại.
“Xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ.”
Nàng ta giơ tay lên, làm bộ lại muốn đánh.
Ta vội kéo Thúy Thúy lại, khóc lóc chắn trước người nàng ấy.
“Đừng đánh nàng ấy, chúng ta không mang theo nữa là được…”
Ta nức nở leo lên xe ngựa.
Mành xe buông xuống, ngăn cách ánh mắt chế giễu của Tống Trường Anh.
Xe ngựa lắc lư chạy về phủ tướng quân.
Cha đã chờ sẵn ở cổng lớn từ lâu.
Vừa thấy bộ dạng nghèo nàn của ta, hốc mắt ông lập tức đỏ lên.
“Ôi trời, Kiều Kiều, tâm can của cha, bọn họ hành hạ con thành ra thế này sao?”
“Đúng rồi, con không ra tay chứ? Không đánh chết Thái tử đấy chứ?”
Cha căng thẳng nhìn ta từ trên xuống dưới, sợ trên người ta mang theo mạng án.
Ta khóc lóc lắc đầu.
Cha thở phào một hơi dài, lau nước mắt.
“Con gái ngoan, cha biết con hiểu chuyện mà.”
Ông kéo ta vào thư phòng, cho người lui hết.
Cha lấy ra một quyển sổ dày từ ngăn tối, nhét vào tay ta.
“Kiều Kiều, cha điều tra rõ rồi.”
“Con Tống Trường Anh kia căn bản chẳng phải mưu sĩ thanh liêm gì.”
“Nàng ta mượn danh nghĩa Thái tử, vơ vét của cải khắp nơi. Quân phí bị nàng ta tham ô hơn phân nửa.”
Cha hạ thấp giọng.
“Con giữ kỹ quyển sổ này, tìm cơ hội thích hợp giao cho Thái tử.”
“Chỉ cần Thái tử nhìn rõ bộ mặt thật của nàng ta, những ngày tháng của con ở Đông Cung sẽ dễ chịu hơn.”
Ta cất quyển sổ sát người, nước mắt vẫn rơi.
“Cha, nếu Thái tử bao che cho nàng ta thì sao?”
Cha sững ra một chút, sau đó nghiến răng nghiến lợi.
“Nếu hắn dám bao che, cha sẽ tự mình dẫn quân đến Đông Cung đòi lại công đạo cho con!”
Ta gật đầu không nói gì, trong lòng lại có dự tính khác.
Đến chạng vạng, ta mang quyển sổ quay lại Đông Cung.
Vừa vào sân, ta đã thấy Tiêu Đạc giận dữ chờ bên trong, trong tay còn cầm mấy mảnh ngọc trong suốt.
Tống Trường Anh theo sau hắn, vẻ mặt đau lòng đến cực điểm.
“Thái tử phi nương nương, thuộc hạ biết người oán điện hạ, nhưng người cũng không thể trút giận lên di vật của Tiên hoàng hậu chứ.”
Ta lập tức hiểu ra mình bị gài bẫy, vội giải thích.
“Điện hạ, thần thiếp không có.”
“Thần thiếp căn bản chưa từng thấy di vật gì của Tiên hoàng hậu.”
Tiêu Đạc sải bước đến trước mặt ta, hung hăng ném những mảnh ngọc xuống chân ta.
“Chưa từng thấy? Chiếc chén ngọc này được tìm thấy trong hộp trang điểm của ngươi.”
“Nguyễn Kiều Kiều, ngươi không chỉ ghen tuông độc địa, mà còn ác độc đến mức này.”
“Chiếc chén ngọc này là kỷ vật duy nhất mẫu hậu để lại cho Cô, vậy mà ngươi dám hủy nó!”
Ta liều mạng lắc đầu.
“Thật sự không phải ta… là Tống đại nhân vừa rồi dẫn người đến lục soát, là nàng ta bỏ vào.”
Tống Trường Anh lập tức quỳ xuống đất, hốc mắt đỏ lên.
“Điện hạ minh xét, thuộc hạ chỉ kiểm tra phòng hỏa các viện theo lệ, sao dám tự tiện chạm vào di vật của Tiên hoàng hậu?”
“Nương nương vì muốn thoát tội mà vu oan cho thuộc hạ như vậy, thuộc hạ thật sự đau lòng.”
Tiêu Đạc nhìn bộ dạng tủi thân của Tống Trường Anh, lửa giận trong mắt càng bùng lên.
Hắn quay đầu nhìn chằm chằm ta.
“Người và tang vật đều đủ, ngươi còn dám ngụy biện.”
“Người đâu, kéo tiện tỳ này ra ngoài, chặt hai tay nàng ta, để Thái tử phi nhớ lâu một chút!”
Tiêu Đạc chỉ vào Thúy Thúy đang quỳ dưới đất, nghiêm giọng ra lệnh.
Thúy Thúy sợ đến hét lên, liên tục dập đầu.
“Điện hạ tha mạng. Không phải tiểu thư làm. Thật sự không phải tiểu thư làm.”