Anh Đã Không Cần Con
Chương 2
“Được.”
Tôi nắm bàn tay mềm mại của con, đi trên con đường rợp bóng cây đầy nắng.
Trong lòng có một cảm giác chua xót và tự hào không nói thành lời.
Con trai tôi lớn rồi.
Cổng trường đông nghịt người, toàn là phụ huynh đưa con đi học.
Tôi đưa con đến cửa lớp, ngồi xổm xuống chỉnh lại cổ áo cho con.
“Nặc Nặc, vào lớp rồi phải nghe lời cô giáo, hòa thuận với các bạn, biết chưa?”
“Con biết rồi mẹ!”
Con trả lời thật to, sau đó hôn lên má tôi một cái.
“Mẹ tạm biệt!”
“Tạm biệt con yêu.”
Tôi nhìn bóng lưng bé nhỏ của con hòa vào dòng người, mãi đến khi không còn thấy nữa mới xoay người định rời đi.
Ngay khoảnh khắc quay người, bước chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.
Cách đó không xa, một chiếc Bentley màu đen đang đỗ bên đường, cực kỳ nổi bật.
Bên cạnh cửa xe là một người đàn ông.
Vest chỉnh tề, dáng người cao thẳng, chiếc Patek Philippe trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới nắng.
Thời gian như đóng băng ngay giây phút đó.
Sáu năm rồi.
Tôi tưởng mình đã quên dáng vẻ của anh.
Nhưng khoảnh khắc anh xuất hiện, gương mặt khắc sâu trong xương tủy ấy vẫn lập tức hiện rõ.
Cố Ngôn.
Sao anh lại ở đây?
Anh dường như đang chờ ai đó, ánh mắt lướt qua cổng trường.
Sau đó, tầm mắt anh vượt qua dòng người, rơi xuống người tôi.
Không, không phải tôi.
Là một đứa trẻ khác vừa chạy ngang qua tôi, chuẩn bị vào cổng trường.
Ánh mắt anh dõi theo đứa bé đó, trên mặt mang theo nụ cười gần như dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.
Một bé gái mặc váy công chúa lao vào lòng anh:
“Bố!”
Anh cúi người bế cô bé lên, trong mắt tràn đầy cưng chiều.
Tôi nhìn thấy một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp bước xuống từ phía bên kia chiếc Bentley.
Cô ta cầm cặp sách của bé gái, đi đến bên cạnh anh, thân mật chỉnh lại cà vạt cho anh.
Một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, giống như một bức tranh tinh xảo.
Hóa ra con của anh cũng học ở đây.
Tôi tự giễu cười một tiếng, kéo lại vạt áo, xoay người rời đi.
Chúng tôi sớm đã không còn là người cùng một thế giới.
“Trần Hi?”
Một giọng nói ngập ngừng, không chắc chắn vang lên phía sau.
Cơ thể tôi cứng đờ.
Đừng quay đầu.
Tôi tự nhủ trong lòng.
Đi nhanh lên.
Nhưng chân tôi như đổ chì, không thể nhúc nhích.
Cuối cùng, tôi vẫn chậm rãi xoay người lại.
03
Cố Ngôn đang bế con gái, người vợ xinh đẹp của anh đứng bên cạnh.
Ánh mắt anh rơi trên người tôi, quét từ trên xuống dưới như máy scan.
Trong mắt có kinh ngạc, dò xét, còn có thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng trên mặt tôi.
“Đúng là em.”
Anh mở miệng, giọng hơi khàn.
Tôi gật đầu, xem như đáp lại.
Không có lời thừa thãi, cũng không có biểu cảm thừa thãi.
Giữa chúng tôi, vốn đã chẳng còn gì để nói.
Người phụ nữ bên cạnh anh là Tô Tình, tôi nhớ cái tên này.
Năm đó khi tôi còn quen anh, anh từng nhắc đến cô ta. Cô ta là con gái của một chiến hữu cũ của bố anh, là bác sĩ, dịu dàng lại tri thức.
Ánh mắt Tô Tình dừng trên người tôi một lát, rồi nhanh chóng nở một nụ cười đúng mực nhưng xa cách.
“A Ngôn, vị này là?”
Tay cô ta tự nhiên khoác lên cánh tay Cố Ngôn, như đang tuyên bố chủ quyền.
“Một… người bạn cũ.”
Giọng Cố Ngôn nghe có chút mất tự nhiên.
“Xin chào.”
Tô Tình đưa tay về phía tôi, nụ cười hoàn hảo không có kẽ hở.
“Tôi là Tô Tình, vợ của Cố Ngôn.”
Tôi nhìn cô ta, không đưa tay ra.
Tay Tô Tình khựng lại giữa không trung một chút, sau đó cô ta thu về như không có chuyện gì, vẫn giữ nụ cười hoàn hảo.
Cô ta là một người phụ nữ lợi hại.
“Mẹ!”
Một giọng trẻ con trong trẻo phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Tôi quay đầu lại, thấy Trần Nặc không biết đã chạy ra khỏi trường từ lúc nào, trong tay giơ một bức tranh.
“Mẹ ơi, mẹ xem! Đây là bức tranh con vẽ gia đình mình!”
Con như đang dâng bảo vật, đưa bức tranh cho tôi.
Trên giấy là hai người lớn nắm tay nhau, ở giữa là một đứa trẻ nhỏ.
Đơn giản, nhưng ấm áp.
Tôi vừa định nhận lấy bức tranh, Trần Nặc lại như phát hiện ra đại lục mới, ánh mắt nhìn thẳng về phía Cố Ngôn đối diện tôi.
Con nghiêng cái đầu nhỏ, đôi mắt to tràn đầy tò mò.
“Chú…”
Trần Nặc nhìn Cố Ngôn, Cố Ngôn cũng nhìn Trần Nặc.
Thời gian như bị ấn nút tạm dừng.
Tôi nhìn thấy sắc máu trên mặt Cố Ngôn rút sạch trong nháy mắt.
Cánh tay anh đang bế con gái khẽ run.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt Trần Nặc.
Gương mặt ấy, ngoài sự non nớt ra, gần như chính là bản sao của anh.
Cùng đôi mày, cùng đôi mắt, cùng sống mũi, thậm chí cả đường cong khi mím môi cũng giống hệt.
Nụ cười trên mặt Tô Tình cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.
Cô ta nhìn Trần Nặc, rồi lại nhìn chồng mình, trong mắt lóe lên hoảng loạn.
“Đây…”
Yết hầu Cố Ngôn lăn lên lăn xuống, phát ra một âm thanh vỡ vụn.
Bé gái trong lòng anh dường như cảm nhận được bầu không khí không ổn, bất an cựa quậy.
“Bố ơi, bạn ấy là ai?”
Cố Ngôn không trả lời.
Toàn bộ tâm trí của anh đều bị Trần Nặc hút mất.
Anh đặt con gái mình xuống, từng bước từng bước đi về phía tôi.
Bước chân anh rất chậm, rất nặng, như đang giẫm trên bông.
Đến trước mặt tôi, anh ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với Trần Nặc.
Giọng anh như bị ép ra từ kẽ răng, mang theo sự run rẩy dữ dội không thể kiềm chế.
“Đứa bé này… bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười.
Câu hỏi này, sáu năm trước anh đã nên hỏi rồi.
Bây giờ mới hỏi, muộn rồi.
Tôi kéo Trần Nặc ra sau lưng mình, chặn lại ánh mắt dò xét của anh.
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống anh, nói rõ từng chữ:
“Anh Cố, con tôi bao nhiêu tuổi thì liên quan gì đến anh?”