Ánh Đèn Đỏ Của Camera
Chương 2
“Lâu rồi chưa cho anh em xem livestream trực tiếp, tối mai nhớ vào xem nhé, nhớ subscribe nha~ Tối nay là chuyên mục đồng phục nhiều người tham gia.”
Lúc này tôi mới chợt nhận ra có một đường link được ghim ở đầu trang, ghi là “Quy định phải đọc khi vào nhóm”.
Tôi vội vàng dùng điện thoại copy đường link đó.
Sau khi chuyển trang, tôi lại một lần nữa toát mồ hôi lạnh.
Đây chính là góc nhìn từ chiếc camera trong phòng ngủ của chúng tôi.
Tôi lập tức đi rút phích cắm camera, tay cầm iPad mà cả người run rẩy.
Thế chẳng phải nói, những ngày tháng qua, cuộc sống của tôi đều bị phát trực tiếp theo thời gian thực sao!
Những lúc tôi và anh ta ân ái, đều bị 499 gã đàn ông trong nhóm xem không sót một chi tiết!
Tôi buồn nôn đến cực điểm, đứng cũng không vững.
Chỉ muốn tìm anh ta để hỏi cho ra nhẽ.
Ngay lúc đó, tin nhắn của anh ta gửi đến, giọng điệu vẫn bình thường.
“Vợ ơi, quần áo anh mua cho em nhận được chưa? Mặc vào cho chồng xem thử nào~”
Sắc mặt tôi trắng bệch, mở chiếc túi ra.
Đó là một bộ đồng phục hầu gái vô cùng hở hang, với vóc dáng của tôi mặc vào thì chắc chắn là “hút mắt”!
Tôi tức giận đến run người.
Trong đầu lóe lên tin nhắn anh ta tag tất cả mọi người ban nãy, tôi đột nhiên hiểu ra “đồng phục nhiều người tham gia” là có ý gì…
4.
Tôi cố điều chỉnh nhịp thở, ngôi nhà này tôi không thể ở lại thêm một giây phút nào nữa.
Nếu bây giờ lật bài ngửa với anh ta, không biết chừng anh ta sẽ làm ra chuyện gì.
Đứa bé chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi.
Tôi siết chặt lòng bàn tay, trong lòng đã có đáp án.
Tôi không trả lời tin nhắn, phải rời khỏi cái nơi quỷ quái này trước khi bi kịch xảy ra.
Thế là tôi dọn dẹp đồ đạc, ôm con vội vã ra khỏi nhà.
Trong khoảng thời gian đó, anh ta liên tục nhắn tin xác nhận vị trí của tôi.
“Vợ ơi, sao em lại tắt camera rồi? Có chuyện gì sao?”
“Hiểu Hiểu, em đi đâu thế?”
“Lâm Hiểu Hiểu, em đừng có làm loạn nữa, tối nay anh phải mời bạn bè ăn cơm! Không thể có sai sót được!”
…
Đến cuối cùng, anh ta rõ ràng đã bắt đầu sốt ruột.
Gọi liên tục mấy cuộc điện thoại.
Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tôi thẳng tay cho số của anh ta vào danh sách chặn.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định đến nhà em gái để trốn một thời gian.
Vừa nhìn thấy con bé, tôi không kiềm chế được mà òa khóc nức nở.
Em gái tôi sững sờ, vội vàng đón lấy đứa bé, hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi tuôn một mạch kể lại toàn bộ sự việc.
Sắc mặt con bé thay đổi, thăm dò hỏi: “Chị à, có khi nào bọn họ chỉ là ‘anh hùng bàn phím’, nói mồm cho sướng không?”
Tôi phẫn nộ lắc đầu.
“Không thể nào! Chính mắt chị đã nhấn vào link xem camera mà!”
Con bé ôm đứa bé im lặng vài giây, khuôn mặt đầy vẻ tức giận:
“Đồ súc sinh! Em đã nói trông anh ta không tử tế gì rồi, nhưng không ngờ anh ta có thể làm ra chuyện tày trời như vậy. Chị, chị đừng sợ, bây giờ chúng ta đi tìm anh ta để làm cho ra nhẽ!”
Tôi ôm mặt: “Thiến Thiến, tìm anh ta thì nói được gì? Nhỡ anh ta không nhận thì sao?”
Con bé nhìn tôi thật sâu.
“Chị, chị sẽ ly hôn chứ? Hay là báo cảnh sát? Anh ta đã như vậy rồi…”
Tôi nhìn đứa con mới đầy tháng, lắc đầu.
“Thiến Thiến, cho chị ở lại đây bình tĩnh một chút, chị cần phải suy nghĩ thật kỹ.”
Con bé cười với tôi:
“Chị muốn ở đây bao lâu cũng được. Chị, giọng chị khản hết rồi, uống cốc nước trước đi.”
Tôi “ừ” một tiếng, nhận lấy cốc nước uống một hơi cạn sạch, tâm trạng dần bình tĩnh lại.
Lúc này tôi mới chú ý thấy nhà em gái mình có thêm vài món đồ của đàn ông.
Trên sô pha còn vứt bừa bãi một chiếc thắt lưng da nam, trông có vẻ hơi quen mắt.
Thiến Thiến đỏ mặt bước tới, giấu món đồ ra sau lưng.
Tôi nửa đùa nửa thật: “Thiến Thiến có bạn trai rồi à? Vậy chị ở đây có làm phiền hai đứa không?”
Con bé bế đứa bé, vẻ mặt ngượng ngùng:
“Cũng mới quen dạo gần đây thôi. Chị, chị đừng trêu em nữa, đàn ông sao quan trọng bằng chị gái được.”
Bị tôi nhìn đến mức ngại ngùng, con bé hắng giọng:
“Chị, sắc mặt chị khó coi lắm, mau vào nghỉ ngơi đi, Lạc Lạc cứ để em lo.”
Tôi day day trán, gật đầu.
Đến nước này, vẫn là người thân của mình đáng tin cậy nhất.
Lâm Thiến Thiến là em họ tôi, ở thành phố này, hai chị em tôi nương tựa vào nhau.
Con bé đối xử với tôi rất tốt, với con tôi lại càng tốt hơn, có vài lần còn đùa bảo muốn nhận làm mẹ nuôi.
Nhưng từ trước đến nay, con bé không thích Chu Thiên Trạch cho lắm.
Nói là nhìn không thuận mắt.
Ban đầu tôi còn tưởng hai người không hợp tính nhau.
Bây giờ xem ra, Thiến Thiến mới là người có tầm nhìn xa.
Ở đây, tôi rũ bỏ mọi sự phòng bị.
Chu Thiên Trạch không biết nhà Thiến Thiến ở đâu, nơi này rất an toàn.
Đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay dì.
Trước khi vào phòng ngủ phụ, tôi đi một vòng quanh nhà em gái.
Bạn trai của con bé có vẻ thường xuyên đến đây, gu thẩm mỹ cũng giống hệt Chu Thiên Trạch.
Đâu đâu cũng có những thiết bị công nghệ.
Tôi thở dài, chỉ mong con bé gặp được người tốt, đừng đi vào vết xe đổ của tôi.
Tôi bước vào phòng ngủ phụ, không biết có phải do quá mệt hay không mà cả người cứ lâng lâng, ngả đầu xuống giường là buồn ngủ díp mắt lại.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng Thiến Thiến nói chuyện.
Tôi cố chống cự định ngồi dậy trả lời, thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa.
Tiếng bước chân của không chỉ một người.
Căn phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe rõ mồn một.
Giọng của Thiến Thiến vô cùng nịnh nọt: “Anh Thiên Trạch, chị ta đã uống cốc nước pha thuốc em đưa rồi, sáng mai tỉnh dậy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Toàn thân tôi lạnh ngắt, chợt nhận ra ý tứ trong câu nói của Lâm Thiến Thiến.
Giây tiếp theo, cánh cửa “rầm” một tiếng bị đẩy ra.
Ánh mắt Chu Thiên Trạch lạnh lùng, phía sau anh ta là vài gã đàn ông, một trong số đó chính là gã giao quần áo lúc sáng!
Bọn chúng bụng phệ, nở nụ cười để lộ hàm răng vàng khè.
Đồng tử tôi giãn to, cơ thể không kiềm chế được mà run rẩy, toàn bộ sức lực trên người như bị rút cạn.
Giọng Chu Thiên Trạch mang đầy vẻ bỡn cợt, giống hệt một con ác quỷ: “Từng người một lên? Hay là tất cả cùng vào?”
Bọn chúng thở hồng hộc, không thể chờ đợi được nữa mà nhào về phía tôi.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại thì mọi chuyện đã quá muộn rồi…