Anh Gỉa Vờ Mệt Không? Tôi Mệt

Chương 1



“Sính lễ có tám mươi tám nghìn thôi, còn không đủ cho anh mua một cái túi cho chị Trì Mộng, cô ta rẻ quá rồi.”

Trì Mộng là cô tiểu thư nhà giàu từng bắt nạt tôi hồi cấp ba.

“Được rồi, đừng làm loạn nữa.”

“Tao là loại người lật lọng à? Tụi mày chuẩn bị tiền mừng cưới đi.”

Sau một tràng ồn ào, giọng nữ thường xuyên xuất hiện trong ác mộng của tôi vang lên:

“Phong Sóc, anh điên rồi à?!”

“Ban đầu đã nói chỉ là thay em đùa giỡn cô ta, giúp em xả giận thôi mà, anh thật sự muốn cưới cô ta?”

Phong Sóc vừa lau nước mắt cho tôi, vừa hờ hững đáp:

“Đúng vậy, tôi không cưới cô ấy thì chẳng lẽ cưới cô à?”

“Đại tiểu thư Trì, cô thật sự cho rằng tôi là con chó cô nuôi, cô bảo tôi làm gì tôi phải làm nấy sao?”

Điện thoại bên kia đột ngột bị cúp, chỉ còn lại tiếng tút tút.

Phong Sóc nhìn chằm chằm vào điện thoại rất lâu, sau đó mới ngẩng đầu cười hỏi tôi:

“Vừa rồi em khóc cái gì? Biết anh có tiền nên vui đến ngốc rồi à?”

Không đợi tôi trả lời, anh lại hỏi:

“Ăn cơm rang không? Anh đi làm ngay.”

Anh buộc tạp dề, thành thạo đập trứng, thái rau.

Cứ như trò đùa làm tổn thương lòng tự trọng của tôi vừa rồi chưa từng xảy ra.

Tôi khẽ hít một hơi, ngực đau âm ỉ từng cơn, không nhịn được hỏi:

“Anh có mệt không?”

“Cái gì?”

“Năm năm qua, anh diễn có mệt không?”

Phong Sóc không nói gì, trong phòng chỉ còn tiếng máy hút mùi ầm ầm.

Ồn đến mức khiến người ta bực bội.

Tôi bước tới tắt nó đi, rồi kéo Phong Sóc một cái, ép anh nhìn tôi:

“Anh không định giải thích sao?”

“Chẳng phải anh đã thừa nhận rồi à? Em còn muốn giải thích gì nữa?”

Dừng một lát, anh lại nói:

“Trì Mộng chỉ là bạn từ nhỏ của anh thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Anh né tránh trọng điểm, cố tình bỏ qua ván cược bọn họ bày ra cho tôi, cũng cố tình không nhắc đến câu “giúp em xả giận” của Trì Mộng.

Tôi ngẩng đầu, cố chớp đôi mắt cay xè.

Năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.

Tôi dâng cả trái tim mình cho Phong Sóc. Tôi từng nghĩ anh là người có thể cùng tôi đi hết cuộc đời.

Không có tiền cũng không sao, chúng tôi có thể kiếm.

Không có nhà, không có xe cũng không sao. Nhà có thể thuê, tiền có thể tiết kiệm.

Kết quả bây giờ anh nói với tôi, tất cả chỉ là một trò lừa được tạo ra riêng cho tôi, chỉ để giúp Trì Mộng xả giận?

Tôi thật sự không hiểu, tôi chỉ là một người bình thường nhỏ bé, có tài đức gì mà khiến bọn họ phải tốn công tốn sức chỉnh tôi như thế?

Thậm chí không tiếc để Phong Sóc ở bên cạnh tôi, diễn vai bạn trai chu đáo suốt năm năm?

Khi anh nói những lời áy náy vì bản thân không có tiền, không thể cho tôi cuộc sống tốt đẹp, trong lòng anh không muốn bật cười sao?

Khi anh ủ ấm chân cho tôi, giặt đồ lót cho tôi, có phải còn phải nhịn cảm giác ghê tởm không?

Diễn hay thật.

Đúng là làm khó anh rồi.

“Chúng ta ngày mấy kết hôn?”

Giọng anh tùy tiện như đang hỏi tôi cơm rang trứng có cho hành hay không.

Tôi nghiến răng, giọng đầy căm hận:

“Không cưới.”

Anh cười khẩy:

“Đến mức đó à? Chỉ vì trò đùa vừa rồi? Không phải em vẫn luôn muốn kết hôn với anh sao?”

“Đúng là anh lừa em, nhưng kết quả chẳng phải vẫn tốt à?”

“Sính lễ anh có thể cho em tám trăm tám mươi nghìn. Nhà, xe, em thích cái nào cứ nói thẳng. Rốt cuộc em còn xoắn xuýt cái gì?”

“Đây không phải vấn đề tiền bạc…”

Động tác của Phong Sóc khựng lại. Anh đột nhiên đập mạnh cái bát vào tường.

Mảnh vỡ bắn ra, cứa rách phần da trần của tôi. Trứng văng tung tóe khắp nơi.

“Lúc không có tiền thì em đòi tiền anh. Bây giờ có tiền rồi, em lại đòi nói chuyện khác với anh.”

“An Đình, em có bệnh à?”

Máu trên cánh tay tôi uốn lượn chảy xuống, bàn tay hơi tê dại.

Phong Sóc vô thức kéo tôi lại, bị tôi đẩy ra.

“Đúng vậy, em có bệnh đấy.”

Giọng tôi rất khẽ.

Tôi kéo tay áo mình lên, để lộ những vết sẹo cũ mới chồng chéo bên trong.

“Em có bệnh tâm lý đấy, thì sao? Anh hài lòng chưa?”

Nước mắt không tự chủ được rơi xuống.

Chương tiếp
Loading...