Anh Yêu Kẻ Thù Của Tôi
Chương 2
Trên cửa treo một tấm biển ghi: “Lâm Phiên Nguyệt và chó không được vào”.
Tôi cười gằn. Vung tay hất văng tấm biển, rồi thản nhiên bước qua nó.
“Cô là ai vậy?”
“Tôi đến tìm tiểu tam của chồng tôi, Lâm Chỉ Chỉ, nếu cô không phải là Lâm Chỉ Chỉ thì đừng có cản đường tôi.”
“Lâm Chỉ Chỉ là bà chủ của chúng tôi, tình cảm với sếp rất tốt, cô đừng có đến đây gây sự.”
Hóa ra ở công ty bọn họ toàn làm mấy trò mèo mả gà đồng.
Tôi rút giấy chứng nhận kết hôn từ trong túi ra đập thẳng xuống bàn, để cho tất cả mọi người đều nhìn rõ mồn một:
“Thấy chưa?”
“Tôi mới là chính thất, Lâm Chỉ Chỉ là con giáp thứ mười ba Bùi Nam Hạ nuôi bên ngoài!”
“Lâm Chỉ Chỉ đâu?”
“Lâm Chỉ Chỉ và sếp đi dự hôn lễ của bố mẹ họ rồi, không có ở công ty.”
Không có ở công ty cũng chẳng sao.
Tôi vỗ tay, người phía sau mang theo một hàng standee in hình chiếc quần lót tam giác mà Lâm Chỉ Chỉ để quên trên xe.
“Trọng kim treo thưởng tìm link mua cùng kiểu với chị tiểu tam nhà tôi cho Bùi Nam Hạ.”
“Tối nào anh ta cũng phải ngửi, không ngửi không ngủ được.”
“Cái mà chị tiểu tam để trên xe nhà tôi, anh ta ngửi đến mức sờn rách cả rồi, ai có link gửi tôi với.”
Tôi dùng thỏi son xanh viết đè lên trên standee một con số 1 và bảy số 0.
“Tôi sẽ cho người đó 10 triệu tệ.”
Đám đông bắt đầu nhốn nháo xì xầm.
Tôi giả vờ thở dài thườn thượt: “Các người tuyệt đối đừng bàn tán về Lâm Chỉ Chỉ nhé, cô ta không phải đê tiện đâu, mà là mắc bệnh nghiện đó!”
“Mẹ cô ta hồi trẻ làm gái bán hoa, được mẹ tôi tốt bụng đưa về nhà, cho một công việc đàng hoàng, ai ngờ đâu quay lưng lại câu dẫn bố tôi luôn.”
“Con gái của tiểu tam cũng làm tiểu tam, cái này gọi là truyền thống gia đình rồi.”
Tôi rất tốt bụng lấy mấy tấm ảnh thời trẻ Hà Vi Nhụy làm đào tiếp khách ra. Đảm bảo ai cũng nhìn rõ rồi mới cất đi.
“Tôi không nói suông đâu nhé, mọi người đều thấy rồi đấy.”
“Mọi người đừng trách Lâm Chỉ Chỉ, đều là học thói lăng loàn từ mẹ cô ta thôi, thượng bất chính hạ tắc loạn mà!”
Lâm Chỉ Chỉ dám động đến mẹ tôi, tôi sẽ cho cô ta cùng mẹ cô ta chết chìm trong nhục nhã. Mọi chuyện dơ bẩn tôi đều sẽ phanh phui hết.
Tôi đã nói rồi, chỉ cần tôi còn sống một ngày, nhà họ Lâm đừng hòng sống yên ổn, bây giờ lại có thêm Bùi Nam Hạ nữa.
Anh ta không phải thích nhất là gia đình đoàn tụ sao? Vậy tôi sẽ đưa hết đứa con rơi con vãi bên ngoài của bố anh ta về. Nếu Bùi Nam Hạ dám trở mặt, thì đó là do anh ta hẹp hòi.
Tôi thấy trợ lý của Bùi Nam Hạ đang lén lút gõ phím, báo tin cho sếp.
Tôi bước đến trước mặt cậu ta, cười híp mắt: “Không cần phiền phức thế đâu.”
“Cậu lái xe đưa tôi đến đó là được.”
Bùi Nam Hạ đã có mặt mũi đứng ra tổ chức hôn lễ cho Hà Vi Nhụy và Lâm Quốc Đống, thì tôi cũng dám đến quậy tung cái đám cưới đó.
Khoảnh khắc tôi quay người, nghe được tiếng thì thầm phía sau:
“Thật không ngờ, tiểu tam mà cũng dám kiêu ngạo đến thế, bình thường Lâm Chỉ Chỉ tỏ vẻ như nữ thần, ai ngờ đâu sau lưng lại là loại hàng này…”
“Bùi Nam Hạ cũng đê tiện thật, có vợ rồi mà còn rước tiểu tam vào công ty, xây dựng hình tượng thâm tình…”
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Bùi Nam Hạ hỏi tôi mang thù hận với nhiều người như vậy có thấy mệt không?
Hoàn toàn không.
Nhìn bọn họ từ đài cao rơi xuống vũng bùn, phải cụp đuôi mà sống, cảm giác đó chỉ làm tôi thấy sướng mà thôi.
Chân trợ lý run rẩy lẩy bẩy: “Phu nhân, tôi chỉ là…”
“Không cần nói.” Tôi ngắt lời cậu ta: “Tôi hiểu mà, dù sao cậu cũng làm việc dưới trướng anh ta, người trả lương cho cậu không phải tôi.”
Hai vai cậu trợ lý buông thõng xuống, thở hắt ra một hơi dài.
Tôi xoa xoa thái dương, cậu ta lập tức bật nhạc nhẹ.
Thấy chưa, chỉ cần bạn không dễ đụng vào, cả thế giới sẽ tự động nhường đường cho bạn.
4
Tại hiện trường hôn lễ, Bùi Nam Hạ và Lâm Chỉ Chỉ đứng hai bên hai người trung niên. Trông hệt như một gia đình bốn người hạnh phúc mỹ mãn.
Mắt Lâm Quốc Đống đỏ hoe.
“Anh xin lỗi, để em phải đợi anh suốt 20 năm không danh không phận. Hôm nay, cuối cùng anh cũng có thể đường đường chính chính rước em về nhà, anh vui lắm.”
Hà Vi Nhụy dịu dàng lắc đầu.
“Em không sợ phải chờ đợi, quãng đời còn lại, em chỉ muốn bình yên ở bên anh, ở bên con gái chúng ta.”
Khách khứa dưới đài trêu đùa: “Gia đình anh chị tình cảm tốt thật đấy!”
“Con rể hiếu thuận thế này, khi nào thì cho nó lên chính thức đây?”
Ánh mắt Bùi Nam Hạ và Lâm Chỉ Chỉ vô tình chạm nhau trong giây lát, rồi nhanh chóng né tránh. Tôi thấy tai Bùi Nam Hạ đỏ lên.
“Bộp bộp…”
“Thật là một vở kịch hay.” Tôi vừa đi vừa vỗ tay.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt Bùi Nam Hạ lập tức chùng xuống, đi thẳng xuống bục.
“Không phải anh đã bảo em tự kiểm điểm lại mình sao? Sao em vẫn nói mấy lời này?”
“Anh đứng ra lo liệu hôn lễ cho bố em và mẹ kế, chính là để dọn dẹp đống lộn xộn em gây ra đấy! Em không thể hiểu chuyện hơn một chút được à?”
Anh ta nghiến răng. Lực từ tay anh ta xém chút nữa kéo tôi bay đi.
Nói vậy là tôi còn phải cảm ơn anh ta chắc? Tôi không khỏi thấy nực cười.
Vệ sĩ phía sau nhanh chóng tiến lên khống chế anh ta, kẹp lấy như kẹp một con gà con.
Bùi Nam Hạ nghĩ tôi để anh ta đắc thủ một lần thì sẽ không có đề phòng sao?
Tôi hùng hổ bước lên sân khấu, vung tay tát túi bụi vào mặt ba người nhà bọn họ, không ai cản nổi tôi.
Màn hình lớn phía sau được cắm USB, phát ra những âm thanh mờ ám:
“Anh rể, đừng nhìn chằm chằm vào chỗ đó của người ta mà…”
“Chẳng phải anh thích kiểu này sao? Lần trước cố ý tặng son màu xanh lá, hại em phải ăn chay ba ngày, anh phải bù đắp đàng hoàng cho em đấy.”
Đó là tiếng Lâm Chỉ Chỉ liếc mắt đưa tình với Bùi Nam Hạ trên xe. Lúc tôi xem, suýt nữa thì nôn mửa. Cũng nên để cho mọi người cảm nhận chút chấn động này đi chứ.