Ba Trăm Ngàn Tám Trăm Tệ
Chương 3
Tôi hít một hơi thật sâu.
Trộm xe đúng không.
Ở sướng lắm đúng không.
Tiết kiệm tiền khách sạn đúng không.
Vậy thì cứ đợi đấy mà xem.
4、
“Mẹ ơi, xe này to quá!”
Thằng con chị Vương chạy nhảy lung tung trong xe RV, mang nguyên cả giày giẫm lên sofa.
Chị Vương ngồi sau ghế lái, lôi điện thoại ra chụp ảnh.
“Du lịch xe RV dịp 1/5, quá đã!”
Đăng kèm 9 bức ảnh.
Sofa trong xe, giường trong xe, bếp trong xe.
Toàn là xe của tôi.
Chồng chị ta đang lái xe, đầu không ngoảnh lại nói: “Xe này lái cũng được, có điều hơi tốn xăng.”
Chị Vương đáp: “Có phải xăng nhà mình đâu, kệ đi.”
Bố chồng chị ta ngồi ở băng ghế phía sau, móc từ trong túi ra một điếu thuốc.
Chị Vương nói: “Bố, đừng hút thuốc trên xe.”
Bố chồng đáp: “Sợ gì, có phải xe nhà mình đâu.”
Tách.
Bật lửa xòe lên.
Tàn thuốc rơi lả tả xuống sàn.
Ông rít một hơi, tiện tay búng sang bên cạnh.
Đốm lửa bay lên, châm một lỗ đen thui trên trần xe.
Chị Vương liếc nhìn: “Không sao, về lau là hết.”
Mẹ chồng chị ta từ trong nhà vệ sinh chui ra, mặt mày trắng bệch.
“Mẹ say xe quá, xe này xóc ác.”
Lời còn chưa dứt, miệng há ra.
Ọe.
Nôn thẳng lên sofa.
Chị Vương nhăn mặt: “Sao mẹ không nôn trong toilet?”
Mẹ chồng bảo: “Không kịp.”
Chị Vương xua tay: “Thôi bỏ đi, về giặt đi là xong.”
Thằng con chị ta không biết mò đâu ra một cây bút.
Bắt đầu vẽ bậy lên vách xe.
Vẽ một vòng tròn, rồi lại một vòng tròn.
Chị Vương nói: “Mày làm gì đấy?”
Thằng con bảo: “Con vẽ tranh.”
Chị Vương nói: “Đừng vẽ nữa.”
Thằng con gân cổ: “Con cứ thích vẽ đấy!”
Chị Vương cũng thèm mặc kệ.
Chồng chị ta bảo: “Tới trạm dừng nghỉ đầu tiên nghỉ một lát đi, anh lái mệt rồi.”
Chị Vương đáp: “Được.”
Xe chạy vào trạm dừng nghỉ.
Chồng chị ta đỗ xe xong, quay đầu nhìn lại khoang sau.
Dưới sàn vung vãi tàn thuốc, trên sofa đầy bãi nôn, trên vách đầy hình vẽ bậy, trên nóc còn lủng một lỗ.
Anh ta ngập ngừng: “Thế này lúc về có trả được không?”
Chị Vương đáp tỉnh bơ: “Sao không trả được? Chà rửa một tí là sạch chứ gì.”
Chồng bảo: “Lỡ con bé đó không chịu thì sao?”
Chị Vương bật cười: “Nó thì làm được cái gì? Một con ranh con, còn ăn thịt được nhà mình chắc?”
Chồng gật gù: “Cũng đúng.”
Chị Vương móc điện thoại ra, định đăng cái status thứ hai.
Đột nhiên điện thoại đổ chuông.
Một số máy lạ.
Chị ta bắt máy.
“Xin chào, xin hỏi cô có phải là Vương X X không? Chúng tôi gọi từ đồn cảnh sát XX, liên quan đến việc cô lái chiếc xe của người khác…”
Sắc mặt chị Vương biến đổi, cúp rụp máy luôn.
Chồng hỏi: “Ai đấy?”
Chị Vương đáp: “Bên cảnh sát.”
Mặt chồng tái mét: “Hả?”
Chị Vương gắt: “Không sao, con ranh đó báo cảnh sát thật, nhưng chỉ để dọa thôi.”
Chị ta ném số đó vào danh sách đen.
“Mặc kệ nó, nó dọa thôi.”
Chị ta vứt điện thoại lên bàn.
“Lái tiếp đi, còn 200 cây nữa là tới điểm du lịch tiếp theo rồi.”
5、
Chiếc xe RV chạy trên cao tốc nguyên cả buổi sáng.
Nhà chị Vương ăn trưa luôn trên xe.
Bố chồng chị ta lại hút thêm hai điếu thuốc, trên trần xe có thêm hai cái lỗ đen.
Mẹ chồng lại nôn thêm một trận, lần này nôn thẳng xuống sàn.
Thằng con biến bức họa hai vòng tròn trên vách xe thành một hình người que.
Chị Vương nằm ườn trên giường của tôi, đắp chăn của tôi, đánh một giấc ngon lành.
Chồng chị ta lái xe của tôi, chạy được 400 km trên cao tốc.
2 giờ chiều.
Xe chạy vào trạm dừng nghỉ thứ hai.
Chồng chị ta đậu xe, cả nhà 5 người lục tục kéo xuống.
Chị Vương vươn vai: “Xe RV đi sướng thật, lúc về nhà mình cũng mua một cái.”
Chồng bảo: “Mua cái này cũng phải hơn 30 vạn đấy.”
Chị Vương bĩu môi: “Cũng đúng, thôi, có xe sẵn để dùng là được.”
Cả nhà đang chuẩn bị đi vào khu ăn uống của trạm.
Đột nhiên.
Phía sau vang lên tiếng còi hụ.
Hai chiếc xe cảnh sát từ lối vào lao nhanh tới.
Dừng phịch ngay trước mũi chiếc RV.
Cửa xe mở ra, bốn năm đồng chí cảnh sát bước xuống.
Chị Vương đứng sững lại.
Một cảnh sát bước đến trước mặt chị ta: “Cô là Vương X X?”
Chị Vương lắp bắp: “Là… là tôi.”
Cảnh sát hỏi: “Chiếc xe này là của cô à?”
Mặt chị Vương lập tức trắng bệch.
Chị ta vội nói: “Là… là xe của hàng xóm, cô ấy đồng ý cho tôi lái!”
Viên cảnh sát lấy từ trong cặp ra một tờ giấy.
“Đây là hồ sơ báo án của chủ xe. Cô ấy nói cô chưa được phép đã tự ý lái xe đi, hơn nữa còn từ chối trả lại. Chúng tôi đã chính thức lập án.”
Giọng chị Vương bắt đầu run rẩy: “Tôi không trộm! Tôi chỉ mượn chạy một lát thôi!”
Cảnh sát đáp sắc lạnh: “Chủ xe đã từ chối thẳng thừng với cô rồi, đúng không?”
Chị Vương: “Cô ấy… cô ấy…”
Cảnh sát: “Cô cũng không hề có ủy quyền của cô ấy, đúng không?”
Chị Vương nghẹn họng.
Cảnh sát tuyên bố: “Cô tự ý lái xe của người khác đi khi chưa được phép, lại còn từ chối trả lại. Theo quy định của pháp luật, hành vi này đã cấu thành tội trộm cắp.”
Chồng chị Vương đứng bên cạnh, hai chân bắt đầu đánh bò cạp.
Anh ta run rẩy: “Đồng chí cảnh sát, chúng tôi chỉ mượn lái hai ngày thôi, sắp trả rồi mà…”
Cảnh sát liếc nhìn anh ta: “Lúc chủ xe báo án, các người đã ở trên cao tốc rồi. Cô ấy liên hệ với các người, sau đó các người trực tiếp tắt máy. Đúng không?”
Chồng chị Vương nín bặt.
Bố chồng chị Vương từ trên xe bước xuống, tay vẫn còn kẹp điếu thuốc.
“Chuyện gì thế chuyện gì thế? Lái cái xe thôi mà cũng phạm pháp à?”
Cảnh sát đáp: “Bác trai, tự ý lấy xe người khác đi khi chưa được cho phép, chính là phạm pháp.”
Mẹ chồng chị Vương lảo đảo bước xuống, mặt vẫn trắng bệch, nhưng lần này không phải do say xe.
“Tôi bị cao huyết áp! Tôi bị cao huyết áp! Các người đừng có dọa tôi!”
Cảnh sát nói bình tĩnh: “Bác gái, không ai dọa bác cả. Xin hãy hợp tác điều tra.”
Thằng con chị Vương nhảy từ trên xe xuống, òa khóc nức nở.
“Cháu không muốn cảnh sát! Cháu không muốn cảnh sát!”
Chị Vương hoảng loạn thực sự.
Chị ta lắp bắp: “Đồng chí cảnh sát, chúng tôi thật sự chỉ là nhà nghèo, muốn tiết kiệm tí tiền đi đường thôi. Tôi đền tiền, tôi đền tiền có được không?”
Cảnh sát đáp: “Chuyện đó cô đi mà nói với chủ xe. Bây giờ, mời tất cả xuống xe, theo chúng tôi về đồn.”
Chồng chị Vương mềm nhũn trên ghế lái, tay run đến mức không cầm nổi vô lăng.
Một cảnh sát đi tới: “Mời anh xuống xe.”
Anh ta thều thào: “Tôi… chân tôi nhũn ra rồi.”
Cảnh sát đành phải xốc nách dìu anh ta xuống.
Chị Vương đứng chết trân tại chỗ, môi run lập cập.
Mẹ chồng chị ta đã bắt đầu khóc lóc: “Cả đời tôi chưa bao giờ phải vào đồn cảnh sát…”
Bố chồng vứt điếu thuốc xuống đất, ngồi xổm xuống, im thin thít.
Thằng con gào khóc xé gan xé phổi.
Người trong trạm dừng nghỉ bu đen bu đỏ lại xem.
Có người còn rút điện thoại ra quay video.
Chị Vương lấy tay che mặt.
Cảnh sát nói: “Đi thôi.”
Cả nhà 5 người, bị lùa lên xe cảnh sát.
Chiếc xe RV được một viên cảnh sát khác lái đi.
Radio trong trạm dừng nghỉ vẫn đang phát nhạc.
“Chúc mừng ngày lễ mùng 1 tháng 5.”
6、
Phòng hòa giải không lớn lắm.
Một chiếc bàn dài, vài cái ghế.
Tôi ngồi một bên.
Cả nhà 5 người chị Vương ngồi phía đối diện.
Chồng chị Vương cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
Bố mẹ chồng chị Vương co rúm trên ghế như hai quả cà chua héo.
Thằng con vẫn đang sụt sịt, mắt khóc sưng đỏ.
Chị Vương lên tiếng trước.
“Hiểu Hiểu, bọn chị thật sự không có ý định trộm xe của em.”
Tôi không nói gì.
Chị ta tiếp tục: “Bọn chị chỉ muốn tiết kiệm chút lộ phí, mượn chạy hai ngày là trả em ngay. Em xem, chúng ta đều là hàng xóm với nhau, có cần thiết phải làm ầm lên thế này không?”
Tôi đáp ngắn gọn: “Rất cần thiết.”
Chị Vương nghẹn họng.
Chị ta nói: “Em xem em kìa, cái đứa trẻ này sao lại…”
Tôi ngắt lời: “Tôi không phải con cái nhà chị. Chị bớt nhận vơ đi.”
Chồng chị Vương mở miệng: “Hiểu Hiểu, bọn anh đền tiền. Trên xe có vài chỗ bị dơ, bọn anh đền, có được không?”
Tôi nhướn mày: “Bị dơ à?”
Tôi rút điện thoại ra, mở album ảnh.
“Bố anh hút thuốc trên xe, cháy hai cái lỗ trên trần.”
Mặt chồng chị Vương tái mét.
“Mẹ anh say xe, nôn thẳng lên sofa.”
Mẹ chồng chị Vương cúi gằm mặt.
“Con trai anh vẽ bậy lên vách, vẽ nhoe nhoét khắp nơi.”
Chị Vương im bặt.
Tôi nhấn mạnh: “Cái này gọi là bị dơ à? Đây gọi là hủy hoại tài sản.”
Chị Vương cuống cuồng: “Đấy là trẻ con nó không biết chuyện…”
Tôi lạnh nhạt: “8 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa.”
Chồng chị Vương đột nhiên đứng phắt dậy, phịch một cái quỳ luôn xuống đất.
“Hiểu Hiểu, anh xin em, bọn anh đền, bao nhiêu tiền cũng đền. Xin em đừng bắt bọn anh phải đi tù.”
Tôi nhìn anh ta: “Các người có biết ăn cắp chiếc xe 38 vạn tệ thì bị phạt mấy năm tù không?”
Mặt anh ta cắt không còn hột máu.
Chị Vương gào lên: “Bọn chị không ăn cắp! Bọn chị chỉ mượn thôi!”
Tôi bật file ghi âm trên điện thoại.
“Ây dà Hiểu Hiểu, bọn chị mượn chạy hai ngày thôi, em lớn ngần này rồi sao còn tính toán thế.”
“Em có một mình, cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở.”
“Cả nhà chị ở trên xe là vừa đẹp, tiết kiệm được tiền khách sạn.”
Ghi âm phát xong.
Tôi nhìn chị Vương: “Câu này là ai nói?”
Chị Vương nín thinh.
Tôi lại mở tiếp một đoạn nữa.
“Báo cảnh sát? Em cứ báo đi, xem cảnh sát người ta nói gì.”
“Cúp đây cúp đây, trẻ con phải ngủ.”
Phát xong.
Tôi hỏi: “Lúc ở trên cao tốc cười cợt tôi, chị có nghĩ đến cảnh này không?”
Chị Vương bắt đầu khóc.
Không phải giả vờ, mà là khóc thật.
“Hiểu Hiểu, chị xin em, nhà chị nghèo lắm. Chồng chị tháng kiếm được có 5 ngàn tệ, chị còn phải nuôi người già, con cái còn phải đi học…”
Tôi đáp: “Liên quan gì đến tôi?”
Chị Vương khựng lại.
Tôi gằn từng chữ: “Chị nghèo, nên chị có quyền trộm xe của tôi à?”
“Chị nghèo, nên chị có quyền hút thuốc, nôn mửa, vẽ bậy trên xe của tôi à?”
“Chị nghèo, nên chị có quyền trộm chiếc xe 38 vạn của tôi vào lúc 2 giờ sáng à?”
Đọc tiếp: Chương 4 →