Bác Sĩ Là Thiên Kim Thật
Chương 3
Hận cô ta?
Cũng không đến mức. Năm đó cô ta cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh. Chuyện bị tráo đổi không phải lựa chọn của cô ta.
Nhưng sau này thì sao?
Quản gia nói ba tháng trước kết quả giám định đã có. Sau khi biết mình không phải huyết mạch nhà họ Thẩm, việc đầu tiên Thẩm Ngôn Khê làm là đẩy nhanh chuyện gả vào nhà họ Lục.
Trước khi tôi được nhận về, cô ta đã lấy đi mọi thứ vốn thuộc về tôi.
Hôn ước từ nhỏ, tài nguyên gia tộc, thân phận, địa vị.
Cô ta biết tôi sẽ trở về, nên nhanh chân lấy hết những gì có thể lấy.
Tôi cụp mắt, khóe môi cong lên.
Được.
Vậy ngày mai cứ xem thử, những thứ cô ta lấy đi đó có chống đỡ nổi cô ta hay không.
Chương 4
Tiệc mừng thọ của nhà họ Lục được tổ chức tại một trang viên tư nhân vùng ngoại ô, quy mô cực kỳ lớn.
Thảm đỏ trải từ cổng đến tận sảnh tiệc. Hai bên là đội an ninh mặc vest đen. Bãi đỗ xe chật kín những hàng xe sang.
Xe nhà họ Thẩm dừng lại. Quản gia mở cửa xe.
Tôi mặc chiếc váy dạ hội màu champagne bước xuống.
Tôi không trang điểm cầu kỳ, tóc chỉ búi đơn giản, để lộ chiếc cổ thon gầy.
Ông cụ Thẩm đi phía trước, tôi đi bên cạnh ông.
Khi vào cửa, không ít người quay đầu nhìn.
Tôi nghe thấy có người thấp giọng bàn tán:
“Đó là người nhà họ Thẩm à? Cô gái trẻ ở giữa là ai vậy? Chưa thấy bao giờ.”
“Không biết, chắc là họ hàng nhánh bên nào đó.”
“Nhìn cách ăn mặc cũng không giống nhân vật lớn gì. Hình như còn đi giày bệt.”
Đúng là tôi đi giày bệt.
Người làm phẫu thuật không đi giày cao gót — đó là thói quen.
Trong sảnh tiệc đèn đuốc rực rỡ. Một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên mái vòm, ánh sáng rơi xuống như vụn vàng.
Ông cụ Thẩm dẫn tôi đi về phía bàn chính.
Đi được nửa đường, một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
“Ông nội!”
Một người phụ nữ mặc váy đỏ nhanh bước tới, khoác tay một người đàn ông cao lớn, trên mặt là nụ cười vừa đủ.
Thẩm Ngôn Khê.
Cô ta xinh đẹp giống hệt trong ảnh, thậm chí còn đẹp hơn. Trang điểm tinh tế, môi đỏ rực rỡ, vòng cổ kim cương lấp lánh trên xương quai xanh.
Người đàn ông bên cạnh cô ta — Lục Diễn Châu, cao hơn một mét tám, đường nét sâu, môi mỏng khẽ mím, quanh người toát ra khí chất lạnh nhạt khó gần.
Thẩm Ngôn Khê đi đến trước mặt ông cụ Thẩm, thân mật khoác lấy tay ông:
“Ông nội, ông đến rồi! Con và Diễn Châu chờ ông lâu lắm rồi.”
Ánh mắt cô ta lướt qua mặt tôi, hơi dừng lại.
Sau đó cô ta nở một nụ cười dịu dàng:
“Vị này là?”
Sắc mặt ông cụ Thẩm trầm xuống. Ông còn chưa kịp nói, Thẩm Ngôn Khê đã quay sang tôi, đưa tay ra:
“Chào cô, tôi là Thẩm Ngôn Khê, cháu gái của ông nội.”
Cô ta cố ý.
Rõ ràng đã biết kết quả giám định, biết mình không phải huyết mạch nhà họ Thẩm, nhưng lúc này vẫn tự xưng là “cháu gái của ông nội” trước mặt tất cả mọi người.
Đó là tuyên bố chủ quyền.
Cũng là thử phản ứng của tôi.
Tôi nhìn bàn tay cô ta đưa tới, không bắt lấy.
Chỉ bình tĩnh gật đầu:
“Chào cô. Tôi là Thẩm Hòa.”
Chỉ hai chữ đó.
Nụ cười của Thẩm Ngôn Khê cứng lại trong thoáng chốc.
Thẩm Hòa — cái tên này cô ta không thể không biết.
Trên báo cáo ADN viết rõ ràng: tam tiểu thư thật sự của nhà họ Thẩm tên là Thẩm Hòa.
Xung quanh có vài người biết chuyện rõ ràng khựng lại, ánh mắt qua lại giữa tôi và Thẩm Ngôn Khê.
Không khí trở nên vi diệu.
Lúc này, Lục Diễn Châu lên tiếng.
Giọng anh ta rất trầm, mang theo chút thờ ơ:
“Ngôn Khê, đi thôi. Đến lúc vào chỗ rồi.”
Thẩm Ngôn Khê thu tay lại, nụ cười trở về như thường, khoác tay Lục Diễn Châu đi về phía bàn chính.
Khi đi ngang qua tôi, cô ta nghiêng đầu, dùng âm lượng chỉ mình tôi nghe được nói một câu:
“Cô Thẩm, hoan nghênh trở về. Nhưng có vài thứ phải xét trước sau, chắc cô hiểu chứ?”
Tôi hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt cô ta.
Trên dái tai cô ta đeo một đôi khuyên ngọc phỉ thúy.
Đôi khuyên đó tôi từng thấy — trong túi tài liệu có một tấm ảnh. Đó là đồ gia truyền nhà họ Thẩm, vốn nên dành cho con gái ruột dòng chính của nhà họ Thẩm.
Tôi thu ánh mắt lại, không nói gì.
Không vội.
Chương 5
Quy trình của tiệc mừng thọ rất tiêu chuẩn.
Phát biểu, mời rượu, hàn huyên. Giữa tiếng ly chạm nhau là sự lịch thiệp và giả tạo của giới thượng lưu Kinh Thành.
Tôi ngồi ở một góc, trước mặt là ly rượu vang chưa động tới.
Anh cả Thẩm Ngôn Châu ngồi cạnh tôi, thấp giọng nói:
“Tiểu Hòa, lát nữa nếu có người hỏi, em cứ nói mình là tam tiểu thư nhà họ Thẩm. Đây là ý của ông nội. Tối nay sẽ công khai thân phận của em.”
Tôi nhìn anh một cái:
“Không vội.”
“Gì cơ?”
“Chờ thêm chút nữa.”
Anh nhíu mày, dường như muốn nói gì, nhưng bị ánh mắt nhàn nhạt của tôi chặn lại.
Bữa tiệc đi được nửa chừng, quản gia nhà họ Lục lên sân khấu thông báo:
“Sức khỏe ông cụ Lục không tốt, tối nay cháu trưởng Lục Diễn Châu sẽ thay ông chủ trì buổi tiệc. Mong quý vị thông cảm.”
Dưới sân khấu lập tức xôn xao.
Ông cụ Lục không xuất hiện trong chính tiệc mừng thọ tám mươi của mình?
Tôi nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.
U máu thể hang thân não, nếu không phẫu thuật kịp thời, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất huyết.
Một khi xuất huyết, nhẹ thì sống thực vật, nặng thì tử vong.
Khi Lục Diễn Châu đứng trên sân khấu phát biểu, sắc mặt anh ta vẫn bình thường, không nhìn ra chút dao động nào.
Nhưng tôi chú ý thấy những khớp ngón tay đang cầm micro của anh ta trắng bệch.
Phát biểu xong, anh ta quay về bàn chính. Thẩm Ngôn Khê lập tức ghé lại, nhỏ giọng nói gì đó.
Lục Diễn Châu không đáp, chỉ nâng ly rượu uống cạn một hơi.
Đúng lúc này, một người đàn ông trẻ mặc vest trắng cầm ly rượu đi đến trước mặt tôi.
“Vị tiểu thư này trông khá lạ mặt, không biết nên xưng hô thế nào?”
Tôi ngẩng đầu.
Người đến có gương mặt thanh tú, nụ cười ôn hòa, nhưng đáy mắt lại mang theo vẻ dò xét.
Anh cả thấp giọng nhắc tôi:
“Người nhà họ Cố, Cố Lâm An. Một trong bốn đại gia tộc Kinh Thành, quan hệ với nhà họ Lục khá tốt.”
Cố Lâm An nâng ly với tôi:
“Không biết tiểu thư thuộc nhánh nào của nhà họ Thẩm?”
Tôi còn chưa trả lời, một giọng nói từ cách đó không xa đã chen vào.
“Cô ấy là con gái của họ hàng xa nhà chúng tôi, đến Kinh Thành chơi thôi.”
Không biết Thẩm Ngôn Khê đã đi tới từ lúc nào. Cô ta đứng cạnh Cố Lâm An, cười tươi rói.
Cô ta chắn trước mặt tôi, trả lời thay tôi.
Câu trả lời này rất khôn khéo — vừa không nói dối, vừa định nghĩa thân phận của tôi thành “họ hàng xa”, không đáng nhắc tới.
Cố Lâm An “ồ” một tiếng, dường như mất hứng, quay người định đi.
Tôi đặt ly rượu xuống, đứng dậy.
“Thẩm Ngôn Khê.”
Đọc tiếp: Chương 4 →