Bạn Cùng Phòng Của Tra Nam

Chương 2



Sắc mặt Giang Triết khó xử đến cực điểm, anh ta ho khan hai tiếng, cố phá vỡ bầu không khí quái dị này: “À, Noãn Noãn, để anh giới thiệu với em, đây cũng là bạn cùng phòng của anh, Tạ Trầm.”

Nói rồi anh ta lại quay sang Tạ Trầm, giọng điệu mang theo chút lấy lòng ngay cả bản thân cũng không nhận ra: “Tạ Trầm, đây là bạn gái anh, Trì Noãn.”

Động tác đặt balo xuống của Tạ Trầm khựng lại, cuối cùng cũng chịu nhấc mí mắt lên, liếc về phía tôi một cái.

Ánh mắt đó lạnh như băng.

“Chào em.” Anh thốt ra hai chữ, giọng nói cũng như con người anh, không hề có chút hơi ấm nào.

Tôi đứng dậy, trên mặt treo nụ cười ngọt ngào vô hại, chủ động đưa tay về phía anh: “Chào anh, bạn học Tạ Trầm. Em thường xuyên nghe Giang Triết nhắc đến anh lắm, bảo anh là người đặc biệt tốt, đặc biệt trượng nghĩa.”

Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “trượng nghĩa”.

Đồng tử Tạ Trầm khẽ co lại gần như không thể nhận ra, anh cụp mắt xuống, nhìn bàn tay tôi đưa ra, nhưng hoàn toàn không có ý định bắt lấy.

Bầu không khí trong ký túc xá càng lúc càng cứng ngắc.

Giang Triết sắp không giữ nổi vẻ mặt nữa, anh ta bước tới, cười xòa chữa cháy: “Ha ha, Tạ Trầm tính cách nó như vậy đấy, hơi hướng nội, em đừng để bụng nhé Noãn Noãn.”

Nói xong, anh ta định đưa tay kéo tay tôi.

Nhưng tôi lại như không nhìn thấy, vẫn cố chấp đưa tay ra trước mặt Tạ Trầm, nét cười trên môi không đổi: “Không sao mà, thiên tài thì luôn có chút cá tính riêng của mình thôi. Đúng không, bạn học Tạ Trầm?”

Tôi thấy yết hầu Tạ Trầm khẽ lên xuống một cái.

Cuối cùng anh cũng giơ tay lên, đầu ngón tay lướt qua đầu ngón tay tôi rất nhanh, rồi như bị điện giật mà lập tức rút về.

Cảm giác ấy lạnh ngắt, nhưng lại mang theo một tia run rẩy rất khẽ.

“Tôi đi tắm trước.” Anh ném lại câu đó, cầm quần áo thay ra, không ngoảnh đầu lại mà đi vào phòng tắm.

Rầm một tiếng, cửa bị đóng sầm lại.

Sắc mặt Giang Triết khó coi đến tột cùng.

Triệu Phong và Lý Hạo ở bên cạnh đến thở mạnh cũng không dám.

Còn tôi thì như không có chuyện gì, rút tay về, cười tủm tỉm nói với Giang Triết: “Bạn cùng phòng của anh ngầu quá đi, đây là kiểu học thần cao lãnh trong truyền thuyết à?”

Giang Triết kéo khóe miệng, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Cậu ta… cậu ta vốn thế.”

Trong lòng tôi cười lạnh.

Vừa rồi còn tình huynh đệ sâu đậm, mở miệng ra là “trượng nghĩa”, giờ thì ngay cả giả vờ cũng lười.

Tôi giả như không nhìn ra sự khó xử của anh ta, tự mình đi tham quan ký túc xá, cuối cùng dừng lại trước bàn học của Tạ Trầm.

Bàn của anh quá sạch sẽ, ngoài sách chuyên ngành và một chiếc máy tính xách tay nhìn là biết không rẻ, không còn thứ gì dư thừa.

Ở mép bàn có đặt một khung ảnh, mặt sau hướng ra ngoài.

Trong lòng tôi khẽ động, như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay ra, định lật nó lại.

“Đừng động vào!”

Giọng Giang Triết đột nhiên vang lên phía sau lưng tôi, mang theo một tia hoảng hốt.

Tôi bị anh ta làm cho giật mình, tay run lên, khung ảnh “bốp” một tiếng rơi xuống đất.

Chiếc khung ảnh bằng nhựa rơi xuống làm sứt một góc, bức ảnh bên trong cũng trượt ra ngoài.

Đó là một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, Tạ Trầm trông chỉ mới hơn mười tuổi, trên mặt còn mang nét non nớt của thiếu niên, bên cạnh anh là một cặp vợ chồng trung niên đang mỉm cười hiền hòa.

Chỉ là, viền ảnh đã hơi ố vàng, nhìn qua có vẻ đã có tuổi.

Sắc mặt Giang Triết lập tức trắng bệch, anh ta luống cuống nhặt bức ảnh lên, nhét lại vào khung, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Xong rồi xong rồi…”

Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của anh ta, trong lòng tôi nảy ra một suy đoán.

“Bức ảnh này… có vấn đề gì sao?” Tôi giả vờ không hiểu mà hỏi.

Môi Giang Triết run lên bần bật, hồi lâu cũng không thốt ra được một câu.

Ngược lại là Triệu Phong đứng bên cạnh thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: “Chị dâu, chị không biết đâu, đây là vùng cấm của anh Trầm. Bố mẹ anh ấy… mấy năm trước bị tai nạn xe, đều mất rồi.”

Trái tim tôi lập tức chùng xuống.

Như thể bị thứ gì đó nện thật mạnh một cái, vừa nặng nề vừa đau âm ỉ.

Tôi nhìn chiếc khung ảnh bị vỡ, lại nghĩ đến đôi mắt không gợn sóng của Tạ Trầm lúc nãy, đột nhiên cảm thấy, thử dò xét vừa rồi của mình có phần quá đáng rồi.

Đúng lúc này, cửa phòng tắm mở ra.

Tạ Trầm quấn một chiếc khăn tắm bước ra ngoài, giọt nước trên tóc men theo cơ bụng rắn chắc, trượt xuống rồi mất hút vào rãnh nhân ngư…

Khoan đã.

Cảnh này…

Tôi lập tức mở to mắt.

Đây chẳng phải là… bản đầy đủ của tấm ảnh “kiểm hàng” mà Giang Triết gửi cho tôi sao?

Có vẻ anh không ngờ tôi vẫn còn ở đây, bước chân khựng lại, mày cũng ngay lập tức nhíu chặt.

Trong ký túc xá yên lặng đến đáng sợ.

Mọi ánh mắt đều tập trung trên người anh, và cả… ánh nhìn chằm chằm, không hề che giấu của tôi.

Mặt Tạ Trầm, từ vành tai đỏ dần lên đến cổ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Anh đột ngột xoay người, muốn quay lại phòng tắm, nhưng vì động tác quá gấp, chân trượt một cái.

“Cẩn thận!”

Tôi theo phản xạ lao tới, đưa tay đỡ lấy anh.

Làn da nóng và rắn chắc chạm vào tay, lòng bàn tay tôi không lệch không nghiêng, vừa khéo đặt lên cơ bụng săn chắc của anh.

Cảm giác ấy, đàn hồi, rắn rỏi.

Còn tốt hơn tôi tưởng.

Tạ Trầm toàn thân cứng đờ, như một bức tượng bị điểm huyệt.

Tôi có thể cảm nhận được, cơ bắp dưới lòng bàn tay mình lập tức căng lên cứng như đá.

Tôi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt anh đang viết đầy kinh ngạc, xấu hổ, và còn có một tia… bối rối, cố tình chậm rãi lên tiếng, từng chữ một:

“Bạn học, cơ bụng của cậu… cảm giác tay cũng không tệ nhỉ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...