Bạn Trai Trên Núi Là Đặc Nhiệm
Chương 3
3
Đã 10 năm nay tôi không nhận được cuộc gọi nào từ người đàn ông này.
Tần Quốc Đống, người cha trên danh nghĩa của tôi.
10 năm trước ông ta ly hôn với mẹ tôi, ra đi với hai bàn tay trắng. Không phải vì ông ta cao thượng, mà vì ông ta có người khác bên ngoài và bị mẹ tôi bắt quả tang.
Lúc ly hôn tôi 14 tuổi, ông ta nhìn tôi một cái, buông đúng một câu: “Sau này hai mẹ con sống cho tốt,” rồi quay lưng đi thẳng.
Sau đó mẹ tôi cũng không bao giờ nhắc đến ông ta nữa.
Vài năm sau, mẹ tôi đổ bệnh rồi qua đời.
Năm đó tôi 19 tuổi, quán mì này là do tôi dùng số tiền mẹ để lại để sang nhượng.
Từ năm 19 đến 24 tuổi, tôi một mình nấu ăn, một mình đi chợ mua hàng, một mình vác bao gạo can dầu, một mình tự sửa ống nước rò rỉ, một mình đối phó với mấy gã bợm nhậu quậy phá.
Không ai giúp tôi, và tôi cũng chẳng cần ai giúp.
Bây giờ thì người đàn ông này lại gọi điện đến.
“Con đang ở đâu? Bố nghe nói con mở quán mì ở Hạc Thành?” Giọng ông ta vẫn giống trong ký ức, nhưng già nua hơn một chút.
“Ông có việc gì không?”
“Bố về Hạc Thành rồi, muốn đến thăm con.”
“Không cần đâu.”
“Tần Lộc, bố là bố của con.”
“Tôi biết. Nhưng tôi vẫn ổn.”
“Một đứa con gái như con mở quán mì, bố không yên tâm—”
Tôi cúp máy.
Hạ Chinh đang đứng ở đầu cầu thang, không cố ý nghe lén, nhưng vị trí đó vừa vặn nghe được tất cả.
Anh không hỏi gì, đi xuống, ngồi vào bàn, lấy điện thoại ra xem dự báo thời tiết.
Tôi quay lại đứng sau quầy, bắt đầu sơ chế thức ăn. Trưa nay sẽ có vài khách quen ghé.
Tôi cứ tưởng chuyện này thế là xong.
Trưa hôm sau, quán mì có người tới.
Ngoài 50 tuổi, tóc bạc quá nửa, mặc một chiếc áo khoác nhàu nhĩ, tay xách một túi nilon, đứng lấp ló ngoài cửa ngó nghiêng.
Là Tần Quốc Đống.
Từ quầy nhìn ra, con dao trên tay tôi khựng lại.
Ông ta bước vào, ngó nghiêng trái phải, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một lúc: “Lớn thật rồi, giống hệt mẹ con.”
“Ông ăn mì hay ăn gì khác? 20 tệ một bát.”
Ông ta hơi khựng lại, có lẽ không ngờ tôi lại lạnh nhạt đến thế.
“Tần Lộc, bố đến không phải để ăn mì.”
“Vậy ông đến làm gì?”
Ông ta đặt túi nilon lên bàn, bên trong là một xấp giấy tờ.
“Bố tái hôn rồi, con biết chứ?”
Tôi không biết. Và cũng chẳng muốn biết.
“Người vợ hiện tại của bố, con trai bà ấy xảy ra chút chuyện, nợ người ta một khoản tiền, phải trả. Trong tay bố không có ngần ấy, bố muốn…”
Ông ta nhìn tôi, trong ánh mắt có một thứ gì đó rất quen thuộc.
Đó là thứ ánh mắt ông ta nhìn mẹ tôi tại tòa án ly hôn 10 năm trước, một vẻ chột dạ nhưng lại tỏ ra lẽ đương nhiên.
“Quán mì này một năm chắc cũng kiếm được khá nhỉ? Cho bố mượn một ít, sau này bố trả.”
Tôi bật cười.
Không phải buồn cười, mà là thấy quá nực cười.
10 năm không liên lạc, mở miệng ra là mượn tiền. Con trai riêng của vợ mới nợ nần, lại bắt tôi phải trả.
“Không có.” Tôi đáp.
“Tần Lộc—”
“Tôi nói là không có.”
Sắc mặt ông ta thay đổi, có lẽ không ngờ tôi từ chối dứt khoát đến vậy.
Ông ta đứng dậy, tiến lên hai bước, tiến sát vào quầy thu ngân.
“Mẹ con để lại cho con bao nhiêu tiền bố biết, cái quán mì này một năm kiếm được bao nhiêu bố cũng đã dò hỏi rồi. Bố chỉ mượn 30 vạn tệ, nửa năm sau trả con.”
“Ông đi dò hỏi?” Tôi siết chặt con dao phay trong tay, “Ai cho phép ông dò hỏi?”
Ông ta im bặt, nhưng không có ý định lùi bước.
Đúng lúc này, Hạ Chinh từ trên lầu đi xuống.
Anh mặc chiếc áo phông đen đó, tóc vẫn còn ướt, rõ ràng là vừa tắm xong. Anh nhìn Tần Quốc Đống một cái, lại nhìn con dao trong tay tôi, rồi bước đến đứng giữa tôi và Tần Quốc Đống.
Không phải đứng cạnh tôi, mà là đứng ngay giữa, đối diện với Tần Quốc Đống.
“Chào ông, tôi là bạn trai của Tần Lộc.”
Tần Quốc Đống ngẩng đầu nhìn anh, phải ngửa cổ lên rất cao. Hạ Chinh cao hơn ông ta cả một cái đầu, bờ vai rộng hơn hẳn một khúc.
“Cậu là…”
“Cô ấy nói không có là không có. Ông đi đi.”
Tần Quốc Đống há miệng định nói, rồi lại ngậm miệng. Rõ ràng ông ta thuộc kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Ông ta cầm lấy chiếc túi nilon trên bàn, trước khi đi còn buông lại một câu.
“Tần Lộc, mày đừng quên, chủ nhà của quán mì này là ai.”
Cửa đóng lại.
Tôi ngớ người.
Chủ nhà của quán tên là Triệu Hâm Hải. 5 năm trước khi thuê mặt bằng này, tôi ký hợp đồng 10 năm, giá thuê không cao, mỗi năm 4 vạn 2.
Triệu Hâm Hải thì có liên quan gì đến Tần Quốc Đống?
Hạ Chinh xoay người lại, nhìn sắc mặt tôi.
“Bố em à?”
“Bố cũ.”
Anh không hỏi thêm.
Nhưng tối hôm đó sau khi đóng cửa, tôi phát hiện trên cửa quán có dán một tờ giấy.
Là thông báo đòi tiền.
Chủ nhà Triệu Hâm Hải yêu cầu trong vòng một tháng phải nộp bù khoản chênh lệch tiền thuê nhà, lý do là “điều chỉnh theo giá thị trường”, số tiền nộp bù: 20 vạn một năm.
Tiền thuê vốn dĩ là 4 vạn 2 một năm, đùng một cái biến thành 24 vạn một năm.
Mặt bằng này có đáng giá đó không? Nói thật, mặt bằng cạnh làng đại học, giá đó cũng xấp xỉ. Nhưng trên hợp đồng ghi rõ là 4 vạn 2, không thay đổi trong 10 năm.
Tôi lục tìm bản hợp đồng ra xem xét kỹ lưỡng, mới phát hiện ra trong hợp đồng có một dòng chữ cực nhỏ: Bên A có quyền điều chỉnh tiền thuê nhà dựa theo giá cả thị trường, biên độ điều chỉnh do bên A quyết định.
Năm đó ký hợp đồng, tôi mới 19 tuổi, chẳng hiểu biết gì, hoàn toàn không để ý đến dòng chữ này.
Hạ Chinh cầm lấy bản hợp đồng xem qua, không nói gì.
Sáng sớm hôm sau, anh ra khỏi nhà.
Tôi không biết anh đi đâu.
Đến trưa anh trở về, trong tay cầm một túi hồ sơ.
“Triệu Hâm Hải, 47 tuổi, người gốc Hạc Thành, đứng tên 3 bất động sản. 5 năm trước cùng đánh bài với bố em ở một sòng mạt chược. Đối tượng tái hôn của bố em tên là Triệu Lan Lan, là em họ của Triệu Hâm Hải.”
Đầu tôi ong ong.
“Nói cách khác, 5 năm trước bố em xúi em thuê cái mặt bằng này, chủ nhà là anh họ của bà vợ mới ông ta. Trong hợp đồng gài sẵn một cái hố, đợi em làm ăn khấm khá rồi thì tăng giá để ép em—”
“Ép em phải thỏa hiệp.” Hạ Chinh đặt túi hồ sơ lên bàn, “Việc bố em đến đòi tiền không phải bộc phát, mà là đã có kế hoạch từ trước. Em không đưa tiền, ông ta sẽ xúi Triệu Hâm Hải tăng tiền nhà, ép em phải đóng cửa hoặc xì tiền ra.”
Tôi ngồi thụp xuống ghế, thấy cả người lạnh toát.
Đây là người bố ruột của tôi đấy.
4
Tôi không khóc.
Những tháng ngày mưu sinh đã huấn luyện tôi thành kiểu người hiểu rằng khóc cũng chẳng giải quyết được gì nên dứt khoát không khóc.
Nhưng Hạ Chinh dường như nhìn thấu tôi đang gồng mình chịu đựng.
Anh đẩy túi hồ sơ về phía tôi thêm một chút: “Đừng vội, chuyện này có cách giải quyết.”
Tôi nhìn anh.
Anh rút điện thoại ra, mở một bức ảnh cho tôi xem.
Bức ảnh được cắt từ camera giám sát trước cửa sòng mạt chược của Triệu Hâm Hải, chụp rõ mồn một cảnh Triệu Hâm Hải và ba người khác đang đánh bài, trên bàn chất những xấp tiền mặt dày cộp.
“Đánh bạc?”
“Đúng vậy. Cái sòng mạt chược này nằm trong hẻm sau, không có giấy phép, thường xuyên tụ tập đánh bạc. Sáng nay anh qua đó lượn một vòng, nói chuyện với ông chủ tiệm tạp hóa kế bên, ghi âm được đoạn lời khai rồi.”
Anh làm tất cả những việc này chỉ trong một buổi sáng.
Tôi lại một lần nữa nhận ra, hiệu suất làm việc của người đàn ông này hoàn toàn không nằm cùng chiều không gian với người bình thường.
“Ý anh là…”
“Hợp đồng của em tuy có vấn đề, nhưng căn cứ để ông ta tăng tiền nhà cũng không đứng vững. Quan trọng hơn, bản thân Triệu Hâm Hải cũng chẳng sạch sẽ gì. Em muốn đàm phán với ông ta, trong tay phải có “đồ chơi”.”
“Nhưng em không biết đàm phán mấy chuyện này.”
“Anh đi cho.”
“Đây đâu phải việc của anh…”
“Ba năm nay rồi, đây là việc của anh.”
Giọng anh rất bình thản khi nói câu đó, không có chút mỹ từ thâm tình nào, nhưng sự kiên định ấy khiến tôi không thể phản bác.
Chiều hôm đó, Hạ Chinh tìm đến nhà Triệu Hâm Hải.
Tôi không biết rốt cuộc họ đã nói những gì.
Chỉ biết một tiếng sau, Hạ Chinh trở về, trong tay cầm một bản hợp đồng thuê nhà mới.
Thời hạn 10 năm, giá thuê 4 vạn 2/năm, không có điều khoản điều chỉnh giá.
Còn đính kèm một bức thư xin lỗi có chữ ký tận tay của Triệu Hâm Hải.
“Ông ta sao lại…”
“Không sao cả. Chỉ là trò chuyện chút về luật pháp, trò chuyện chút về tình hình cái sòng mạt chược của ông ta, và trò chuyện về hậu quả ông ta phải gánh nếu nhận được thư tố cáo thôi.”
Anh kể rất nhẹ nhàng, nhưng tôi để ý thấy trên khớp ngón tay phải của anh có một vết xước đỏ mới.
“Anh đánh ông ta à?”
“Không. Nhà ông ta có nuôi chó, lúc trèo tường vào anh vô tình quẹt trúng.”
“Anh trèo tường?”
“Ông ta không mở cửa, anh đành phải trèo. Đây không phải đánh nhau, đây là đến thăm hỏi.”
Tôi nhìn anh, cạn lời không biết nói gì.
Tối đóng cửa tiệm xong, tôi ngồi thẫn thờ trong quán. Hạ Chinh đang dọn dẹp trong bếp, anh lau chùi bếp ga sạch không tì vết, sạch gấp ba lần tôi bình thường dọn.
“Hạ Chinh.”
“Ừ.”
“Sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Anh khóa vòi nước, quay người lại nhìn tôi.
“Em nghĩ tự nhiên anh đối xử tốt với em chắc?”
Tôi ngẫm nghĩ lại, hình như không phải. Ba năm nay anh vẫn luôn như thế, không lằng nhằng, không sướt mướt, nhưng mỗi lần tôi kể gặp rắc rối, anh chỉ hận không thể xuyên qua màn hình điện thoại để giải quyết giúp tôi.
Có lần tủ đông của quán bị hỏng, lúc đó là 2 giờ sáng, qua điện thoại anh dạy tôi cách sửa tạm, chỉ từng bước một, nói rã rát họng 40 phút đồng hồ, mãi cho đến khi tôi sửa xong mới thôi.
Lại có lần tôi bị một tên khách say rượu dọa sợ, khóa chặt cửa không dám ra ngoài, anh đã gọi điện nhờ đồng đội ở Hạc Thành đến giải vây cho tôi.
Anh bảo ở “trên núi” sóng yếu, nhưng mỗi lần tôi xảy ra chuyện, sóng điện thoại của anh lúc nào cũng rất tốt.
“Trước kia em cứ tưởng anh là nhân viên kiểm lâm.” Tôi nói.
“Làm kiểm lâm cũng tốt mà.”
“Rốt cuộc anh từng đánh bao nhiêu trận rồi?”
Anh im lặng một lúc.
“Đừng hỏi chuyện này.”
Đọc tiếp: Chương 4 →