Bất Lực Đến Tột Cùng
Chương 2
Vì con, tôi không thể chết ở đây được.
Tôi phải thoát ra ngoài.
Tôi tựa vào vách đá lạnh ngắt, vừa cảnh giác lắng nghe động tĩnh bên ngoài, vừa cố gắng hồi phục thể lực.
Tiếng lục soát trên núi kéo dài rất lâu.
Mãi cho đến khi chân trời hửng sáng, những âm thanh đó mới hoàn toàn biến mất.
Họ tạm thời bỏ cuộc rồi.
Nhưng tôi biết, đây chỉ là tạm thời.
Trời sáng, họ sẽ tìm kiếm gắt gao hơn.
Tôi không thể ở lại đây.
Nhưng, tôi có thể đi đâu?
Ngọn núi này giống như một mê cung khổng lồ, tôi hoàn toàn không biết đường.
Lão Ngưu…
Trình Sơn… Không, hiện tại tôi chỉ biết gã tên Lão Ngưu.
Gã rốt cuộc là ai? Tại sao lại bắt tôi trốn?
Chữ “TRỐN” viết bằng máu như in hằn vào não tôi.
Gã chắc chắn đã gặp nguy hiểm tột cùng.
Và mối nguy hiểm này, có liên quan đến toàn bộ người trong thôn.
Tôi phải tìm ra sự thật.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Lão Ngưu có một thói quen.
Mỗi tối trước khi ngủ, gã đều tựa vào bức tường đất ở đầu giường, dùng ngón tay gõ nhẹ lên đó.
Rất có nhịp điệu, nhưng không theo quy luật nào.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ gã có tật lạ.
Nhưng giờ nghĩ lại, một người bình thường sao lại gõ tường đều đặn mỗi ngày như vậy?
Đằng sau bức tường đó, chắc chắn giấu thứ gì đó.
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu tôi.
Tôi phải quay lại.
Quay lại cái ngôi nhà đất như địa ngục mà tôi vừa trốn khỏi.
Tôi đợi.
Đợi đến khi mặt trời lên cao, trong rừng hoàn toàn vắng lặng.
Tôi dùng dải vải buộc chặt con vào ngực, để con có thể cảm nhận nhịp tim và thân nhiệt của tôi.
Rồi tôi hít một hơi thật sâu, rón rén bò ra khỏi hang.
Tôi giống như một con mèo hoang hoảng sợ, lợi dụng những bụi cây rậm rạp và tảng đá để che chắn, nhích từng chút một về hướng thôn.
Cả thôn tĩnh lặng, không một bóng người.
Chắc họ vẫn đang tìm kiếm trên núi.
Đây là cơ hội duy nhất của tôi.
Tôi vòng ra sau nhà đất, chui qua cánh cửa sau đã bị tôi tông tung trước đó.
Trong nhà lộn xộn, rõ ràng đã bị lục soát.
Họ cũng đang tìm đồ.
Tôi mặc kệ, đi thẳng đến đầu giường.
Bức tường đất đó trông không khác gì những bức tường khác.
Tôi bắt chước dáng vẻ của Lão Ngưu, dùng khớp ngón tay gõ nhẹ.
“Cộc, cộc cộc, cộc…”
Âm thanh rỗng tuếch.
Bên trong là khoảng không.
Tôi vớ lấy một thanh củi, dồn sức đập mạnh vào chỗ phát ra tiếng kêu rỗng đó.
“Bịch!”
Đất rụng lả tả.
Một cái lỗ đen ngòm hiện ra trước mắt tôi.
Là một hộc ngầm.
Tôi thò tay vào, quờ quạng.
Đầu tiên là chạm vào một vật lạnh lẽo, cứng ngắc.
Lôi ra xem, là một chiếc điện thoại vệ tinh đời cũ.
Ở vùng núi sâu không có sóng này, thứ này là công cụ liên lạc duy nhất.
Gã có thứ này, nhưng chưa từng sử dụng.
Tôi tiếp tục thò tay vào sâu hơn.
Chạm vào một gói nhỏ bọc trong vải dù, rất cứng.
Và một thứ nữa.
Một cái ví.
Ví da rất cũ.
Tim tôi đập thình thịch, tôi có dự cảm, mọi câu trả lời đều nằm trong chiếc ví này.
Tôi mở ví ra.
Bên trong không có tiền.
Chỉ có một tấm chứng minh thư.
Và một bức ảnh nhỏ, đã ố vàng.
Trong ảnh là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc cảnh phục, oai phong lẫm liệt.
Nụ cười của anh sạch sẽ và rạng rỡ.
Khuôn mặt đó, tôi rất quen.
Là Lão Ngưu hồi trẻ, hai mươi năm trước.
Tôi cầm tấm chứng minh thư lên, run rẩy, đọc từng chữ thông tin trên đó.
Họ tên: Trình Sơn.
Địa chỉ: Khu tập thể Cục Công an thành phố Đông Giang.
Đầu tôi ong lên, gần như không thể suy nghĩ.
Trình Sơn…
Anh không phải là gã trai ế vợ nào cả.
Bức ảnh mặc cảnh phục đó…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi mở gói nhỏ bọc vải dù.
Bên trong là một vật nhỏ hơn, được bọc kín trong túi nilon.
Tôi xé túi nilon ra.
Là một chiếc USB.
Và một chiếc đồng hồ điện tử nhỏ đã ngừng chạy.
Mặt sau đồng hồ có khắc huy hiệu cảnh sát.
USB, điện thoại vệ tinh, thân phận cảnh sát.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Tôi không phải bị bán cho gã ế vợ.
Tôi đã rơi vào một cái bẫy khổng lồ.
Và Trình Sơn, người đàn ông tôi gọi là “Lão Ngưu” suốt gần một năm qua, không phải là người mua, cũng không phải là chồng tôi.
Anh ấy có thể là… người đến cứu tôi.
Hoặc là, cảnh sát chìm đến điều tra cái thôn ăn thịt người này.
Và bây giờ, rất có thể anh ấy đã bị lộ.
Tôi phải mang những thứ này thoát ra ngoài.
Không chỉ vì bản thân tôi, mà còn vì Trình Sơn.
Tôi nhét tất cả vào trong áo, ôm chặt con.
Tôi phải tìm đường xuống núi trước khi dân làng quay lại.
Vừa bước ra đến cửa, tim tôi chợt co thắt lại.
Tôi thấy trưởng thôn, dẫn theo Vương rỗ, đang từ đường lớn đầu thôn đi về phía này.
Họ đã quay lại.
Hơn nữa, đi thẳng đến ngôi nhà này.
Họ cũng biết về cái hộc ngầm đó.
03
Máu trong người tôi lập tức lạnh toát.
Họ không phải vì tìm trên núi không thấy mà quay về.
Mục tiêu của họ ngay từ đầu đã là cái hộc ngầm này.
Thân phận của Trình Sơn đã hoàn toàn bị lộ.
Tôi không có thời gian để do dự.
Xoay người chạy vào góc sâu nhất của ngôi nhà, nơi để đồ lặt vặt.
Ở đó có một vại dưa muối khổng lồ, cao tới nửa người.
Hồi nhỏ ở quê, tôi thích nhất là chơi trốn tìm với đám bạn, trốn trong những chỗ như thế này.
Tôi nhanh chóng nhấc nắp vại nặng trịch ra, nín thở, ôm con cuộn tròn vào trong.
Mùi chua loét xộc lên nồng nặc khiến tôi suýt ngất đi.
Tôi đậy nắp lại, chỉ chừa một khe hở nhỏ xíu để thở và quan sát.
Gần như cùng lúc, cánh cửa nhà đất bị đạp tung.
Trưởng thôn và Vương rỗ bước vào.
“Lục soát!”
Giọng trưởng thôn lạnh lẽo như rắn độc.
“Dỡ tung cái nhà này ra cũng phải tìm cho bằng được!”
“Rõ!”
Vương rỗ đáp một tiếng rồi bắt đầu đập phá điên cuồng.
Bàn, ghế, ván giường.
Bất cứ chỗ nào có thể giấu đồ đều bị hắn dùng rìu bổ nát bét.
Tim tôi vọt lên tận cổ họng, ôm chặt đứa bé, sợ con phát ra một tiếng động nhỏ nào.
May mắn thay, thằng bé ngủ rất say.
“Trưởng thôn, không có!”
Vương rỗ lật tung cả căn nhà lên, thở hổn hển báo cáo.
Trưởng thôn đi đến đầu giường, nhìn cái lỗ bị tôi đập vỡ, sắc mặt xanh mét.
“Đồ bị lấy đi rồi.”
Lão chậm rãi nói.
“Con khốn đó, đã quay lại đây.”
Mặt Vương rỗ lộ vẻ tàn độc.
“Chắc chắn nó chưa chạy xa đâu!”
“Để tôi dẫn người đi tìm tiếp! Lần này mang cả chó theo! Nó vừa đẻ xong, trên người có mùi máu, chó chắc chắn sẽ ngửi thấy!”
Trưởng thôn gật đầu.
“Đi đi.”
“Nhớ kỹ, đồ có thể không cần, nhưng nó và cái thai hoang đó, bắt buộc phải chết.”
“Nếu không, cả cái làng này sẽ phải bồi táng theo thằng cớm đó.”
Cớm.
Bọn họ quả nhiên đã biết thân phận của Trình Sơn.
Tôi nấp trong vại, toàn thân ớn lạnh.
Họ muốn giết tôi diệt khẩu.
Vương rỗ quay người bước ra ngoài.
Nhưng trưởng thôn không đi.
Lão đứng giữa nhà, ánh mắt sắc như chim ưng, quét qua từng ngóc ngách.
Cuối cùng, ánh mắt lão dừng lại ở cái vại dưa mà tôi đang trốn.
Hơi thở của tôi, ngay khoảnh khắc ấy hoàn toàn ngưng bặt.
Lão chậm rãi, từng bước một, đi về phía tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Xong rồi.
Lão vươn tay, chạm vào nắp vại.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng la hét sốt sắng của Vương rỗ.
“Trưởng thôn! Mau ra đây!”
“Bên đường núi có manh mối!”
Động tác của trưởng thôn khựng lại.
Lão cau mày, cuối cùng bỏ tay xuống, quay người rảo bước đi ra ngoài.
“Có chuyện gì?”
“Có vết bánh xe! Mới tinh! Hình như chạy ra khỏi núi!”
“…Không xong rồi, là thằng súc sinh Trình Sơn!”
Trưởng thôn chửi thề, giọng nói trở nên gấp gáp.
“Tất cả mọi người, đi theo tao!”
Tiếng bước chân xa dần.
Tôi đợi chừng mười phút, chắc chắn họ đã đi thật xa mới dám đẩy nắp vại ra, há miệng hớp lấy hớp để không khí trong lành.
Khoảnh khắc ban nãy, tôi ngỡ mình đã chết chắc rồi.
Vết bánh xe…
Là Trình Sơn sao?
Anh ấy chưa chết? Anh ấy lái xe bỏ trốn rồi?
Không đúng.
Đây là một cái bẫy.
Là đường lùi do Trình Sơn để lại.
Anh ấy dùng một manh mối giả để dẫn dụ tất cả bọn chúng đi, câu giờ cho tôi trốn thoát.
Tôi không thể phụ lòng anh.
Tôi trèo ra khỏi vại, chiếc điện thoại vệ tinh, USB và chứng minh thư của Trình Sơn trong ngực chính là toàn bộ hy vọng của tôi.
Tôi phải bình tĩnh.
Không thể cứ cắm đầu chạy trong núi như trước nữa.
Tôi lấy chiếc điện thoại vệ tinh ra.
Cầm rất nặng tay, là thiết bị dùng trong quân đội.
Tôi bấm nút nguồn.
Màn hình sáng lên.
Sóng căng đét.
Trong danh bạ chỉ có duy nhất một số liên lạc.
Không có tên, chỉ có một mật danh.
“Hải Đăng”.
Hải đăng…
Ánh sáng dẫn đường giữa biển đêm vô tận.
Tay tôi run rẩy, bấm nút gọi.
Điện thoại đổ chuông.
Chỉ reo một tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.
Bên đó rất tĩnh lặng, không có tiếng người, chỉ nghe thấy tiếng dòng điện rè rè khe khẽ.
Tôi biết, người đó đang đợi tôi lên tiếng.
“…A lô?”
Tôi dùng giọng nói khàn đặc, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, thốt ra từ đầu tiên.
Bên kia vẫn im lặng.
“Tôi là Hứa An.”
“Tôi… tôi đang bị mắc kẹt trong núi.”
“Trình Sơn, đồng chí cảnh sát Trình Sơn, anh ấy…”
Lời tôi chưa dứt, bên kia cuối cùng cũng vang lên một giọng nam trầm ấm và điềm tĩnh.
“Vị trí.”
Chỉ hai chữ, nhưng mang theo sức mạnh không thể chối từ.
“Tôi không biết…”
“Ở đây không có tên, chỉ có núi.”
“Nhìn xung quanh xem, có đặc điểm gì không.”
Tôi chạy ra cửa, nhìn những dãy núi nối tiếp nhau.
“Có một cây đa rất cao, trên đỉnh ngọn núi cao nhất.”
“Người trong thôn đều gọi nó là thần thụ.”
“…Đã nhận.”
Bên kia ngừng lại một chút, tiếp tục nói.
“Đừng tắt máy, giữ liên lạc.”
“Chúng tôi đã khóa được phạm vi đại khái của cô.”
“Ở yên tại chỗ, đừng di chuyển, chúng tôi sẽ đến cứu cô.”
“Nhớ kỹ, dù nghe thấy bất cứ âm thanh gì cũng không được lên tiếng, không được để lộ vị trí.”
“Vâng…”
Tôi vừa thốt ra một chữ, tai bỗng bắt được một tiếng sột soạt rất nhỏ.
Phát ra từ phía sau nhà.
Ngay sau đó là tiếng gầm gừ của chó.
Đồng tử tôi co rụt lại.
Là Vương rỗ!
Hắn không đi theo trưởng thôn truy đuổi chiếc xe.
Hắn đã quay lại!
“Tìm thấy mày rồi.”
Giọng nói của Vương rỗ vang lên từ cửa, tựa như ác quỷ dưới địa ngục.
Phía sau hắn là hai con chó sói to lớn, đang nhe nanh nhọn hoắt, trong cổ họng phát ra tiếng rên gầm gừ đe dọa.
04
Trên mặt Vương rỗ là nụ cười tàn nhẫn của mèo vờn chuột.
Hai con chó sói sau lưng hắn cuồn cuộn cơ bắp, cổ họng gầm gừ những tiếng rền vang.
Nước dãi men theo những chiếc răng nanh sắc nhọn rỏ xuống nền đất.
Chúng đang chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân.
Chỉ cần một tiếng ra lệnh, chúng có thể xé xác tôi và đứa bé đỏ hỏn trong lòng thành trăm mảnh.
Lưng tôi áp chặt vào bức tường đất lạnh lẽo, không còn đường lùi.
Nỗi sợ hãi như hàng vạn bàn tay lạnh buốt bóp nghẹt trái tim.
Nhưng tôi không hét lên.
Thậm chí không rớt một giọt nước mắt nào.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy chứng minh thư của Trình Sơn, khoảnh khắc biết anh là một cảnh sát, tôi đã tự nhủ với bản thân.
Không được khóc nữa.
Nước mắt là thứ vô dụng nhất trên thế giới này.
Nó không đổi lấy được sự thương hại, mà chỉ bộc lộ sự yếu hèn.
Tôi ôm chặt đứa con trong lòng hơn.
Hơi ấm từ con là niềm an ủi duy nhất, cũng là nguồn sức mạnh trọn vẹn của tôi.
“Chạy đi.”
Vương rỗ liếm đôi môi nứt nẻ, bước tới từng bước.
“Sao không chạy nữa?”
“Mày chạy giỏi lắm mà?”
“Vừa đẻ xong đã chui lủi trong núi cả nửa đêm, mẹ kiếp, mày là thỏ hay là chuột thế?”
Ánh mắt hắn tham lam lướt qua người tôi.
Cuối cùng dừng lại trên cái bao dứa tôi ôm khư khư trước ngực.
Không.
Thứ hắn nhìn không phải là tiền.
Mà là chiếc điện thoại vệ tinh và USB giấu bên dưới.
“Giao đồ ra đây.”
Hắn chìa tay về phía tôi, giọng mất kiên nhẫn.
“Trưởng thôn bảo rồi, chỉ cần lấy đồ, tao có thể chừa cho mày một cái thây toàn thây.”
Tôi nhìn chằm chằm hắn, não bộ hoạt động hết công suất.
Làm sao đây.
Tôi phải làm sao đây.
Đánh tay đôi, tôi không có lấy một nửa cơ hội chiến thắng.
Hắn là gã thợ săn quanh năm lăn lộn trên núi, sức mạnh có thể tay không bóp chết một con lợn rừng.
Còn tôi, chỉ là một người phụ nữ vừa mới sinh, cơ thể yếu ớt cùng cực.
Van xin?
Càng không thể.
Từ câu “bắt buộc phải chết” của trưởng thôn, tôi đã thừa biết chúng sẽ không bao giờ tha cho tôi.
Điện thoại…
Bàn tay đang nắm chặt điện thoại vệ tinh của tôi tịn đầy mồ hôi.
Cuộc gọi vẫn chưa tắt.
Người tên “Hải Đăng” kia chắc chắn nghe thấy mọi chuyện đang xảy ra ở đây.
Nhưng anh ta ở tít phương trời nào, làm sao có thể cứu tôi?
“Nghe không hiểu tiếng người hả!”
Vương rỗ mất kiên nhẫn, gầm lên rồi sải một bước dài tới trước.
Hai con chó sói lập tức hạ thấp cơ thể, vào tư thế chuẩn bị vồ mồi.
“Lão tử đếm đến ba!”
“MỘT!”
Ánh mắt tôi điên cuồng lục lọi khắp căn phòng.
Bất cứ thứ gì.
Bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Cây rìu ở góc tường đã bị Vương rỗ cầm trên tay.