Bảy Ngày Đổi Chồng

Chương 3



Lúc ấy, anh chỉ cười, vừa gắp thức ăn cho hai người vừa đáp:

“Không vội đâu, còn nhiều thời gian mà.”

Trong lòng anh lại nghĩ:

Chuyện kết hôn quan trọng như vậy, sao có thể để vài cuốn lịch chọn ngày quyết định?

Không ngờ…

Hứa Dương lại thật sự ghi nhớ câu nói ấy.

Còn chọn đúng ngày đó làm lễ cưới.

Điện thoại liên tục rung lên.

Tin nhắn từ nhóm đồng đội nối nhau gửi đến.

“Lão Cố, thật sự không đi à? Anh em chuẩn bị xong hết rồi, chỉ cần cậu gật đầu là xuất phát.”

“Có cần chuẩn bị xe đón dâu không? Giờ đi vẫn còn kịp đấy.”

Anh cười nhạt, trả lời ngay trong nhóm.

“Vội gì chứ? Cứ để cô ấy chờ.”

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Hứa Dương đang mặc váy cưới, thấp thỏm ngồi trong phòng tân hôn, hết nhìn đồng hồ lại nhìn ra cửa.

Càng nghĩ, cảm giác chiến thắng càng khiến anh hài lòng.

Lần này…

Anh phải để cô nếm đủ cảm giác sốt ruột.

Để sau này cô không dám dùng chuyện kết hôn để ép anh thêm lần nào nữa.

Đúng lúc ấy, một đồng đội bất ngờ gửi vào nhóm ảnh chụp màn hình bài đăng mới của Tô Noãn.

Trong ảnh là căn phòng tân hôn được trang trí vô cùng chỉn chu.

Chữ Hỷ đỏ rực dán trên tường.

Bóng bay hình trái tim lơ lửng khắp căn phòng.

Trên giường trải đầy táo đỏ, lạc, nhãn khô và hạt sen.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, khiến cả căn phòng tràn ngập hơi thở hạnh phúc.

Dòng trạng thái chỉ có một câu.

【Cô gái của tớ nhất định phải thật hạnh phúc nhé. Chú rể còn không mau tới đón cô dâu đi!】

Nhóm chat lập tức bùng nổ.

“Mẹ kiếp! Chuẩn bị thật rồi!”

“Lão Cố, cậu còn không đi thì tôi cũng sốt ruột thay!”

“Cố Diễn Thâm! Là đàn ông thì mau lên! Đừng để mất vợ thật!”

“Gửi địa chỉ đi! Anh em đi cùng cậu!”

Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh.

Anh nhìn chằm chằm bức ảnh ấy.

Bàn tay vô thức siết chặt.

Mọi thứ trong căn phòng kia đều như đang chờ chú rể xuất hiện.

Anh tưởng tượng cảnh mình đẩy cửa bước vào.

Hứa Dương mặc váy cưới, ngẩng đầu nhìn anh đầy kinh ngạc giữa tiếng reo hò của mọi người.

Ý nghĩ ấy khiến trái tim anh bất giác dao động.

Anh quay đầu nhìn về phía phòng thay đồ.

Bộ lễ phục quân đội được treo ngay ngắn ở vị trí dễ thấy nhất.

Giày da.

Cà vạt.

Khuy măng sét.

Tất cả đều đã chuẩn bị sẵn.

Một tuần trước, chẳng hiểu vì sao anh lại dặn trợ lý chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Lúc ấy anh chỉ nghĩ…

Có chuẩn bị cũng chẳng mất gì.

Trong nhóm chat, mọi người vẫn không ngừng thúc giục.

Sự cứng rắn trong lòng anh cuối cùng cũng có chút lung lay.

Anh cầm điện thoại, cố ý giữ vẻ miễn cưỡng.

“Được rồi, được rồi.”

“Ồn chết đi được.”

“Để tôi thay quần áo.”

Giống như anh chỉ bất đắc dĩ chiều theo ý mọi người.

Thế nhưng vừa đứng dậy, bước chân anh đã nhanh hơn thường ngày mà chính anh cũng không nhận ra.

Anh vừa cài xong chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng, đang chuẩn bị khoác bộ lễ phục lên thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.

Là người đồng đội được cử đi dò trước.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy hoang mang.

“Lão Cố… căn hộ của cậu với Hứa Dương đã bán rồi.”

“Bọn tôi… phải đến đâu đón dâu đây?”

04

“Bán cái gì cơ?”

Cố Diễn Thâm sững người, nhất thời không hiểu đồng đội đang nói gì.

“Căn hộ của hai người đó! Bảo vệ nói mấy hôm trước vừa hoàn tất thủ tục sang tên rồi!”

Động tác mặc áo lễ phục của anh khựng lại.

Chiếc áo vẫn lơ lửng giữa không trung.

“Sang tên?”

Anh cau mày.

“Cậu nói rõ hơn xem.”

“Chính là căn hộ cậu với chị Hứa Dương đang ở! Bảo vệ bảo chủ nhà đổi rồi. Tôi còn hỏi chị Hứa Dương chuyển đi đâu, nhưng ông ấy cũng không biết!”

Giọng người bên kia càng lúc càng gấp gáp.

“Lão Cố, chẳng lẽ hai người dọn nhà mà không báo anh em? Giờ bọn tôi biết đến đâu đón dâu đây?”

Đầu óc Cố Diễn Thâm như vừa bị một tiếng sét giáng xuống.

Những lời sau đó anh gần như không còn nghe rõ.

Bán rồi…

Căn hộ ấy…

Nơi anh và Hứa Dương cùng nhau xem từng bản thiết kế, tự tay chọn từng món nội thất, từng chút một gây dựng thành mái ấm.

Cũng là nơi cả hai từng hẹn sẽ trở thành phòng tân hôn sau ngày cưới.

Anh đứng chết lặng.

“Lão Cố? Lão Cố!”

Đầu dây bên kia vẫn sốt ruột gọi.

“Giờ phải làm sao đây?”

Yết hầu Cố Diễn Thâm khẽ chuyển động.

Thế nhưng anh không thốt nổi một lời.

Ánh mắt vô thức rơi xuống chiếc áo khoác quân phục vừa bị anh đánh rơi dưới đất.

“Địa chỉ…”

Giọng anh khàn đặc.

“Mau xin bảo vệ thông tin của chủ mới, hoặc số điện thoại bên môi giới!”

Vừa quát vào điện thoại, anh vừa lao vội ra khỏi phòng.

Bán nhà…

Cô thật sự bán căn nhà đó sao?

Hay nói đúng hơn…

Cô đã không còn cần ngôi nhà mà hai người cùng vun đắp suốt năm năm.

Cũng không còn cần anh nữa.

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lồng ngực anh như bị ai bóp nghẹt.

Anh gạt bỏ toàn bộ lòng kiêu hãnh.

Liên tục gọi cho Hứa Dương.

Một cuộc.

Hai cuộc.

Mười cuộc.

Đáp lại anh chỉ có giọng nói máy móc lạnh lùng.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Điện thoại của cô đã tắt.

Đúng vào ngày anh cuối cùng cũng quyết định đến đón cô.

Đúng vào khoảnh khắc anh định xuất hiện trước mặt cô như một bất ngờ.

Cô lại tắt máy.

05

Cố Diễn Thâm siết chặt điện thoại rồi tắt màn hình.

Lý trí còn sót lại khiến anh bấu víu vào tia hy vọng cuối cùng.

Anh lập tức lái xe đến chỗ đám đồng đội đang chờ.

Ai nấy đều bối rối chẳng kém gì anh.

Một người lục lọi trong xe hồi lâu mới lấy ra một tấm thiệp cưới đã hơi nhăn.

Lúc đưa cho anh, người đó ngượng ngùng giải thích.

“Lão Cố… chị Hứa Dương nhờ người đặt trực tiếp lên xe tôi.”

“Nghe cậu nói cậu là chú rể nên tôi tưởng cậu biết hết rồi… Thế là tiện tay ném sang một bên.”

Cố Diễn Thâm giật lấy tấm thiệp.

Ánh mắt lập tức dừng lại ở bốn chữ nổi bật.

Cố Hứa Liên Hôn.

Trái tim đang treo lơ lửng bỗng được thả xuống.

Họ Cố…

Là anh.

Thử váy cưới mà giấu anh.

Bán nhà.

Tắt điện thoại.

Đó hoàn toàn không giống Hứa Dương.

Chắc chắn lại là Tô Noãn bày trò.

Muốn dùng cách này ép anh phải sốt ruột.

Nhưng…

Tên chú rể trên thiệp cưới thì không thể giả được.

Anh nhắm mắt hít sâu.

Đến khi mở mắt ra, cảm xúc hỗn loạn đã bị anh cưỡng ép đè xuống.

“Giờ đi đâu?”

Có người lên tiếng.

“Nhà thì bán rồi, chủ mới chắc chắn không cho mình vào.”

Cố Diễn Thâm cất tấm thiệp.

“Chuyện căn nhà… sau hôn lễ tôi sẽ hỏi cô ấy sau.”

Bây giờ, điều quan trọng nhất là đón cô dâu.

“Đến khách sạn.”

Ngón tay anh gõ nhẹ lên tên khách sạn in dưới thiệp mời.

“Xuất phát.”

Suốt quãng đường, anh ngồi ở ghế sau.

Đầu ngón tay vô thức vuốt ve hai chữ Cố Hứa trên tấm thiệp.

Sự bất an trong lòng vừa dịu đi đôi chút.

Lại nhanh chóng bị một cảm giác khó tả thay thế.

Nếu thiệp cưới đã phát hết…

Vì sao Hứa Dương vẫn tắt máy?

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...