Bé Gái Mất Tích Năm Ấy
Chương 2
Sau khi nhận được bánh đậu đỏ, cô bé nâng niu nó trên tay như báu vật rồi cẩn thận đi về phía mẹ.
Cuối cùng, lên chiếc xe năng lượng mới đó.
Cô bé chưa bao giờ ăn chiếc bánh đậu đỏ đó trước mặt tôi, chưa từng dù chỉ một lần.
Thậm chí chỉ c.ắ.n một miếng nhỏ.
6
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 10:30 sáng.
“Tôi bảo cậu giúp sắp xếp, không phải để cậu lục lại chuyện cũ!”
Đội trưởng đập hồ sơ vụ án của Đinh Ngữ Đồng xuống bàn.
“Nhưng đội trưởng, bốn năm rồi, nếu không điều tra rõ thì cô bé sẽ bị tuyên bố tử vong mất.”
“Việc này tôi không biết sao?”
Tôi không dám nói nữa.
Đội trưởng cầm ly trà lên uống một ngụm: “Cô bé này, cục chúng ta mấy năm nay chưa bao giờ ngừng tìm kiếm mấy lần hành động chuyên án đều không có kết quả. Hơn nữa, bố mẹ bé cũng không tích cực tìm con mà anh biết đấy, bố mẹ bây giờ nhận tiền rồi, thời gian lâu rồi, cái gì cũng không còn quan tâm nữa…”
“Đội trưởng.” Tôi van xin: “Anh có thể vì hai ngày qua em làm thêm giờ mà giúp em một việc được không?”
“Việc gì?”
“Cho người phụ trách vụ án này lúc đó là anh Lưu cùng em xem lại các manh mối một lần nữa, chỉ hôm nay thôi, được không ạ?”
Trên hồ sơ ghi, người phụ trách là Lưu Thư Quân của đội ba.
“Mất tích lâu như vậy, manh mối cũ còn có ích gì, chẳng lẽ… Cậu nghi ngờ bố mẹ cô bé?”
Tôi không nói gì mà chỉ nhìn ông ấy.
“Về điểm này, chúng ta không phải chưa từng nghi ngờ nhưng lúc đó, nhà trường không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh họ không làm mất đứa trẻ mà bố mẹ cô bé chặn cửa, phát video ngắn lên mạng, khiến cả mạng internet bùng nổ, chỉ trích nhà trường. Sở Giáo d.ụ.c và thành phố đều gây áp lực cho chúng ta, yêu cầu chúng ta nhanh chóng đưa ra kết quả, định bồi thường, dẹp yên dư luận…”
“Chuyện này, em biết rồi, đội trưởng.”
“Haiz… Vậy thì cho hai người một ngày đi.”
Trước khi rời đi, đội trưởng vỗ vai tôi: “Có một số chuyện làm ngành này lâu rồi, cậu sẽ tự hiểu thôi.”
7
Ngày 13 tháng 11 năm 2020.
Tôi không hiểu.
Hai câu hỏi này, tôi đã suy nghĩ rất lâu mà không thể thấu suốt.
Tại sao hôm đó Ngữ Đồng lại nhờ người mang tiền cho tôi?
Ngữ Đồng ngày nào cũng đến mua, tại sao cậu bé kia lại nói cô bé chưa bao giờ được ăn?
Tôi đã đổi sang một trường mẫu giáo khác để bày bán.
Cứ mỗi lần tiếng chuông tan học vang lên, trong mắt tôi luôn xuất hiện một cô bé mặc váy yếm màu xanh và chạy nhảy tung tăng về phía tôi.
Rồi suy nghĩ của tôi lại bị kéo vào hai câu hỏi này.
Ngày qua ngày, tuần hoàn lặp lại.
Cho đến một buổi chiều bình thường, một cơ hội nhỏ nhoi, khiến tôi đột nhiên hiểu ra một trong hai câu hỏi.
Hôm đó là cuối tuần, tôi rảnh rỗi ở nhà, vẫn ra quầy bán hàng.
Như dự đoán, không có nhiều người mua.
Tôi gục đầu trên bàn đ.á.n.h một giấc.
Trong mơ, mơ hồ cảm thấy có một bàn tay đang đẩy tôi.
Tôi giật mình ngẩng đầu lên.
Bên cạnh đứng một cô bé.
“Làm ơn cho cháu một cái bánh đậu đỏ ạ.”
“Ồ, được.”
Tôi đứng dậy, quen tay làm một cái bánh rồi đưa cho bé.
Cô bé nhận lấy bánh, cười ngọt ngào với tôi.
Tôi tưởng cô bé còn muốn gì nữa, định mở miệng hỏi.
Kết quả, cô bé quay đầu bỏ chạy.
Cô bé không trả tiền.
Tôi ngẩn người đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô bé khuất dần trong con hẻm không xa.
Tôi không gọi cô bé lại.
Chuyện này thỉnh thoảng cũng xảy ra.
Xem như tôi mời cô bé ăn vậy.
Tôi ngồi xuống, tiếp tục nằm ngủ.
Không biết qua bao lâu, tôi mơ mơ màng màng lại nghe thấy tiếng gọi.
“Chú ơi, chú ơi…”
Lần này là giọng một cậu bé.
“À, tới rồi…” Tôi ngáp một cái, cầm lấy một chiếc bánh đậu đỏ chuẩn bị gói mang đi.
Lúc này, tôi nhìn thấy phía sau cậu bé đứng một người.
Là cô bé lúc nãy.
Miệng cô bé còn dính vụn bánh đậu đỏ.
Mắt đỏ hoe, vai nhúc nhích.
Rõ ràng là vừa mới khóc xong.
“Con không phải đến mua bánh đâu ạ. Vừa nãy em con nghịch ngợm, chạy sang chỗ chú mua bánh không trả tiền.”
Cậu bé vừa nói vừa đưa cho tôi hai đồng xu.
“Đây ạ, chú ơi, con trả tiền cho chú.”
8
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 11:10 sáng,
“Sao con biết!”
Anh Lưu ở đội hai, kinh ngạc hỏi tôi.
Vừa rồi, tôi cầm hồ sơ vụ án tìm anh và nói ra một manh mối mà mình vừa phát hiện.
“Hai vợ chồng đó giấu kín vụ này thật đấy.”
Anh Lưu vừa hồi tưởng vừa nói: “Lần đó tôi đến thăm nhà họ để hỏi thăm lại thì mới phát hiện ra.”
“Lúc tôi vừa bước vào cửa, nhìn ra ban công nhà họ, tôi đã sững sờ vì đứa trẻ đã mất tích lâu như vậy rồi nhưng tại sao trên ban công lại còn phơi một hàng quần áo trẻ con vừa giặt. Bố mẹ cô bé ban đầu không chịu nói, ấp úng muốn lái sang chuyện khác nhưng chuyện này làm sao tôi có thể không hỏi rõ. Dưới sự nhấn mạnh của tôi, họ mới nói với tôi những quần áo này đều không phải của Đinh Ngữ Đồng. Lúc này tôi mới biết Đinh Ngữ Đồng, hóa ra còn có một em gái.”
9
Ngày 13 tháng 11 năm 2020.
Buổi tối, tôi bị mất ngủ.
Chắc chắn không sai!
Nhất định là như vậy!
Ban ngày, cậu bé và em gái kia cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Tôi cố gắng hồi tưởng lại buổi chiều hôm Ngữ Đồng mất tích, có những ai đã đến chỗ tôi mua bánh đậu đỏ.
Là trước giờ tan học mẫu giáo mà hơn nữa, tuổi còn nhỏ hơn Đinh Ngữ Đồng.
Trong lúc trằn trọc, tôi chợt nhớ ra có một người phù hợp.
Đó là một cô bé tôi chưa từng gặp.
Cô bé dường như không thuộc trường mẫu giáo này.
Tôi không nhớ dáng vẻ hay quần áo của cô bé.
Nhưng tôi nhớ một chuyện là cô bé đã trả tiền.
Hơn nữa, tuổi của cô bé cũng tầm tuổi mẫu giáo nhưng tại sao lại có thể ra ngoài trước giờ tan học?
Chẳng lẽ, tôi phán đoán sai rồi sao?
Không, không được!
Chắc chắn có điều gì đó tôi chưa nghĩ tới!
10
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 11:40 sáng.
“Cái gì? Cậu nói hôm Đinh Ngữ Đồng mất tích, em gái cô bé đã đến chỗ cậu mua bánh trước giờ tan học, hơn nữa Đinh Ngữ Đồng còn biết chuyện này?”
“E là có.” Tôi nói.
Anh Lưu nhíu mày, châm một điếu thuốc.
“Chết tiệt… Vậy chuyện này, thật sự có vấn đề rồi.”
“Sao vậy anh Lưu?”
“Cậu nghĩ xem, nếu hai chị em học cùng một trường mẫu giáo thì còn nói được, vấn đề là…” Anh Lưu rít thêm một hơi: “Trước đó tôi đã hỏi rồi, em gái của Đinh Ngữ Đồng không học cùng trường với cô bé.”
“Vậy thì chỉ có một khả năng thôi.” Tôi nói.
“Đúng, chỉ có một khả năng thôi.” Anh Lưu nghiêm mặt lại: “Là có người đã đưa em gái cô bé đi trước vào ngày hôm đó.”
11
Ngày 6 tháng 8 năm 2024, 11:50 sáng
“Chuyện này có liên quan gì đến vụ mất tích của Đinh Ngữ Đồng không?”
Tôi hỏi.
“Hiện tại không thể phán đoán nhưng chắc chắn có vấn đề!”