Bố Của Tiểu Tam Cũng Bị Cắm Sừng

2



“Vợ ơi, có muốn uống cà phê chính tay anh pha không?” Trần Dụ đột nhiên xuất hiện.

Tôi lập tức gập máy tính lại, sợ bị anh ta nhìn thấy. Một ly cà phê nóng được đặt trước mặt tôi.

“Anh có một học viên nữ, nhà khá giàu.” Trần Dụ nắm lấy tay tôi. “Em biết dạo này anh đang bận kéo đầu tư mà, anh có hẹn tối nay cô ấy đến nhà mình dùng bữa, định bàn bạc một chút.”

Tôi hiểu ra vấn đề, ngước mắt nhìn anh ta: “Ai thế?”

“Nhiễm Ninh.” Trần Dụ nhắc đến cái tên này với vẻ mặt thản nhiên như chẳng liên quan gì đến mình.

“Được thôi.” Tôi mỉm cười. “Có cần em vào bếp không?”

“Không cần, cứ để anh.” Trần Dụ đột nhiên đưa tay chạm vào mặt tôi, ánh mắt đầy ý cười. “Em không cần làm gì cả.”

Tôi nhìn vào mắt anh ta, có một thoáng mông lung. Có lẽ mắt nhìn của tôi và Thẩm Chi Hãn khác nhau. Trong mắt tôi, Trần Dụ không hề tầm thường, anh ta có vẻ ngoài thanh tú, có học vị, lại dịu dàng, là kiểu đàn ông rất dễ khiến người ta muốn gả cho. Nếu đã thay lòng đổi dạ, hà tất phải diễn kịch giỏi đến thế?

Sáu giờ chiều, Nhiễm Ninh đến nhà tôi. Trần Dụ vào bếp nấu cơm, bảo tôi ngồi trò chuyện với cô ta.

“Không ngờ chị Hứa Đinh lại xinh đẹp thế này.”

Cô ta cầm ly cà phê, nghiêng đầu cười với tôi.

Tôi giữ nụ cười đúng mực: “Ừm… bộ chuyện đó bất ngờ lắm sao?”

Nhiễm Ninh á khẩu một chốc. “Nhưng chị thế này thì mệt lắm nhỉ?” Cô ta dời mắt đi, nhìn về hướng của Trần Dụ. “Chị biết tại sao tôi lại đến nhà chị ăn cơm không?”

Cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Bởi vì người bên quản lý tòa nhà nói với tôi, dạo này có một người đàn bà đang dò hỏi về tôi.”

Tim tôi đập mạnh một nhịp. Chẳng lẽ, cô ta đã biết rồi?

Nhiễm Ninh ghé sát vào tôi, hạ thấp giọng: “Tôi đến đây để cảnh cáo chị đấy.”

Tôi sững người tại chỗ, tim đập nhanh, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

5

“Ăn cơm thôi.”

Giọng của Trần Dụ xen vào, cắt đứt bầu không khí quái dị giữa tôi và Nhiễm Ninh. Trên bàn ăn, Trần Dụ vừa trò chuyện với cô ta, vừa gắp thức ăn cho tôi. Tôi chẳng ăn miếng nào. Ai mà muốn diễn một vở kịch không có khán giả chứ?

Nhiễm Ninh dường như cũng không nhìn nổi nữa, dùng đũa chỉ về hướng phòng sách: “Thầy Trần, anh ngủ ở phòng sách sao?”

Trần Dụ ngữ khí dịu dàng đáp lại: “Dạo này công việc bận quá, nên chúng tôi tách ra ngủ riêng cho thoải mái.”

Anh ta nói năng lập lờ như vậy, e là sẽ khiến người ta tưởng anh ta và tôi đã ly thân từ lâu rồi. Tôi cũng lười vạch trần lời nói dối của anh ta.

Quả nhiên, Nhiễm Ninh tin là thật, nhìn tôi cười đầy khiêu khích. Tôi vô cảm đặt đũa xuống, đứng dậy: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Rồi quay người rời đi.

Trần Dụ nhìn theo tôi theo bản năng, cho đến khi bị Nhiễm Ninh gọi mới sực tỉnh để tiếp tục bàn chuyện chính. Anh ta cần một khoản đầu tư nghìn vạn để mở rộng quy mô trung tâm piano.

“Được chứ, vừa hay… người nhà em cũng muốn em tự tìm dự án để đầu tư thử xem sao.”

Trần Dụ lại tỏ ra rất giữ kẽ: “Ninh Ninh, đừng vội đồng ý. Anh gửi bản kế hoạch cho em, em cứ xem kỹ rồi tính sau.”

“Vâng, nghe anh hết.” Cô ta gật đầu.

Tôi dừng lại ở góc rẽ, lấy điện thoại ra gửi cho người kia một tin nhắn: “Anh Thẩm, Nhiễm Ninh đang ở nhà tôi. Nếu một doanh nhân nổi tiếng như anh không biết dạy bảo con gái, thì tôi sẽ ra tay đánh cô ta thay anh đấy.”

Đợi một phút, bên kia mới nhắn lại: “Cô đánh đi, tôi đang bận tay.”

Tôi trợn tròn mắt. Cái người này thật là kỳ quặc.

Lát sau, tôi ngồi lại chỗ cũ. Nhiễm Ninh có vẻ tâm trạng cực tốt, liếc nhìn tôi: “Thầy Trần, nếu em trở thành cộng sự của anh, chẳng phải em sẽ là một nửa bà chủ sao? Chị Hứa Đinh có để bụng không nhỉ?”

Trần Dụ khựng lại một chút, nghiêm túc nói: “Em là một nửa ông chủ.”

Bữa cơm này tôi đã chịu đủ sự khiêu khích, cũng hoàn toàn mất hết hứng thú ăn uống. Tôi nhìn Nhiễm Ninh, lạnh lùng lên tiếng: “Nhưng một số tiền lớn như thế, chỉ dựa vào mỗi cô Nhiễm đây là có thể lấy ra được sao?”

Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề sợ hãi: “Chút đó đối với tôi chẳng thấm vào đâu. Chỉ cần tôi muốn, gia đình sẽ ủng hộ tôi thôi.”

Trần Dụ kéo kéo cánh tay tôi: “Hứa Đinh?” Anh ta nháy mắt với tôi.

“Tôi chỉ lo cô ấy quá gượng ép thôi.” Tôi mỉm cười đầy hối lỗi, quay sang nhìn Trần Dụ. “Em biết dạo này anh đang tìm đầu tư, hay là anh cũng gửi cho em một bản kế hoạch đi, vừa hay em có quen biết một ông chủ lớn, ông ấy rất có hứng thú với mảng này.”

Tôi thọc tay vào túi áo, chạm vào tấm thẻ mỏng manh kia, không chút do dự lấy ra đặt lên bàn. Trần Dụ ngẩn người, đọc cái tên trên đó: “Thẩm Chi Hãn?”

Nhiễm Ninh ngồi đối diện lập tức biến sắc, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Khí thế hừng hực lúc nãy biến mất không còn dấu vết. Tôi lặng lẽ thưởng thức sự thay đổi trên khuôn mặt cô ta.

Quả nhiên là rất sợ hãi mà.

Giây tiếp theo, điện thoại của Nhiễm Ninh reo lên. Tiếng chuông dành cho “sự quan tâm đặc biệt”, đột ngột và chói tai, khiến tất cả chúng tôi giật nảy mình.

6

Mấy ngày nay Nhiễm Ninh không đến lớp.

Là tôi nghe Trần Dụ nói.

“Em nói xem, không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ?”

Anh ta liên tục nhìn điện thoại, nhưng không có tin nhắn.

“Biết đâu là chuyện đầu tư, cô ta không xoay nổi nhiều tiền như vậy nên cắt liên lạc rồi.” Tôi lướt qua người anh ta, đi ra cửa, “Anh vẫn còn đặt hy vọng vào cô ta thật à?”

Trần Dụ nhíu mày.

Anh ta quay người lại, nhìn chằm chằm tôi: “Em định đi đâu?”

“Đi gặp một người bạn.” Tôi cầm chìa khóa xe.

“Dạo này em hình như lúc nào cũng ra ngoài một mình.” Anh ta có vẻ đang trách móc tôi.

“Anh muốn đi cùng em không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Anh ta gật đầu, vừa định bước tới thì điện thoại đột nhiên reo lên. Anh ta liếc nhìn, rồi áy náy nhìn tôi, “Bên anh có chút việc, nên là…”

“Được.”

Tôi cắt ngang lời anh ta, trực tiếp bước ra ngoài.

Người bạn tôi muốn gặp là luật sư ly hôn.

“Thỏa thuận ly hôn đã soạn xong rồi.”

Tôi đưa cho luật sư những bức ảnh mình chụp được khi theo dõi anh ta và Nhiễm Ninh hẹn hò, phần lớn là nắm tay, ôm ấp các kiểu thân mật.

“Làm chứng cứ ngoại tình thì vẫn chưa đủ thuyết phục.”

Tôi thu ảnh lại vào túi hồ sơ.

“Vậy phải thu thập đến mức nào, cô mới có thể chắc chắn giúp tôi giành được toàn bộ tài sản?”

“Toàn bộ tài sản?”

Tôi ngẩng đầu, lặp lại để xác nhận với cô ta: “Đúng, tôi muốn tất cả, bao gồm toàn bộ những gì đứng tên anh ta.”

Trước khi rời đi, luật sư nói với tôi, cần bằng chứng trực tiếp hơn.

Trực tiếp hơn…

Tôi mở điện thoại, tìm định vị chiếc xe của Trần Dụ, lái xe đến nơi, là một con đường đèo.

Trần Dụ và Nhiễm Ninh đứng bên đường.

Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng Nhiễm Ninh đưa tay kéo tay anh ta, lại bị Trần Dụ lạnh lùng hất ra.

Tôi ngồi trong xe, nhân cơ hội chụp lại. Nhưng khi kiểm tra ảnh, phát hiện Trần Dụ đang nhìn về phía tôi.

Không ổn, anh ta nhận ra xe của tôi.

Tim tôi đập nhanh, vừa ngẩng đầu lên thì Trần Dụ đã đi về phía này.

Không thể để anh ta bắt được!

Tôi lập tức quay đầu xe rời đi.

Trong gương chiếu hậu, xe của Trần Dụ bám theo không buông.

Tim tôi đập dồn dập, đạp ga tăng tốc, vất vả lắm mới kéo được một khoảng cách, không ngờ từ khúc cua lại từ tốn xuất hiện một chiếc xe khác, tôi phanh gấp, đánh lái mạnh, nhưng vẫn xảy ra va quẹt nghiêm trọng.

Chết tiệt, lại còn là Bentley.

Tôi đập mạnh vô lăng, đành phải xuống xe, vừa định xin lỗi thì phát hiện người bước xuống xe lại là Thẩm Chi Hãn.

“Là cô?”

May mà anh ta còn nhớ tôi.

Thẩm Chi Hãn liếc nhìn chiếc xe “ngông cuồng” của tôi: “Tập drift à?”

Tôi đường cùng, chỉ có thể cầu cứu anh ta.

“Tôi bị phát hiện rồi, xe của chồng tôi đang ở phía sau…”

Thẩm Chi Hãn: “……”

Anh ta bảo tài xế lái xe của tôi đi.

Tôi lên xe Thẩm Chi Hãn, anh ta lái xe, tôi ngồi ghế phụ.

Màn hình điện thoại hiện tên Trần Dụ.

Tôi tắt máy, rồi lại gọi tới.

Cho đến khi Thẩm Chi Hãn bảo tôi nghe, tôi mới dám nghe.

“Vợ ơi, em ở gần đây à? Anh hình như vừa thấy xe của em trên đường.”

Giọng Trần Dụ không giấu nổi sự căng thẳng.

“Xe em không may bị va chạm, chắc là có người lái về sửa rồi.”

“À, ra là vậy.” Trần Dụ thở phào nhẹ nhõm, “Em không sao chứ?”

“Không sao.”

“Vậy giờ em ở đâu, có cần anh qua đón không?”

Tôi theo bản năng liếc nhìn Thẩm Chi Hãn, dừng lại một giây, “Không cần, em bắt taxi rồi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Thẩm Chi Hãn cầm vô lăng, khẽ cười một tiếng, “Hai vợ chồng đều rất giỏi nói dối.”

Tôi cứng họng.

Chiếc xe chạy trên đường đèo, cảnh ngoài cửa sổ xanh rì như một bức tranh.

“Anh Thẩm, hình như đây không phải đường về thành phố.”

“Ừ.” Anh ta không để tâm đáp, “Hôm nay tôi có lịch, hẹn người đi ăn.”

Tôi rất khó hiểu: “À, vậy tôi…?”

“Cô đi nhờ xe, đi đến đâu thì tính đến đó, không phải sao?” Thẩm Chi Hãn quay đầu nhìn tôi, giọng điệu như lẽ đương nhiên.

Tôi nhíu mày, há miệng, “Anh đi ăn với người khác, tôi đi theo làm gì?”

Ngón tay anh ta gõ nhẹ lên vô lăng, từng chữ rõ ràng: “Cô mà rời đi, chính là bỏ trốn sau khi gây tai nạn.”

“Tôi…”

Tôi bị ép phải đi ăn cùng Thẩm Chi Hãn.

Nơi đó nằm sâu trong rừng núi, là một nhà hàng tư nhân không mở cửa ra bên ngoài.

Bạn của Thẩm Chi Hãn đều đang đợi anh ta.

“Cậu vốn luôn đúng giờ, sao hôm nay lại đến muộn?”

“Gặp tai nạn xe, suýt mất mạng.”

Mọi người im lặng.

Tôi ngồi bên cạnh anh ta, như ngồi trên đống lửa.

Đặc biệt là trong lúc ăn, điện thoại liên tục reo, là Trần Dụ đang tìm tôi.

Tôi đứng dậy, có người nhìn sang, Thẩm Chi Hãn thay tôi giải thích, “Chồng cô ấy quản rất nghiêm.”

“… Hả?”

Lần này tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang.

Tôi đứng tại chỗ, há miệng, cuối cùng vẫn quyết định im lặng, quay người đi nghe điện thoại.

Trong ống nghe, giọng Trần Dụ miễn cưỡng: “Sao em không nghe máy của anh?”

Tôi liếc nhìn màn hình, hơn chục cuộc gọi nhỡ.

“Đang ăn cơm với bạn.”

“Bạn gì? Nam hay nữ? Anh có quen không…”

Tôi nghe mà đau đầu: “Anh không quen.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.

Tôi cúp máy, chuẩn bị quay lại, đột nhiên nghe thấy không biết ai nói một câu: “Gu của cậu càng ngày càng khó chiều rồi đấy.”

“Chỉ là bạn bình thường.” Thẩm Chi Hãn chuyên tâm ăn.

Mọi người nhìn nhau.

Một lúc sau, tôi mới ngồi lại, giả vờ như không nghe thấy.

Bạn của anh ta lại đột nhiên bắt đầu hứng thú với tôi.

“Chi Hãn, cô Hứa trông rất trẻ, kết hôn bao nhiêu năm rồi?”

Anh ta trực tiếp nhìn tôi: “Bao nhiêu năm rồi?”

Tôi rất ngượng: “Ba năm rồi.”

Bạn anh ta hỏi tiếp: “Vậy cô Hứa làm nghề gì?”

Thẩm Chi Hãn quay đầu: “À đúng rồi, cô là…”

“Giáo viên khoa âm nhạc.” Tôi vội vàng tiếp lời.

“Không tệ.” Anh ta gật đầu tán thành.

Bạn anh ta khoanh tay, bất lực liếc anh ta, “Cậu sao cái gì cũng không biết vậy?”

Thẩm Chi Hãn đặt dao nĩa xuống.

“Tôi biết chồng cô ấy ngoại tình, tình cảm vợ chồng rạn nứt, sắp ly hôn rồi, như vậy còn chưa đủ sao?”

7

Cả bàn im phăng phắc, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

“Tôi… tôi ăn xong rồi, xin phép về trước.”

Tôi hoàn toàn không ngồi nổi nữa, vội vàng bỏ chạy khỏi đó.

Không ngờ vừa ra khỏi cửa, tôi đã nhìn thấy Nhiễm Ninh ở phía không xa.

—— Cô ta chắc chắn là tới tìm Thẩm Chi Hãn.

Tôi xoay người định tránh đi, lại vừa khéo đâm sầm vào lòng người kia.

“Hửm?” Thẩm Chi Hãn lùi nửa bước, cúi đầu nhìn tôi, “Chưa ăn no à?”

Tôi nháy mắt ra hiệu với anh ta.

“Nhiễm Ninh tới rồi…”

Lúc này Thẩm Chi Hãn mới chú ý đến bóng người ở phía xa, anh ta kéo cổ tay tôi, đẩy thẳng tôi vào trong xe, dứt khoát đóng cửa lại.

Anh ta còn chưa kịp lên xe thì Nhiễm Ninh đã chạy tới, đứng nói chuyện với anh ta.

Tôi không nghe được họ nói gì.

Nhưng Nhiễm Ninh vẫn luôn khóc, dường như cảm xúc rất kích động. Còn Thẩm Chi Hãn thì lùi về sau, mặt không cảm xúc mà nói chuyện.

Tôi lén hé cửa kính xe ra một khe nhỏ.

Giọng đàn ông lạnh lùng bay vào: “Ban đầu cô nói muốn học piano là vì muốn học xong rồi đàn cho tôi nghe.”

Giọng Nhiễm Ninh nghẹn ngào, đứt quãng: “Em không có… những chuyện anh nói… em không biết có phải ai đã nói gì với anh không…”

Nhưng Thẩm Chi Hãn chẳng có mấy cảm xúc.

“Ai nói không quan trọng, đến đây thôi.”

Ngay lúc anh ta mở cửa xe, chuẩn bị lên xe, Nhiễm Ninh mấy bước lao tới, giữ chặt cửa xe, vậy mà lại quỳ phịch xuống trước mặt Thẩm Chi Hãn.

“Anh Thẩm, em biết, em sai rồi…”

Không ngờ Nhiễm Ninh kiêu ngạo như vậy, lại có thể cúi đầu đến mức này.

Thẩm Chi Hãn bình tĩnh nhìn cô ta.

“Đừng làm mọi chuyện khó coi như thế.”

Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên một tiếng, dọa tôi lập tức chuyển sang im lặng.

Nhiễm Ninh khựng lại, muốn nhìn vào trong xe, nhưng Thẩm Chi Hãn dùng người che khuất tầm mắt của cô ta.

Cô ta hiểu ra, sắc mặt trắng bệch như tro tàn.

Anh ta ngồi lên xe, liếc nhìn tôi một cái, bình thản kéo cửa kính lên.

“Nghe lén được rồi à?”

Tôi né tránh ánh mắt anh ta, tim mãi không thể bình ổn.

“Anh không phải bố cô ta.”

“Tôi chưa từng nói là phải, chỉ là cũng gần như vậy thôi.”

Tôi im lặng một lúc lâu: “Gần như chỗ nào?”

Thẩm Chi Hãn ấn nút khởi động xe.

“Sugar daddy, bố nuôi kim chủ.”

Tôi: “……”

Xe bắt đầu xuống núi.

Ngón tay anh ta lướt qua màn hình điều khiển, bật một bài hát tiếng Anh.

Tôi thật sự có cảm giác mình sắp bị anh ta làm cho phát điên rồi.

Không ngờ đi mách lại mách trúng kim chủ của tiểu tam.

Phản ứng đầu tiên của tôi là xin lỗi: “Xin lỗi, chồng tôi cắm sừng anh.”

“À, người vợ hoàn hảo.” Anh ta đột nhiên cảm thán.

Tôi bị anh ta chọc đến tức chết, ngoài cười nhưng trong không cười mà lên tiếng: “Anh Thẩm, hình như anh có thành kiến với tôi.”

“Không, tôi bị cắm sừng, nói chuyện là như vậy đấy.” Anh ta nhìn thẳng phía trước, “Mong cô thông cảm.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...