Buổi chiều hôm đó
Chương 2
Vậy mà lúc này, đây lại là nơi cô không muốn đặt chân vào nhất.
Xe vừa dừng trước sân, dì Trương đã vội vàng bước ra.
“Phu nhân, cô về rồi sao?”
Dì nhìn ra phía sau cô, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
“Ông chủ không về cùng cô à?”
Tống Vãn Ninh giao chìa khóa xe cho dì.
“Anh ấy còn có việc ở công ty.”
Cô đi vào phòng khách, sau đó bình thản nói:
“Dì Trương, hôm nay dì về sớm đi. Buổi tối không cần chuẩn bị cơm.”
Dì Trương đã làm việc trong nhà họ Tống nhiều năm, gần như nhìn Tống Vãn Ninh lớn lên. Chỉ cần nhìn sắc mặt cô, dì lập tức nhận ra có điều không ổn.
“Phu nhân, cô khó chịu ở đâu sao?”
“Tôi không sao.”
Tống Vãn Ninh cố gắng kéo khóe môi lên.
“Nghỉ ngơi một lát là được.”
Dì Trương vẫn còn lo lắng, nhưng cuối cùng không hỏi thêm. Sau khi dặn cô nhớ ăn chút gì đó, dì mới rời khỏi biệt thự.
Cánh cửa khép lại.
Căn nhà rộng lớn lập tức chìm vào im lặng.
Tống Vãn Ninh chậm rãi ngồi xuống sofa.
Trên bàn trà đặt một khung ảnh cưới.
Trong bức ảnh, cô mặc váy cưới màu trắng, khuôn mặt rạng rỡ, hai tay ôm lấy cánh tay Lục Cảnh Thâm. Khi ấy, cô tin người đàn ông đứng bên cạnh sẽ là người đồng hành cùng mình suốt phần đời còn lại.
Cô trong ảnh cười vui vẻ đến mức khiến người hiện tại cảm thấy xa lạ.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Tên Lục Cảnh Thâm xuất hiện trên màn hình.
Tống Vãn Ninh nhìn hồi lâu mới nhấn nghe.
“Vãn Ninh.”
Giọng anh truyền tới rất nhanh.
“Anh đang trên đường về. Chúng ta cần bình tĩnh nói chuyện với nhau.”
“Nói về chuyện gì?”
Cô nhìn bức ảnh cưới trước mặt.
“Nói về kế hoạch tương lai của anh và Hạ Tâm Dao sao?”
“Em đừng nói như vậy.”
“Vậy tôi nên nói thế nào?”
“Vãn Ninh…”
Cô không muốn nghe tiếp, trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Sau đó, Tống Vãn Ninh đứng dậy, đi tới tủ rượu.
Cô lấy một chai vang đỏ, rót đầy nửa ly.
Chất lỏng đỏ sẫm chuyển động dưới ánh đèn, màu sắc tươi đến mức giống như m/á/u.
Ba năm trước, cô gặp Lục Cảnh Thâm tại một buổi đấu giá từ thiện.
Ngày hôm ấy, anh mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Từng lời nói, từng cử chỉ đều lịch thiệp, chừng mực. Khi ấy, Lục Cảnh Thâm là đối tác trẻ tuổi nhất của ngân hàng đầu tư Thịnh Hoa, cũng là nhân vật được vô số người trong giới tài chính chú ý.
Anh chủ động tiến tới bắt chuyện với cô.
Sau đó là những bó hoa, những bữa tối, những lần đón đưa không quản mưa gió.
Tất cả mọi người đều nói họ vô cùng xứng đôi.
Nhà họ Tống có quyền thế, Lục Cảnh Thâm có năng lực. Một người xuất thân danh giá, một người trẻ tuổi tài cao.
Ngay cả Tống Vãn Ninh cũng từng tin mình đã gặp được tình yêu thật sự.
Bây giờ nhìn lại, cô chỉ gặp phải một người đàn ông quá giỏi ngụy trang.
Đúng chín giờ tối, cửa biệt thự mở ra.
Lục Cảnh Thâm bước vào phòng khách.
Trong tay anh cầm một bó hoa hồng lớn.
Anh đặt hoa lên bàn, giọng nói dịu xuống như những lần dỗ dành cô trước đây.
“Vãn Ninh, anh xin lỗi.”
Anh nhìn ly rượu trong tay cô.
“Anh biết chuyện em chứng kiến hôm nay đã khiến em đau lòng.”
“Đau lòng?”
Tống Vãn Ninh đặt chiếc ly xuống.
“Tại sao tôi phải đau lòng?”
Sắc mặt bình tĩnh đến khác thường của cô khiến Lục Cảnh Thâm bắt đầu bất an.
“Vãn Ninh, em đừng cố tỏ ra không quan tâm.”
Cô chậm rãi đứng lên.
“Lục Cảnh Thâm, tôi chỉ muốn hỏi anh một chuyện.”
“Em hỏi đi.”
“Trong ba năm qua, anh từng thật lòng yêu tôi chưa?”
Tống Vãn Ninh nhìn anh không chớp mắt.
“Không cần quá lâu. Chỉ một giây thôi cũng được.”
Lục Cảnh Thâm đứng bất động.
Anh không phủ nhận, nhưng cũng không trả lời.
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ dịch chuyển.
Tống Vãn Ninh hiểu rồi.
Sự im lặng của anh còn rõ ràng hơn bất kỳ câu trả lời nào.
“Được.”
Cô khẽ gật đầu.
“Tôi đã biết đáp án.”
Lục Cảnh Thâm bước tới một bước.
“Vãn Ninh…”
“Không sao.”
Cô mỉm cười nhìn anh.
“Bởi vì từ bây giờ, tôi cũng không còn yêu anh nữa.”
Lục Cảnh Thâm lập tức cau mày.
“Em đừng nói những lời tuyệt tình chỉ vì đang tức giận.”
“Tức giận?”
Tống Vãn Ninh lặp lại hai chữ ấy, ánh mắt lạnh đi.
“Anh cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi, chờ anh mang một bó hoa về rồi sẽ mềm lòng tha thứ sao?”
Trong lòng Lục Cảnh Thâm bỗng dâng lên một dự cảm bất an.
“Em định làm gì?”
“Tôi định cho anh và Hạ Tâm Dao một cơ hội.”
Khóe môi Tống Vãn Ninh cong lên, nhưng nụ cười ấy khiến anh không thể đoán được cô đang nghĩ gì.
“Nếu hai người thật sự yêu nhau, vậy cứ đường đường chính chính ở bên nhau.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
“Em đang nói gì?”
“Ngày mai, tôi sẽ tìm luật sư soạn thỏa thuận ly h/ôn.”
Tống Vãn Ninh nói từng chữ vô cùng rõ ràng.
“Lục Cảnh Thâm, anh sắp đạt được điều mình mong muốn rồi.”
Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi.
“Vãn Ninh, em bình tĩnh lại. Chuyện của chúng ta chưa đến mức đó. Chỉ cần em đồng ý, hai chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại.”
“Bắt đầu lại?”
Cô cắt lời anh.
“Bắt đầu lại với một người đàn ông đã ôm người phụ nữ khác ngay trong văn phòng, còn chính miệng thừa nhận chưa từng yêu tôi sao?”
Tống Vãn Ninh nhìn anh, trong ánh mắt không còn chút lưu luyến nào.
“Lục Cảnh Thâm, anh thật sự đánh giá bản thân quá cao rồi.”
Nói xong, cô xoay người đi lên tầng.
Lục Cảnh Thâm vẫn đứng giữa phòng khách, một mình đối diện với bó hoa hồng không còn bất kỳ ý nghĩa nào.
Đêm ấy, Tống Vãn Ninh nằm trên chiếc giường rộng lớn, mở mắt nhìn trần nhà.
Cô đã nghĩ mình sẽ không khóc.
Nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ trượt xuống thái dương, thấm vào gối.
Cô không khóc vì không nỡ rời xa Lục Cảnh Thâm.
Càng không khóc vì muốn giữ lại cuộc hôn nhân này.
Cô chỉ cảm thấy đáng tiếc.
Ba năm thanh xuân, ba năm chân thành, ba năm cô toàn tâm toàn ý yêu một người.
Tất cả đều giống như đã đem cho chó ăn.
Tống Vãn Ninh lau nước mắt, cầm điện thoại lên.
Cô lướt qua danh bạ, cuối cùng dừng lại trước một số điện thoại đã rất lâu không gọi.
Sau vài giây do dự, cô nhấn nút liên lạc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng có người bắt máy.
“Alo?”
Tống Vãn Ninh hít sâu một hơi.
“Cố Minh Châu, là tôi, Tống Vãn Ninh.”
Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Ngày mai cậu có thời gian không? Tôi có một chuyện muốn nhờ cậu giúp.”
Sáng hôm sau, khi trời vừa sáng, Tống Vãn Ninh đã thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Lục Cảnh Thâm nhìn thấy cô bước xuống cầu thang, lập tức hỏi:
“Em định đi đâu?”
Cô không dừng bước, cũng không giải thích.
“Tôi ra ngoài giải quyết một số việc.”
Nói xong, Tống Vãn Ninh cầm túi rời khỏi biệt thự.
1. Chiếc xe màu đen dừng trước tòa nhà kính cao nhất khu tài chính.
Tống Vãn Ninh vừa bước xuống, một người phụ nữ mặc bộ vest trắng đã đứng chờ sẵn bên ngoài.
Cố Minh Châu tháo kính râm, khoanh tay nhìn cô từ đầu đến chân.