Buông Tha Để Sống Tốt Hơn
Chương 2
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ dây dưa thêm một thời gian.
Luật sư Châu nhắn: “Lúc cậu ta ký, chị có mặt ở đó. Cậu ta hỏi hai câu. Câu thứ nhất: Cô ấy sống có tốt không? Chị nói không tiện tiết lộ. Câu thứ hai: Cô ấy có yêu cầu gì thêm không? Chị trả lời không.”
“Chỉ vậy thôi ạ?”
“Chỉ vậy thôi. Cậu ta ký xong, ngồi lại một lát rồi bỏ đi.”
Tôi đọc lướt qua tài liệu một lượt, nhắn lại cho luật sư Châu: “Không có vấn đề gì ạ.”
Sau đó tôi đặt điện thoại xuống, đi tưới nước cho chậu trầu bà.
Cây mọc thêm hai chiếc lá mới, phát triển rất tốt.
Tối hôm đó, nằm trên giường, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Bên nhau năm năm, anh ta chưa từng hỏi tôi một câu hỏi nào đúng nghĩa.
Không phải kiểu “Em ăn chưa”, “Hôm nay thế nào”. Mà là những câu hỏi đòi hỏi anh ta thực sự phải quan tâm đến tôi mới hỏi. Chẳng hạn như “Em thích gì”, “Em muốn gì”, “Em nghĩ sao”.
Năm năm. Chưa một lần nào.
Tôi trở mình, nhắm mắt lại.
Trước đây, tôi hay tự tìm lý do thay anh ta: anh ta bận, anh ta hướng nội, anh ta vốn ít nói từ nhỏ. Sau này tôi mới hiểu, không phải anh ta không thích nói chuyện, mà là anh ta chẳng có gì muốn nói với tôi cả.
Người có điều muốn nói, dù câm cũng sẽ tìm cách nói ra.
Kẻ không muốn mở lời, dù có cạy miệng ra, thứ bạn nhận được cũng chỉ là sự im lặng.
Tấm nệm cũ quá mềm, ngủ dậy đau ê ẩm cả lưng. Nhưng tôi không muốn đổi. Không phải vì thiếu tiền, mà là lười tốn tâm sức. Nệm này vẫn ngủ được, thì tôi cứ ngủ thôi. Giống như cuộc hôn nhân đó vẫn sống qua ngày được, thì tôi cứ sống tiếp. Nhưng sau này tôi mới biết, “sống qua ngày được” và “đáng để sống” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Nệm thì đúng là ngủ được. Nhưng lưng tôi thì đau.
Sang tháng thứ hai, ngày giỗ mẹ tôi đến.
Tôi không về quê. Tôi thắp một ngọn nến ngoài ban công, đặt một bát chè trôi nước nhân đậu đỏ mà mẹ thích ăn, nhìn vào không trung thì thầm: “Mẹ, con ly hôn rồi.”
Gió thổi tắt ngọn nến.
Tôi ăn hết bát chè, nhân đậu đỏ, rất ngọt.
Mẹ tôi mất vào mùa thu năm ngoái. Xuất huyết não, đột ngột. Lúc đưa đến bệnh viện thì đã không qua khỏi.
Hôm đó tôi đang họp ở công ty, lúc nhận được điện thoại tay tôi run đến mức không cầm nổi máy. Tôi gọi cho Lục Trầm Chu, anh ta nói: “Hôm nay không được, có cuộc họp duyệt dự án, anh không đi được. Em tự qua đó trước đi.”
Một mình tôi bắt taxi đến bệnh viện.
Lúc tôi tới nơi, mẹ đã được đưa vào phòng ICU. Tôi đứng ngoài hành lang suốt bốn tiếng đồng hồ, thứ cuối cùng đợi được là một tờ giấy báo tử.
Lúc ký tên, y tá hỏi: “Người nhà chỉ có mình cô thôi à?”
Tôi đáp: “Vâng, chỉ có mình tôi.”
Hôm đó Lục Trầm Chu không đến.
Sau này, lúc anh ta về đến nhà thì tôi cũng đã về từ lâu, đang ngồi thẫn thờ trên sofa, hai mắt sưng vù. Anh ta thay giày, liếc nhìn tôi một cái: “Sao rồi?”
Tôi nói: “Mẹ đi rồi.”
Anh ta ừ một tiếng: “Ồ.” Sau đó đi vào bếp rót một ly nước, rồi vào phòng sách.
Anh ta không hỏi tôi làm sao về được đến nhà, không hỏi tôi đã ăn uống gì chưa, không hỏi một mình tôi làm sao ký được đống giấy tờ đó. Chẳng hỏi gì cả.
Tôi cũng không nói gì thêm.
Vì nói ra cũng vô ích. Anh ta sẽ chẳng hiểu được. Trong thế giới của anh ta, mọi việc được chia làm hai loại: việc của anh ta và việc không phải của anh ta. Việc không phải của anh ta, anh ta sẽ không quan tâm.
Chuyện của mẹ tôi, không phải là việc của anh ta.
Tôi đứng ngoài ban công, rửa sạch cái bát. Vệt đậu đỏ bám hơi dính, tôi phải cọ rất lâu mới sạch.
Chậu trầu bà bên bệ cửa sổ lại nhú thêm một chiếc lá mới.
Tôi cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh.
Không đăng vòng bạn bè. Chỉ lưu trong album.
Lướt sang bức ảnh trước đó, là ảnh chụp từ một tháng trước — ngày đầu tiên chuyển đến, bệ cửa sổ trống trơn, một chậu trầu bà lá úa rũ rượi.
Tôi nhìn hai giây, không xóa.
Cứ giữ lại vậy.
Để nhắc nhở bản thân, chậu cây này đã sống lại rồi.
Tháng thứ ba sau khi ly hôn, tôi đổi nệm mới.
Cái cũ quá mềm, sáng nào ngủ dậy lưng cũng đau nhức. Nệm mới mua rất cứng cáp, shipper giao đến dưới lầu, tôi tự vác lên. Tháo bao bì, trải ra, nằm thử.
Rất thoải mái.
Đêm đó tôi ngủ rất say, không nằm mơ.
Tháng thứ tư, tôi bắt đầu đi tập gym.
Không phải vì muốn đẹp lên, mà vì buổi tối về nhà sớm quá lại hay suy nghĩ lung tung. Thà làm cho cơ thể mệt lả để ngả lưng là ngủ luôn còn hơn. Chạy đến cây số thứ bảy trên máy chạy bộ, trong đầu chẳng còn nghĩ ngợi được gì ngoài tiếng thở dốc và nhịp tim đập thình thịch.
Cũng tốt. Hiệu quả hơn uống rượu.
Tháng thứ năm, chị Lâm thăng chức cho tôi lên làm Quản lý dự án.
“Em mới vào công ty chưa đầy nửa năm, nhưng vị trí này đáng lẽ phải thuộc về em.” Chị ấy đẩy bản hợp đồng mới sang.
Tôi ký.
Tăng lương, đổi chỗ ngồi, chuyển từ khối bàn nhân viên sang một văn phòng nhỏ. Cửa sổ hướng Bắc, không có nắng, nhưng tầm nhìn rất ổn, có thể nhìn thấy cây ngân hạnh dưới lầu. Đã vào thu, lá chuyển sang màu vàng được quá nửa.
Có một hôm tăng ca đến mười giờ đêm, ra khỏi công ty, gió lạnh lùa vào cổ áo. Tôi đứng bên đường đợi xe, nhìn thấy một người đàn ông đứng trước cửa hàng tiện lợi đối diện, góc nghiêng hơi giống Lục Trầm Chu.
Tôi nhìn lướt qua, quay mặt đi.
Không phải anh ta. Mà cho dù có phải, thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Điện thoại rung lên. Một số lạ. Tôi bắt máy.
“Thẩm Chi.”
Giọng Lục Trầm Chu. Khàn khàn.
Tôi cúp máy. Chặn số. Từ lúc nghe máy đến lúc cúp máy chưa đầy năm giây.
Xe tới. Tôi mở cửa bước vào, đọc địa chỉ. Tài xế đang bật một bài hát cũ, giai điệu rất quen nhưng không nhớ tên. Tôi cũng không hỏi.
Đến tháng thứ sáu, chậu sen đá ngoài ban công đã mọc chật kín chậu.
Trầu bà cũng vươn nhánh rất dài, rủ xuống từ giá đỡ. Tôi mua một cái kéo về cắt tỉa, thay đất mới. Tay dính đầy bùn, tôi ngồi xổm hì hục ngoài ban công nửa tiếng đồng hồ.
Làm xong đứng dậy, chân tê rần. Tôi vịn tường đứng một lúc đợi cơn tê qua đi.
Ban công tòa nhà đối diện có một bà lão đang tưới hoa, tưới rất chậm rãi, tưới từng chậu một. Tôi đứng nhìn vài giây, rồi quay vào nhà rót ly nước.
Nước hơi nóng, tôi đặt lên bàn trà cho nguội.
Bàn trà mới mua tháng trước, của IKEA, phải tự lắp ráp. Tờ hướng dẫn vẽ không rõ ràng lắm, tôi lắp sai một lần, phải tháo ra làm lại từ đầu. Loay hoay hơn một tiếng đồng hồ mới xong.
Lắp xong, tôi ngồi thử lên đó. Rất vững chắc.
Thế là đủ rồi.
Không cần phải quá tốt. Dùng được là được. Tự tôi chọn, tự tôi lắp, tự tôi dùng. Không có ai buông câu “tùy em”, không có ai bảo “em xem thế nào thì làm”, không có ai nhìn lướt qua một cái rồi bỏ đi.
Nước nguội rồi. Tôi bưng lên uống một ngụm.
Trời bên ngoài đã sập tối. Tôi bật đèn, ánh sáng vàng ấm áp bao trùm cả căn phòng.
Trước kia ở Thượng Hải, lúc đợi anh ta về, tôi cũng luôn bật ngọn đèn này. Sau đó tôi mới phát hiện, anh ta hoàn toàn chẳng bận tâm đèn đang bật hay tắt. Về đến nhà, anh ta chỉ bật chiếc đèn ngủ bên phía mình, chưa bao giờ để ý đến ngọn đèn tôi để lại cho anh ta.
Giờ đây, ngọn đèn này là tôi giữ lại cho chính mình.
Tôi ở đâu, đèn sẽ ở đó.
Cuối tuần, tôi đi vườn bách thảo một mình.
Không phải vì muốn đi, mà là chị Lâm cho hai vé, bảo “Em ở một mình cũng chẳng có việc gì làm, đi dạo cho khuây khỏa”. Tôi bảo một mình thì sao không đi được. Chị ấy bảo thế thì rủ ai đi cùng đi. Tôi bảo em chẳng rủ ai cả.
Cuối cùng, tôi đi một mình.
Vườn bách thảo rất rộng, người không đông lắm. Tôi đi dạo quanh hồ một vòng, nhìn thấy một cây ngân hạnh, lá đã vàng rực hết cả, rụng đầy trên mặt đất.
Có một cô gái đang đứng chụp ảnh dưới gốc cây, giơ điện thoại lên, cười trông rất xinh.
Tôi đứng nhìn một lát, rồi rời đi.
Lúc ra cửa, có một bà cụ đang bán kẹo hồ lô. Tôi mua một xiên vị sơn tra, cắn một miếng, chua đến mức nheo cả mắt.
Hồi nhỏ, mẹ cũng hay mua kẹo hồ lô cho tôi. Mẹ bảo sơn tra giúp kích thích vị giác, ăn vào sẽ ăn cơm ngon hơn. Từ nhỏ tôi đã lười ăn cơm, gầy như cây tăm. Mẹ phải thay đổi đủ các món, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, sủi cảo, hoành thánh, toàn những món tôi thích.