Cả Đời Không Thuộc Về Ta
Chương 2
04
Ngày hội đèn, vừa qua giờ Ngọ, Giang Tạ đã đích thân đến phủ đón đích tỷ.
Kiệu dừng ngay trước cửa. Đích tỷ chậm rãi bước ra trong ánh mắt mong chờ của mọi người. Thấy Giang Tạ, trên mặt nàng nở một nụ cười rực rỡ.
Nàng nhấc váy, vịn cánh tay Giang Tạ, cúi người ngồi vào kiệu.
“Nhị muội muội, lên kiệu đi?” Giang Tạ xoay người, ánh mắt chăm chú rơi trên người ta.
Trước mặt đích tỷ, Giang Tạ vĩnh viễn là dáng vẻ ôn nhuận như ngọc, quân tử đoan chính.
Hắn có lẽ không thích ta, nhưng cách đối nhân xử thế, tuyệt đối sẽ không có nửa phần chậm trễ.
Ta chắp hai tay trong tay áo, hơi khuỵu gối hành lễ với hắn, rồi vịn tay A Trúc bước lên kiệu.
Giang Tạ dường như hơi thất thần trong chốc lát, sau đó lại thản nhiên cười, xoay người lên ngựa.
Trên đường, đích tỷ vén rèm kiệu, nói cười vui vẻ với Giang Tạ.
Đường dần trở nên đông đúc. Hai bên phố bày đủ loại sạp hàng, xe ngựa không thể đi tiếp.
Ta và đích tỷ xuống kiệu. Giang Tạ đứng bên cạnh đích tỷ, hơi giơ cánh tay che trước người nàng, sợ nàng bị dòng người va phải.
“Bên kia có hoạt động đoán đèn, có muốn đi xem không?” Giang Tạ khẽ hỏi.
“Được đó.” Đích tỷ gật đầu thật mạnh, rồi quay sang hỏi ta: “Nhị muội muội, muội có muốn đi không?”
Mười mấy năm tỷ muội, ta đương nhiên hiểu ý nàng.
“Ta muốn qua bên kia xem một chút.” Ta chỉ về hướng hoàn toàn ngược lại với bọn họ.
Giang Tạ nhíu mày.
“Hôm nay hội đèn lẫn lộn đủ hạng người, tốt nhất chúng ta nên đi cùng nhau. Nếu muội muốn qua bên đó xem, lát nữa chúng ta cùng đi cũng được.”
“Không sao, ta có gia nhân đi theo bảo vệ.”
Giang Tạ còn muốn nói gì, đích tỷ đã không kịp chờ mà kéo nhẹ vạt áo hắn.
“Nhị muội muội vốn không thích náo nhiệt, chúng ta đừng miễn cưỡng muội ấy nữa.”
Bóng lưng hai người dần đi xa. Ta men theo ký ức đời trước, đi đến bờ sông.
Một chiếc thuyền vàng son lộng lẫy đang neo ở đó.
Sau lưng truyền đến tiếng ồn ào, sau đó là tiếng trẻ nhỏ khóc.
Ta bình tĩnh lại, xoay người nhìn.
Nơi ánh đèn rực rỡ, người kia mỉm cười ngồi xổm bên cạnh đứa trẻ. Đầu tiên hắn lấy khăn tay lau nước mắt cho đứa bé, sau đó lại như làm ảo thuật, đưa cho đứa bé một xâu kẹo hồ lô.
Trên cổ tay hắn, một sợi dây đỏ xâu một viên Phật châu duy nhất, giống như chính con người hắn, khiêm nhường mà nội liễm.
Một lúc sau, mẫu thân của đứa bé chạy đến, cảm tạ người kia không ngớt, liên tục cúi người.
Người kia xua tay, đứng dậy, từng bước đi về phía ta.
Trong lòng ta thầm đếm.
Mười, chín, tám, bảy…
Ba, hai, một.
Hắn đi ngang qua bên cạnh ta, hướng về phía thuyền.
Nhưng sợi dây đỏ trên cổ tay hắn đúng lúc này lại đứt. Viên Phật châu rơi xuống đất, lăn đi, cuối cùng dừng lại bên mũi giày ta.
Mọi chuyện vẫn diễn ra y như đời trước.
Đời trước, viên Phật châu này được ta cất trong túi thơm, theo ta đi hết một đời.
Ta cúi người, nhặt viên Phật châu lên.
Đầu ngón tay khẽ vê, ta đuổi theo hai bước.
“Vị công tử này.”
Hắn dừng bước, quay đầu.
Ta chìa lòng bàn tay về phía hắn.
“Phật châu của ngài rơi rồi.”
Đây không phải người mà ta có tư cách mơ tưởng.
Dù chỉ yên lặng đặt hắn trong lòng, cũng là một sự khinh nhờn đối với hắn.
Ta chỉ biết đời này mình tuyệt đối sẽ không gả cho Giang Tạ nữa, nhưng lại không biết đời mình sẽ đi về đâu.
Cho nên thứ không thuộc về ta, ta không nên tham lam.
05
Ta trả lại Phật châu, đổi lấy một câu “đa tạ” chân thành.
Từ sau khi trọng sinh, gần như đêm nào ta cũng bị ác mộng quấy nhiễu.
Nhưng đêm đó, ta ngủ rất ngon.
Khi tỉnh dậy trời trong khí lành. Ta nhìn bầu trời xanh thẳm ngẩn người một lúc, rồi đến viện của đích mẫu.
Đêm qua khi về phủ, đích tỷ rất vui, nghĩ đến lúc này tâm trạng đích mẫu cũng không tệ.
Quả nhiên, sau khi ta uyển chuyển bày tỏ ý muốn ra khỏi thành dâng hương, nụ cười của đích mẫu tuy nhạt, nhưng cũng không từ chối.
Bà chỉ dặn ta đi sớm về sớm.
Bà và ta đều rất rõ, thật ra ta chưa từng tin Phật.
Dâng hương chỉ là cái cớ. Ta chỉ muốn đi thắp cho sinh mẫu một nén nhang.
Bà là thiếp, khi còn sống cũng không quá được sủng ái, đương nhiên không thể vào mộ tổ Dung gia, chỉ có thể được chôn riêng trong núi ngoài thành.
Sống hai đời, hơn nữa khi bà qua đời ta còn quá nhỏ.
Vậy nên thật ra ta đã không còn nhớ rõ dáng vẻ của bà nữa.
Chỉ là đôi khi trong mộng, ta sẽ mơ thấy bà trở về thăm ta.
Bà mang một khuôn mặt mơ hồ không rõ, ôm ta vào lòng dịu dàng như thuở nhỏ, vuốt ve mọi ấm ức của ta.
Bà không cho ta gọi bà là “mẫu thân”, nhưng đã từng có lúc, ta cũng là đứa trẻ được mẹ thương yêu.
Xe ngựa ra khỏi thành, đi thẳng vào núi.
Sau khi tế bái sinh mẫu xong, A Trúc giục ta mau chóng về nhà.
“Cô nương, nơi này vắng vẻ, bây giờ trời cũng không còn sớm, chúng ta vẫn nên về sớm thôi.” A Trúc đỡ ta đứng dậy, lại giúp ta chỉnh lại váy áo dính bùn đất.
Trên đường về đúng là đã không còn mấy người qua lại. A Trúc sợ ta đói bụng, đưa cho ta một miếng điểm tâm.
“Cô nương ăn lót dạ nhé?”
Ta còn chưa kịp nhận lấy, xe ngựa bỗng xóc nảy dữ dội. Phu xe trở tay không kịp, chỉ có thể lập tức ghìm chặt dây cương. Trong tiếng ngựa hí, càng xe “rắc” một tiếng.
Gãy rồi.
“Cô nương, người không sao chứ?” A Trúc không màng bản thân còn choáng váng, vội vàng đến xem tình hình của ta.
“Không sao.” Ta thở nhẹ một hơi.