Cả Hậu Cung Không Ai Nhận Ra Ta Là Thái Hậu

3



**7**

“Công đạo?”

Ta cười lạnh một tiếng, bước qua Hoàng đế đang quỳ trên mặt đất, chậm rãi đi đến trước mặt Hoàng hậu.

“Nếu thiên kim Tể tướng đã muốn công đạo, Ai gia liền cho ngươi một lời công đạo.”

Ta nhìn nàng ta, chỉ vào vệt máu trên mặt, giọng điệu mỉa mai:

“Vết thương này của ngươi, miệng vết thương ở chỗ cằm là sâu nhất, càng kéo về phía mang tai lại càng nông, rõ ràng là dùng sức từ dưới vuốt lên trên. Chiều cao của Ai gia không bằng ngươi, nếu ta đứng đối diện ngươi mà rạch, chiều hướng vết thương đáng lẽ phải từ trên xuống dưới mới đúng.”

Ta dừng một chút, chỉ vào cây kim trâm dính máu dưới đất:

“Hơn nữa, lúc ngươi tự rạch mặt mình dùng sức quá mạnh, cán trâm đã dính mồ hôi và vết máu trong lòng bàn tay ngươi. Nếu Ai gia đoạt trâm của ngươi để hành thích, vị trí và hướng nắm trâm tuyệt đối không thể giống y hệt như lúc ngươi rút trâm xuống. Nếu ngươi cảm thấy Ai gia vu oan cho ngươi, hoàn toàn có thể gọi Ngỗ tác lâu năm của Đề Hình Ty tới nghiệm chứng vết thương và hung khí, xem xem rốt cuộc đây là hành thích, hay là chính ngươi tự ra tay tàn độc!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hoàng hậu nháy mắt trở nên vô cùng khó coi. Nàng ta không ngờ rằng, ta lại rành rẽ cả những mánh khóe nghiệm thương của Đề Hình Ty.

“Nghiệm cái gì mà nghiệm! Cho dù là chính ta rạch thì đã sao!”

Hoàng hậu giống như một mụ điên gào thét, trâm ngọc trên đầu rơi lả tả, lớp trang điểm tinh xảo bị nước mắt và máu tươi làm cho nhòe nhoẹt. Nàng ta chỉ thẳng vào Hoàng đế, điên cuồng kêu gào:

“Cha ta là đương triều Tể tướng! Môn sinh cố lại phủ khắp triều đình! Trong tay càng nắm giữ huyết mạch của hơn phân nửa quốc khố!”

“Hoàng thượng, ngài có thể ngồi vững giang sơn này, toàn dựa vào phụ thân ta chu toàn trên triều đường! Thái hậu hôm nay nếu dám đụng đến một sợi lông tơ của ta, phụ thân ta tuyệt đối sẽ không để yên! Đến lúc đó triều đình chấn động, ta xem cái hoàng vị này của các người còn giữ nổi hay không!”

“Triều đình không thể thiếu cha ta! Các người ai dám đụng đến ta!”

Giọng nói của Hoàng hậu vang vọng chói tai trong Ngự Hoa Viên, mang theo một loại tự tin điên cuồng rằng chúng ta không dám làm gì nàng ta.

Hoàng đế sắc mặt xanh mét, tức giận đến toàn thân phát run, đang định nổi đóa.

“Cha ngươi là cái thá gì?”

Một giọng nam trầm thấp lười biếng, nhưng lại mang theo sát ý khủng bố, bùng nổ ở vòm cổng Ngự Hoa Viên.

“Cũng dám để thê tử của ta phải chịu ủy khuất sao?”

Nghe thấy giọng nói này, hai đầu gối Hoàng đế mềm nhũn. Bậc Cửu ngũ chí tôn vừa nãy còn oai phong lẫm liệt, nháy mắt đã ngoan ngoãn bò rạp trên mặt đất, trán dán chặt xuống nền gạch xanh, lớn giọng hô to:

“Nhi thần, cung nghênh Phụ hoàng!”

Tất cả mọi người giống như bị sét đánh trúng, đồng loạt quay đầu.

Một người đàn ông cao lớn, dung mạo anh tuấn như thiên thần bước những bước dài vào giữa sân. Dấu vết thời gian không để lại nhiều trên khuôn mặt hắn, ngược lại còn trầm định ra một loại uy nghiêm của bậc Đế vương khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Chỉ bằng một ánh mắt, Hoàng hậu vừa nãy còn kiêu ngạo không ai bì nổi nháy mắt đã mềm nhũn ngã gục xuống đất, thậm chí ngay cả hô hấp cũng quên mất.

Đó chính là vị Diêm vương sống chân chính của triều Đại Phụng, vị Khai quốc chi quân đã đánh hạ mảnh giang sơn này – Thái thượng hoàng.

Thái thượng hoàng không biểu cảm đi tới. Một tên thị vệ vừa nãy định dùng đao bức bách ta đang chắn giữa đường, còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã bị hắn một cước đá văng xa ba trượng, hộc máu cuồng loạn rồi ngất xỉu.

Thái thượng hoàng đi thẳng đến trước mặt ta, một phen ôm ta vào lòng, nâng bàn tay vừa mới bốc hạt thông của ta lên, lông mày nhíu chặt:

“Hinh Nguyệt, để ta xem nào. Vừa nãy bóc hạt thông dùng sức như thế, móng tay không bị gãy chứ?”

**8**

Ta rút tay về, lườm hắn một cái:

“Không gãy! Chàng mà đến muộn một bước, gãy không phải là móng tay, mà là đỉnh đầu của ta đấy.”

Ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Thái thượng hoàng lập tức quét về phía Hoàng hậu đang tê liệt dưới đất.

Hoàng hậu đối mặt với đôi mắt sát phạt quyết đoán kia, rốt cuộc cũng nhận ra thân phận của người đàn ông trước mắt.

Năm xưa Thái thượng hoàng ngự giá thân chinh, một kiếm chém bay đầu Hoàng đế địch quốc, nàng ta khi ấy vẫn chỉ là một nha đầu nhỏ đi theo sau lưng phụ thân dự lễ. Nỗi sợ hãi khắc sâu trong tận xương tủy kia, nháy mắt đánh sập mọi hàng phòng ngự tâm lý của nàng ta.

Trong không khí đột nhiên tỏa ra một mùi khai nồng nặc.

Hoàng hậu không ai bì nổi, vậy mà lại bị dọa đến mức tiểu tiện không tự chủ!

Thái thượng hoàng ghét bỏ dời mắt, quay đầu lại, giáng một cước lên vai Hoàng đế đang quỳ dưới đất. Cú đá này trực tiếp khiến Hoàng đế lộn nhào về phía sau, chiếc Thông Thiên quan trên đầu cũng lăn lóc sang một bên.

“Đồ vô dụng!” Thái thượng hoàng chỉ thẳng mặt Hoàng đế, mắng xối xả không nể mặt:

“Lão tử năm xưa chê phê duyệt tấu chương làm lỡ dở thời gian đi du sơn ngoạn thủy với mẫu thân ngươi, mới ném giang sơn này lại cho ngươi! Kết quả thì sao? Mày chính là trị gia như thế này à? Để cho nữ nhân của ngươi, cưỡi lên đầu nữ nhân của lão tử mà làm càn!”

“Ngay cả mẹ ruột ngươi cũng không bảo vệ nổi, ngươi còn làm Hoàng đế cái rắm gì nữa! Ngày mai cút xuống cho lão tử, ta dắt một con chó lên ngồi còn tốt hơn ngươi!”

Hoàng đế Cửu ngũ chí tôn bị cha ruột đá văng mắng chửi ngay trước mặt đám nô tài, đến cái rắm cũng không dám thả. Nó lăn lê bò lết quỳ lại ngay ngắn, mồ hôi lạnh thấm ướt sũng long bào, dập đầu thình thịch:

“Nhi thần biết tội! Nhi thần nhìn người không rõ, để mẫu hậu chịu ủy khuất, nhi thần lập tức hạ chỉ tống độc phụ này vào thiên lao, nghiêm trị không tha!”

“Khoan đã!”

Nhược Du đứng một bên thấy chỗ dựa vững chắc đã đến, lá gan cũng lớn hơn. Con bé lau mạnh nước mắt trên mặt, rút từ trong tay áo ra một quyển sổ sách dày cộp và vài tờ khẩu cung, hung hăng đập thẳng vào mặt Hoàng hậu.

“Cô phụ, cô mẫu, đừng chỉ trị tội đại bất kính của ả ta ngày hôm nay! Loại thủ đoạn âm độc này, ả đã dùng qua vô số lần rồi!”

Nhược Du chỉ vào Hoàng hậu đang hoảng loạn tột độ dưới đất, lớn tiếng vạch trần:

“Ả cậy mình là Hoàng hậu, hễ phi tần nào được sủng ái, ả liền hãm hại người ta! Lý Quý nhân, Trương Tài nhân, toàn bộ đều bị cái màn khổ nhục kế này của ả ép đến mức thắt cổ tự vẫn trong lãnh cung!”

“Không chỉ có vậy!” Nhược Du lật tung sổ sách: “Ả còn lấy danh nghĩa tu sửa hậu cung, trắng trợn tham ô kỳ trân dị bảo do các phiên bang tiến cống, âm thầm tẩu tán tài vật hoàng gia về phủ Tể tướng, dùng để thay phụ thân ả mua chuộc triều thần! Đây mới thật sự là đại tội mưu nghịch!”

“Không… Không phải sự thật… Các người vu oan cho ta!”

Hoàng hậu tóc tai rũ rượi, tay cào cấu nắm đất, phát ra tiếng gầm gào tuyệt vọng. Nàng ta đột ngột quay đầu lại, giống như ác quỷ chằm chằm nhìn Hoàng đế và Thái thượng hoàng, giọng the thé thê lương:

“Phụ thân ta là đương triều Tể tướng! Có miễn tử kim bài Tiên đế ngự ban! Các người dựa vào cái gì định tội ta! Không có phụ thân ta gật đầu, giang sơn Đại Phụng triều này không thể yên ổn!”

“Hoàng thượng! Ngài nếu dám giết ta, phụ thân ta nhất định sẽ liên lạc bá quan bãi triều! Đến lúc đó thiên hạ đại loạn, ta xem hoàng vị này ngài ngồi kiểu gì!”

Đến tận giờ phút này, nàng ta vậy mà vẫn còn làm cái mộng đẹp Tể tướng phủ quyền khuynh triều dã, có thể ép hoàng gia phải cúi đầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...