Cả hội trường chìm trong tĩnh lặng chết chóc.

Chương 3



Chu Văn Bân thì nhục nhã muốn chết, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.

Tôi nhìn sắc mặt đặc sắc của cả nhà bọn họ.

Đây chỉ mới là bắt đầu thôi.

Lưu Ngọc Mai sau khi sốc đến cực điểm, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó.

Bà ta nhìn tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lùng quỷ dị.

“Tô Vãn, mày đừng có đắc ý quá.”

“Mày tưởng có mấy đồng bạc thối là ghê gớm lắm sao?”

“Mày đừng quên, mày vẫn còn một thứ, đang nằm trong tay tao đấy!”

**03**

Ánh mắt của Lưu Ngọc Mai mang theo sự điên cuồng như vừa vớ được cọng rơm cứu mạng.

Cứ như thứ bà ta đang nắm trong tay là con bài tẩy có thể khiến tôi phải lập tức quỳ xuống cầu xin.

Chu Văn Bân cũng như sực nhớ ra điều gì, hai mắt bừng sáng.

“Đúng! Mẹ nói đúng! Tô Vãn, cô đừng có quên!”

Tôi lẳng lặng nhìn họ.

“Thứ gì?”

Lưu Ngọc Mai đắc ý hất cằm, giọng điệu lại trở về vẻ the thé:

“Căn nhà cũ mà bố mẹ mày để lại! Sổ đỏ vẫn còn ở chỗ tao đây này!”

“Đó là nơi mày lớn lên từ nhỏ, là chút kỷ niệm duy nhất mà bố mẹ mày để lại cho mày đúng không?”

“Tao nói cho mày biết Tô Vãn, mày mà dám bắt con trai tao ra đi tay trắng, ngày mai tao sẽ tìm người bán quách cái nhà đó đi!”

“Để mày đến cái kỷ niệm cũng không giữ được!”

Bà ta tưởng đó là điểm yếu của tôi.

Dùng di vật của bố mẹ để đe dọa, đúng là chiêu trò thâm độc nhưng cũng đầy ảo tưởng mà hạng người như bọn họ có thể nghĩ ra.

Trong đám đông xung quanh vang lên vài tiếng hít hà.

Lấy di vật của bố mẹ người khác ra đe dọa, chuyện này làm quá tuyệt tình rồi.

Chu Văn Bân nhìn tôi, trên mặt lộ rõ vẻ nắm chắc phần thắng.

“Vãn Vãn, mẹ cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”

“Chỉ cần em rút lại đơn ly hôn, trả dự án lại cho anh, căn nhà đó chúng ta sẽ lập tức trả lại cho em.”

“Người một nhà cả, cớ sao phải làm căng đến mức này?”

Hắn lại bắt đầu đóng vai người tốt.

Tôi nhìn hai mẹ con kẻ tung người hứng, thấy nực cười tột độ.

“Nói xong chưa?”

Tôi nhẹ nhàng hỏi.

Lưu Ngọc Mai hừ lạnh: “Sợ rồi chứ gì? Sợ rồi thì mau xin lỗi con trai tao đi!”

Tôi mặc kệ bà ta.

Chỉ từ một ngăn phụ khác của chiếc túi xách, rút ra một tập tài liệu nữa.

Không, nói chính xác hơn, là một cuốn Sổ Đỏ (Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất) mới tinh.

Tôi đi đến trước mặt Lưu Ngọc Mai, trước mặt tất cả mọi người, từ từ mở nó ra.

“Thứ bà nói, là cái này sao?”

Trên sổ, ở mục địa chỉ, ghi rõ rành rành địa chỉ căn nhà cũ của bố mẹ tôi.

Còn ở mục người đứng tên sở hữu, chễm chệ hai chữ: Tô Vãn.

Ngày cấp sổ: Nửa năm trước.

Hai mắt Lưu Ngọc Mai dán chặt vào cuốn sổ đỏ đó, nụ cười đắc ý trên mặt từng chút, từng chút một đông cứng lại, rồi vỡ vụn.

“Không… không thể nào!”

Bà ta thất thanh hét lên.

“Sổ đỏ rõ ràng đang ở chỗ tao! Cuốn này của mày là giả! Là làm giả!”

Vừa nói, bà ta vừa kích động lao tới định cướp.

Tiểu Trần không biết từ lúc nào đã quay lại bên cạnh tôi, bước lên một bước, chắn trước mặt tôi.

“Bà Chu, mong bà tự trọng.”

“Làm giả giấy tờ nhà nước là trọng tội, nhưng báo mất để xin cấp lại là hợp pháp và đúng quy trình.”

Tôi nhìn Lưu Ngọc Mai mặt mày xám ngoét như tro tàn, giọng nói lạnh lùng:

“Nửa năm trước, tôi đã phát hiện sổ đỏ trong nhà biến mất.”

“Lúc đó tôi không làm ầm lên, chỉ âm thầm đến Trung tâm Đăng ký đất đai báo mất và xin cấp lại cuốn mới.”

“Theo quy định, kể từ ngày sổ mới được cấp, cuốn sổ cũ tự động vô hiệu lực.”

Tôi dừng một chút, nhìn khuôn mặt méo mó vì khiếp sợ và tức giận của bà ta:

“Nói cách khác, cuốn sổ mà bà đang cầm trên tay, bây giờ chỉ là một tờ giấy lộn mà thôi.”

“Mày! Mày…”

Lưu Ngọc Mai chỉ vào mặt tôi, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, một chữ cũng không nói nên lời.

Chu Văn Bân cũng hoàn toàn đần mặt ra.

Chỗ dựa lớn nhất của hắn, con “bài tẩy” trong tay mẹ hắn, hóa ra đã bị tôi rút củi đáy nồi từ lâu.

Người đàn bà mà hắn tưởng mình đã xoay mòng mòng trong lòng bàn tay, rốt cuộc còn giấu bao nhiêu đòn hiểm mà hắn không hề hay biết?

Nỗi sợ hãi như dây leo từ đáy lòng bò lên, siết chặt lấy tim hắn.

“Chưa hết đâu.”

Giọng nói của tôi vẫn tiếp tục vang lên, như một chiếc búa tạ đập nát ảo tưởng cuối cùng của họ.

“Tôi còn điều tra được một số thứ khác nữa.”

Tôi ra hiệu cho Tiểu Trần.

Tiểu Trần hiểu ý, mở một file tài liệu trên điện thoại, đưa màn hình về phía Lưu Ngọc Mai.

Đó là bản sao kê giao dịch của một tài khoản ngân hàng.

“Bà Lưu Ngọc Mai, trong 3 tháng qua, tại sòng bạc ngầm ở phía Nam thành phố, bà đã thua tổng cộng 4 tỷ đồng.”

“Trong đó có 2 tỷ rưỡi là bà biển thủ từ số tiền sinh hoạt mà Chu Văn Bân đưa cho bà để ‘đầu tư’.”

“1 tỷ rưỡi còn lại, là bà vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, bây giờ đã vượt qua con số 3 tỷ rồi.”

“Đám người đòi nợ chắc sắp gõ cửa nhà rồi nhỉ?”

Nếu nói chuyện sổ đỏ là chấn động.

Thì chuyện nợ bài bạc chính là tiếng sét giữa trời quang, đánh cho Lưu Ngọc Mai hồn xiêu phách lạc.

Bà ta “bịch” một tiếng, ngã bệt xuống đất.

Mặt trắng bệch như ma, miệng lẩm bẩm: “Sao… sao mày lại biết…”

Chu Văn Bân cũng sốc nặng, hắn đột ngột quay sang nhìn mẹ mình:

“Mẹ! Mẹ lại đi đánh bạc nữa à?!”

Tôi không cho họ có thời gian diễn màn tình mẫu tử cảm động.

“Chu Văn Bân, 2 tỷ rưỡi mà mẹ anh biển thủ, là thu nhập sau kết hôn của anh, thuộc về tài sản chung của vợ chồng.”

“Tôi sẽ để luật sư theo sát vụ này, đòi lại từ bà ta.”

“Còn khoản nợ nặng lãi kia, đó là nợ cá nhân của bà ta, không liên quan gì đến chúng ta.”

“Ồ, đúng rồi.”

Tôi như chợt nhớ ra điều gì, nhìn sang Chu Đình cũng đang đứng chết trân bên cạnh.

“Cô Chu Đình, chiếc Porsche thể thao màu đỏ đứng tên cô, giá mua là 3 tỷ rưỡi.”

“Cũng được thanh toán từ tài khoản của Chu Văn Bân, và cũng là tài sản chung của vợ chồng.”

“Tôi cũng sẽ đòi lại cùng lúc.”

“Cả nhà các người tiêu tiền của tôi, trơn tru và yên tâm gớm nhỉ.”

Chu Đình hét toáng lên: “Không! Xe đó là của tôi! Chị không được đòi lại!”

Tôi không thèm nhìn họ nữa.

Trò hề này, nên kết thúc thôi.

“Bảo vệ.”

“Lôi cả ba người bọn họ, ném ra ngoài cho tôi.”

“Vâng, Sếp Tô!”

Lần này, các nhân viên bảo vệ không còn chút do dự nào nữa.

Tiếng khóc lóc của Lưu Ngọc Mai và Chu Đình, tiếng chửi thề của Chu Văn Bân, tiếng rên rỉ của Giang Tuyết đan xen vào nhau, tạo thành một vở bi hài kịch lố bịch.

Chẳng mấy chốc, thế giới đã trở nên thanh tịnh.

Tôi đứng giữa hội trường, đảo mắt nhìn quanh.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...