Cả Nhà Là Đỉnh Lưu, Chỉ Mình Tôi Là Người Vô Hình
1
1
Tôi tên là Thẩm Niệm Niệm.
Bố tôi, Thẩm Lâm Phong, là Ảnh đế, từng ba lần nhận giải Kim Kê, hai lần nhận đề cử Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Cannes, lượng fan trên Weibo là tám mươi triệu.
Mẹ tôi, Tô Vãn, là Thiên hậu làng nhạc, từng mở mười hai concert vạn người, nhận mười tám giải Kim Khúc, lượng fan trên Weibo là bảy mươi triệu.
Anh trai tôi, Thẩm Quyện, là idol đỉnh lưu, ra mắt ba năm liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng “Sao nam muốn lấy làm chồng nhất”, lượng fan trên Weibo là một trăm triệu.
Chị gái tôi, Thẩm Thanh Dã, là siêu mẫu, từng sải bước năm lần trên sàn diễn Victoria’s Secret, lên trang bìa của sáu tạp chí quốc tế lớn, lượng fan trên Weibo là sáu mươi triệu.
Còn con chó nhà tôi, một chú chó Corgi tên Thẩm Phú Quý, lượng fan trên Douyin là năm triệu, mỗi video đều đạt trên một triệu lượt thả tim. Nó có người đại diện riêng, chuyên gia dinh dưỡng riêng, chuyên gia giao tiếp thú cưng riêng, mỗi tháng còn nhận ba hợp đồng quảng cáo, mỗi quảng cáo báo giá hai trăm nghìn tệ.
Còn tôi thì sao?
Weibo của tôi có ba mươi hai nghìn người theo dõi.
Trong đó ba mươi nghìn là do studio của mẹ tôi mua giúp, một nghìn là do fan của anh trai tôi trượt tay ấn nhầm, hai trăm còn lại là nick ảo.
Tôi không có tác phẩm, không có độ phủ sóng, không có bất kỳ sự tồn tại nào.
Lần duy nhất tôi leo lên hot search là nhờ từ khóa: “Livestream của Thẩm Quyện vô tình để lộ nhan sắc dì giúp việc trong nhà”.
Dì giúp việc.
Dì giúp việc đó, chính là tôi.
Hot search treo suốt hai tiếng đồng hồ, lượt đọc vượt mức một trăm triệu.
Đoàn đội của anh trai tôi không hề đính chính.
Họ không những không đính chính, mà còn tung ra một bài PR với tiêu đề: “Thân phận dì giúp việc nhà Thẩm Quyện được hé lộ: Là nhân viên được thuê dài hạn”.
Nhân viên được thuê dài hạn.
Tôi cầm điện thoại, nhìn dòng chữ ấy, tay run rẩy.
Không phải vì tức giận.
Mà vì lạnh.
Cái lạnh thấu từ trong tim lạnh ra.
2
Nhà chúng tôi ở trong một căn biệt thự ba tầng, nằm ở khu đất đắt đỏ nhất Bắc Kinh, giá một mét vuông đủ để người bình thường trả tiền cọc mua nhà.
Tầng một là của bố mẹ tôi, có phòng chiếu phim, phòng gym, bể bơi vô cực.
Tầng hai là của anh trai và chị gái tôi, mỗi người một căn suite, có phòng thay đồ và phòng tắm riêng.
Tầng ba là của tôi và Thẩm Phú Quý.
Không đúng, là của Thẩm Phú Quý và tôi.
Ổ của Thẩm Phú Quý là hàng làm riêng, bọc da thật nhập khẩu từ Ý, trị giá tám mươi tám nghìn tệ. Nó có một căn phòng riêng rộng hai mươi mét vuông, bên trong có điều hòa, máy tạo ẩm, máy lọc không khí, trên tường treo một bức chân dung sơn dầu của nó, do đích thân mẹ tôi mời giáo sư Học viện Mỹ thuật Trung ương vẽ.
Phòng của tôi nằm ở cuối hành lang tầng ba, rộng mười mét vuông, không có phòng tắm riêng, cửa sổ hướng Bắc, mùa đông lạnh thấu xương, mùa hè nóng đổ lửa. Đồ nội thất trong phòng là những món đồ cũ mà mẹ tôi thay ra từ mười năm trước, tủ đầu giường bị sứt một góc, phải dùng một cuốn danh bạ điện thoại ố vàng kê lên. Tủ quần áo là loại tủ ba buồng kiểu cũ, đóng không khít, cứ hay tự bung ra, trông giống như một cái miệng không khép lại được.
Tôi đã sống trong căn phòng này suốt hai mươi ba năm.
Từ lúc mới sinh ra cho đến bây giờ.
Đúng vậy, từ lúc mới sinh ra.
Bởi vì lúc mẹ sinh tôi, gia đình chưa có căn biệt thự này. Khi đó họ sống trong một căn hộ bình thường ngoài vành đai 3 Bắc Kinh, anh và chị tôi đã có phòng riêng, chỉ còn trống một phòng dành cho người giúp việc.
Tôi đã ở trong căn phòng giúp việc đó.
Sau này chuyển nhà, chuyển đến nhà lớn hơn, rồi lại chuyển, đến căn biệt thự này. Mỗi lần chuyển nhà, phòng của anh và chị tôi đều được nâng cấp, từ phòng ngủ bình thường thành suite, rồi từ suite thành suite cao cấp.
Còn phòng của tôi?
Từ phòng giúp việc, thành phòng ngủ nhỏ phụ, rồi đến căn phòng cuối hành lang.
Luôn luôn là căn phòng nhỏ nhất trong cả nhà.
Luôn luôn là vậy.
Có lần tôi đùa với mẹ: “Mẹ, nhà mình bây giờ giàu thế rồi, có thể đổi cho con cái phòng lớn hơn một chút không?”
Mẹ tôi đang đọc kịch bản, đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Con ở một mình phòng to thế làm gì? Lãng phí.”
Tôi nói: “Anh cũng ở một mình mà.”
Mẹ nói: “Anh con phải livestream, phải quay video, cần không gian.”
Tôi nói: “Chị cũng thế mà.”
Mẹ nói: “Chị con phải thử quần áo, phải quay phối đồ, cần phòng thay đồ.”
Tôi nói: “Con cũng cần mà.”
Cuối cùng mẹ tôi cũng ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó, cả đời này tôi cũng không thể quên.
Không phải chán ghét, không phải thiếu kiên nhẫn, mà là — khó hiểu.
Cứ như thể tôi đang nói một chuyện hoàn toàn vô lý vậy.
“Con cần cái gì?” Mẹ hỏi.
Tôi há miệng, chợt không biết phải nói gì.
Tôi cần cái gì ư?
Tôi cần được nhìn thấy.
Tôi cần được coi là một thành viên trong gia đình này.
Tôi cần có người nhớ đến sự tồn tại của tôi.
Nhưng nếu nói ra những lời này, liệu có vẻ quá yếu đuối và đạo đức giả không?
Bố mẹ tôi là đỉnh lưu, anh trai là đỉnh lưu, chị gái là đỉnh lưu, đến con chó cũng là hot face.
Một đứa chẳng có gì như tôi, lấy tư cách gì mà đòi hỏi cái này cái kia?
“Không có gì ạ.” Tôi nói.
Mẹ tôi cúi đầu, tiếp tục đọc kịch bản.
Tôi quay người bước đi.
Lúc ra đến cửa, nghe thấy bà nói với theo: “Niệm Niệm, tiện tay mang túi rác vứt xuống nhà nhé.”
Tôi vâng một tiếng.
Tối hôm đó, tôi xách túi rác đi xuống lầu, lúc đi qua phòng khách, nhìn thấy những bức ảnh của cả nhà treo trên bức tường đó.
Ảnh đơn của bố, ảnh đơn của anh, ảnh đơn của chị, ảnh đơn của Thẩm Phú Quý.
Và một bức ảnh gia đình.
Bố, mẹ, anh trai, chị gái, Thẩm Phú Quý.
Năm khuôn mặt, cười vô cùng rạng rỡ.
Không có tôi.
Trên bức tường đó, không có bất kỳ một bức ảnh nào có mặt tôi.
Tôi đứng đó nhìn rất lâu.
Sau đó xách túi rác, ra khỏi cửa, vứt rác, quay về, lên lầu, về phòng mình, đóng cửa, tắt đèn, đi ngủ.
Không nói gì cả.
Vì có nói cũng chẳng ai bận tâm.
3
Anh trai tôi, Thẩm Quyện, là người đối xử với tôi tệ nhất nhà.
Không phải kiểu đánh mắng, mà là kiểu — coi như không tồn tại.
Anh ấy chưa bao giờ nhớ sinh nhật của tôi.
Có một lần vào ngày sinh nhật, tôi tự mua một cái bánh kem, đặt ở phòng khách tầng ba, thắp một ngọn nến, chuẩn bị tự hát bài chúc mừng sinh nhật cho chính mình.
Thẩm Quyện đúng lúc lên lầu tìm Thẩm Phú Quý, đi ngang qua liếc nhìn.
“Ai sinh nhật thế?” Anh hỏi.
Tôi đáp: “Em.”
Anh ấy nghĩ một lúc, trên mặt hiện ra một biểu cảm cố gắng vắt óc nhớ lại.
“Mày mấy tuổi rồi nhỉ?”
“Hai mươi ba.”
“Ồ, thế cũng lớn rồi, đừng tổ chức nữa, tốn tiền.”
Nói xong, anh bốc một miếng bánh kem, ngồi xổm xuống đút cho Thẩm Phú Quý.
Thẩm Phú Quý ăn xong, đuôi vẫy tít như cánh quạt trực thăng.
Anh bật cười, xoa đầu nó: “Phú Quý ngoan quá, sinh nhật vui vẻ nhé.”
Sinh nhật của Thẩm Phú Quý không phải ngày hôm đó.
Sinh nhật nó là từ ba tháng trước.
Nhưng anh nhớ tổ chức sinh nhật cho Thẩm Phú Quý, lại không nhớ sinh nhật tôi.
Tôi không nói gì.
Đứng đó, tay vẫn cầm con dao cắt bánh, chợt thấy mình ngay cả một con chó cũng không bằng.
Sinh nhật Thẩm Phú Quý, anh ấy bao trọn cả khu công viên thú cưng, mời ba mươi con Corgi khác đến dự tiệc. Hiện trường được trang trí như thế giới cổ tích, có bóng bay, ruy băng, có bánh kem cho chó đặt làm riêng, bên trên dùng pate thịt viết chữ “Thẩm Phú Quý sinh nhật vui vẻ”.
Anh livestream toàn bộ buổi tiệc, lượng người xem trực tuyến lên tới hai mươi triệu.
Thẩm Phú Quý đội vương miện vàng, ăn bánh kem thiết kế riêng, được một trăm triệu cư dân mạng chúc “sinh nhật vui vẻ”.
Bình luận đều khen: “Thẩm Quyện thực sự rất yêu chó của mình!”
“Phú Quý hạnh phúc quá!”
“Kiếp sau muốn làm chó nhà Thẩm Quyện!”
Tôi đã xem buổi livestream đó.
Nhìn thấy Thẩm Phú Quý được một đám người vây quanh, nâng niu, yêu thương, tôi bỗng nhớ ra một chuyện.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ được cả nhà cùng nhau tổ chức sinh nhật.
Chưa một lần nào.
Hồi nhỏ, ngày sinh nhật tôi, mẹ bận mở concert, bố ở đoàn phim, anh đang huấn luyện, chị đang đi catwalk.
Cô giúp việc sẽ nấu cho tôi một bát mì, thêm một quả trứng ốp la.
“Niệm Niệm, sinh nhật vui vẻ.”
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Sau này tôi lớn lên, đến cả bát mì cũng không còn.
Bởi vì người giúp việc bảo: “Cháu lớn ngần này rồi, tự nấu đi.”
Thế là tôi tự nấu.
Nấu suốt mười mấy năm.
Mỗi năm đến sinh nhật, một mình tôi, một bát mì, một quả trứng ốp la.
Có một năm, mì nấu bị khê, trứng ốp la bị vỡ nát.
Tôi bưng bát mì đó, ngồi trong căn bếp trống huếch trống hoác, tự nhiên bật khóc.
Khóc xong thì ăn hết bát mì.
Bởi vì không ăn thì sẽ đói.
Không ai nấu cho tôi bát thứ hai đâu.
4
Chị gái tôi Thẩm Thanh Dã, thì khá hơn Thẩm Quyện một chút.
Ít ra chị ấy còn nhớ tôi tồn tại.
Mỗi lần ra nước ngoài diễn show, thỉnh thoảng chị cũng mang quà về cho tôi.
Mặc dù những món quà đó đều là đồ chị tiện tay lấy ở cửa hàng miễn thuế sân bay, bao bì còn chưa bóc, ném thẳng lên giường tôi, bảo “Cho mày này”.
Có một lần chị mang về một thỏi son, tôi mở ra xem thì thấy đã bị dùng rồi.
Chị thấy tôi nhìn liền nói: “À, thỏi đó chị test màu thử, không thích nữa, mày lấy mà dùng.”
Tôi nói vâng.
Sau đó tôi cất thỏi son vào ngăn kéo, chưa bao giờ đụng tới.
Không phải tôi chê.
Tôi chỉ là không muốn dùng những thứ người khác bỏ đi.
Trong cái nhà này, mọi đồ đạc của tôi đều là đồ thừa của người khác.
Quần áo mẹ không mặc nữa, đưa cho tôi.
Mỹ phẩm chị không dùng nữa, đưa cho tôi.
Máy chơi game anh không chơi nữa, đưa cho tôi.
Sách bố không đọc nữa, đưa cho tôi.
Tôi chính là cái thùng rác của gia đình này.
Cái gì cũng vứt vào chỗ tôi.
Vứt xong còn bảo: “Thẩm Niệm Niệm, sao mày giữ lại lắm thứ thế? Mày mắc chứng cuồng tích trữ à?”
Tôi nói: “Mấy cái này là mọi người đưa cho em mà.”
Họ nói: “Đưa thì mày cứ thế mà giữ à? Mày không biết vứt đi sao?”
Tôi nói: “Thế sao mọi người không tự vứt đi?”
Họ im lặng.
Bởi vì họ không muốn phải gánh cảm giác tội lỗi của hành động “vứt bỏ”.
Đưa nó cho tôi, tức là chưa vứt.
Một tư duy logic thật hoàn hảo.