Câu nói trước của bệnh viện
Chương 2
“Hay là cô quỳ xuống dập đầu với anh Cố và Vy Vy đi. Một cái đầu, chúng tôi giúp cô xin một suất khám.”
Cái đầu đó, tôi đã quỳ.
Nhưng cuối cùng vẫn không đổi lại được suất khám với chuyên gia mà tôi cần.
Cố Hằng nhìn tôi đầy thất vọng, không chút do dự, quay người rời đi cùng Hạ Vy.
Chỉ còn lại Vương Vĩ, lạnh lùng ném cho tôi một tờ giấy hẹn khám thường:
“Đừng nói là tôi nói mà không giữ lời nhé.”
2
Sau đó, khi tôi ôm con gái ngồi trên ghế bật khóc, tôi gặp được vị giáo sư già vừa kết thúc buổi khám.
Lương y như từ mẫu, ông xem qua báo cáo kiểm tra xong liền quay lại mắng cho vị bác sĩ khám trước một trận té tát.
Ông bảo cậu ta làm ô nhục sư môn, lúc đó tôi mới biết mình đã bị chẩn đoán sai.
Mang theo cảm giác nhẹ nhõm như vừa được sống lại, tôi dắt con về nhà. Trên đường, con gái tôi – Thẩm Quy – một đứa trẻ ít nói, bỗng cất lời:
“Mẹ ơi, con thấy mẹ đi cầu xin bố rồi.”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Người làm mẹ luôn không muốn để con cái thấy được cảnh bố mẹ bất hòa, càng không muốn con thấy dáng vẻ chật vật của mình.
Tôi tưởng Thẩm Quy sẽ khóc, sẽ tủi thân.
Nhưng con bé lại nói:
“Thật ra con vốn không có bố. Là mẹ muốn con giống mấy bạn nhỏ khác, có cả bố và mẹ, nên mới nói dối là con có bố, đúng không?”
Tôi muốn nói với con rằng không phải như thế.
Con cũng giống như bao đứa trẻ khác, có cả bố và mẹ.
Nhưng nó lại tiếp tục:
“Nhưng con chỉ cần mẹ thôi, con không muốn có bố.”
Im lặng vài giây, tôi nghe chính mình khẽ nói:
“Được.”
Chỉ một lần bị chẩn đoán nhầm,
Thẩm Quy không cần bố nữa, tôi cũng chẳng cần Cố Hằng nữa.
Mạng của Cố Hằng đúng là lớn, anh ta ráng được tới khi mẹ anh ta – lúc đó đang du lịch nước ngoài – vội vã quay về ký giấy cứu chữa.
Tôi cũng đến bệnh viện vào ngày hôm sau khi anh ta được cứu về.
Vừa tới phòng bệnh, người mẹ chồng xưa nay chưa từng dễ chịu với tôi lập tức giận dữ muốn ra tay đánh người.
Tôi bình tĩnh giữ chặt tay bà ta:
“Con trai bà còn cần người nhà ký giấy điều trị tiếp. Nếu giờ bà đánh tôi rồi bị mời đi đồn, lỡ mất thời gian cấp cứu thì tính sao?”
“Cô đúng là đàn bà độc ác! Sao cô có thể ích kỷ đến mức đó!”
Mắt bà ta đỏ au, đầy rẫy oán hận:
“Nếu không phải vì cô trì hoãn ký tên, thì chồng cô đâu có nằm giữa ranh giới sống chết thế này. Cô không thấy xấu hổ à?!”
Tôi nhíu mày đáp lại:
“Tôi việc gì phải thấy xấu hổ?”
“Lúc có bão, người đòi ăn hoành thánh đâu phải tôi. Người ép Cố Hằng phải bất chấp nguy hiểm để tỏ ra si tình cũng không phải tôi. Vậy thì tôi phải thấy tội lỗi vì sai lầm của người khác à?”
Sắc mặt Hạ Vy lập tức tái mét, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Cô nói năng vớ vẩn gì thế?”
“Cô vô tình vô nghĩa, thấy chồng nằm trên giường bệnh thì lạnh lùng thờ ơ. Giờ thấy anh ấy qua nguy kịch, lại muốn chối bỏ trách nhiệm?”
Mẹ chồng tôi cũng trừng trừng nhìn tôi:
“Tôi đã nói ngay từ đầu, không nên cưới loại đàn bà xúi quẩy như cô. Đợi con trai tôi khỏe lại, tôi nhất định bắt nó ly hôn với cô!”
Tôi cười nhạt:
“Được thôi.”
“Hôm nay tôi tới cũng chỉ để nói điều đó.”
Tôi nhét một xấp tài liệu đã niêm phong vào tay Hạ Vy, dặn:
“Cô Hạ à, bấy lâu nay ra ngoài cô vẫn tự xưng là vợ của Cố tổng, đúng không? Đợi anh ta tỉnh lại, nhớ bảo anh ta ký vào giấy này, cho cô một danh phận chính thức.”
Vừa quay bước rời đi, tôi lại dừng chân, quay đầu nói thêm một câu:
“Phải rồi, tuy mọi người ngoài kia gọi cô là bà Cố, nhưng trên giấy đăng ký kết hôn vẫn là tên tôi. Nhớ trả lại mấy tài sản thuộc dạng tài sản chung vợ chồng mà Cố Hằng đưa cô. Không thì ra tòa kiện nhau, đến lúc đó mọi người sẽ biết ai mới là tiểu tam.”
Một tràng lời khiến mặt hai người họ xanh lét.
Tôi giả như không thấy.
Rời khỏi bệnh viện, tôi chợt nghĩ,
nếu không có chuyện xảy ra nửa tháng trước,
liệu tôi có trở nên máu lạnh với Cố Hằng như bây giờ không?
Tôi nghĩ mãi.
Và phát hiện ra câu trả lời là: Không.
Tôi và Cố Hằng bí mật kết hôn suốt tám năm,
chỉ vì anh ta từng nói: “Bây giờ là giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp, nếu lộ chuyện kết hôn sẽ bất lợi.”
Tôi không oán không hối, tình nguyện giấu kín chuyện hôn nhân suốt tám năm trời.
Thế nhưng tất cả những hi sinh đó, trong mắt người khác, lại trở thành:
Tôi mặt dày theo đuổi anh ta tám năm, chết cũng không buông, chen chân phá vỡ tình yêu người khác – một con tiểu tam đáng khinh.
Họ nói Hạ Vy có tình có nghĩa, sẵn sàng đồng cam cộng khổ.
Nhưng người đã cùng Cố Hằng chịu khổ, khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng lại chính là tôi. Mấy người bạn của anh ta đâu phải không biết điều đó?
Thế mà ai nấy đều như bị mù, bị điếc.
Cố Hằng từng dẫn bạn bè về nhà ăn cơm.
Trong lúc cả bàn đang ăn uống, một người bạn chung của Cố Hằng và Hạ Vy uống say, nắm tay cả hai người bọn họ, mắt đỏ hoe:
“Người ta bảo có tình thì ắt sẽ thành đôi. Hai người các cậu vất vả bao nhiêu năm mới đến được với nhau, vậy mà giữa đường lại xen vào một người dưng.”
“Hai người nhìn thì xứng đôi, nhưng bên trong lại chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng.”
“Tôi nhìn vào mà thấy đau thay cho các cậu đấy.”
Cố Hằng vô thức liếc về phía bếp, nơi tôi đang dọn dẹp, mở miệng nói:
“Anh bớt uống đi, anh say rồi.”
Hạ Vy cười nhạt, tiếp lời:
“Để anh ấy uống đi. Chỉ có khi say mới dám nói thật lòng thôi.”
Ánh mắt Cố Hằng nhìn cô ta lúc đó đầy đau đớn, áy náy, và xót xa.
Tiễn khách xong, Cố Hằng lên lầu.
Tôi đứng trong bóng tối gọi anh ta lại:
“Cố Hằng, sự nhẫn nhịn của con người cũng có giới hạn đấy.”
Bước chân anh ta đang hướng về phòng ngủ chính bỗng khựng lại, rồi anh ta quay người đi về phòng dành cho khách.
Gió đêm lạnh lẽo, chỉ còn lại một câu nói nhạt như nước:
“Thẩm Lăng, em đừng cứ như thế mãi.”
“Em làm nội trợ lâu quá rồi nên đầu óc có vấn đề rồi đúng không?”
3
Thật ra tôi luôn biết Cố Hằng cho Hạ Vy tiền.
Nhưng cụ thể là bao nhiêu, trước khi nhờ luật sư điều tra, tôi hoàn toàn không rõ.
Khi nhận được con số điều tra ra, tôi chết lặng hồi lâu.
Tiền tiêu vặt mỗi tháng Cố Hằng cho Hạ Vy là 20 vạn tệ.
Gấp mười lần số tiền anh ta đưa cho tôi.
Vì muốn con gái nhận được sự giáo dục tốt hơn, tôi từng xin Cố Hằng 8 nghìn tệ để nhờ vả quan hệ.
Khi đó Cố Hằng bảo:
“Đi học ở đâu mà chẳng là đi học?”
“Sao cô cứ thích phô trương vậy? Nhất định phải nhét con bé vào nơi nào đó để thỏa mãn cái sĩ diện và tâm lý so đo của cô? Đúng là hết nói.”