Chấp Niệm Cả Một Đời

Chương 2



Tin đồn ta khắc phu chẳng biết bắt đầu từ đâu, chưa tới hai ngày đã lan khắp nửa kinh thành.

Người ta nói mệnh cách của ta quá cứng, khắc phụ mẫu, khắc phu quân, ai cưới ta thì kẻ đó xui xẻo.

Phụ thân chỉ là quan ngũ phẩm, từ trước tới nay vẫn luôn xem ta như quân cờ để bám víu quyền quý. Nghe thấy lời đồn ấy, ông tức đến mức mắng cả nửa ngày, liên tục nói xui xẻo.

Ta lại chẳng hề bất ngờ.

Tin đồn này giống hệt kiếp trước.

Chỉ là kiếp trước, lời đồn truyền đi từ miệng người đời, chẳng ai biết bắt nguồn từ đâu.

Còn kiếp này, ta lại rõ hơn bất kỳ ai, đó là thủ b.út của ai.

Là Tạ Dương.

Để triệt để phủi sạch quan hệ giữa ta và nhà họ Tạ, hắn không tiếc tự tay hủy đi thanh danh của ta.

Ta ngồi trước cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn cảnh cây cối trong sân, trong lòng chẳng rõ là đang hận hay lạnh lòng hơn.

Chỉ có một chuyện ngoài dự liệu của ta.

Tạ Tinh Hà tới.

Vị tiểu công t.ử phủ Tĩnh Bắc hầu mà ta chỉ gặp đúng một lần trong đêm động phòng ấy, vậy mà lại đích thân tới cửa.

Hắn đứng trong đại sảnh, gương mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, nhưng đôi mắt lại sạch sẽ đến lạ.

Tạ Tinh Hà khom người hành lễ với ta và phụ thân, chân thành nói:

“Thẩm tiểu thư, chuyện hôn ước là do phụ mẫu ta suy nghĩ chưa chu toàn, vốn không có ý như vậy.”

“Nay lại khiến thanh danh của tiểu thư bị tổn hại, là lỗi của nhà họ Tạ.”

Hắn cho người dâng lễ vật lên, lại trịnh trọng nói:

“Những lời đồn hủy hoại thanh danh của cô nương, ta sẽ điều tra rõ nguồn gốc, trả lại trong sạch cho cô nương.”

Ta ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời không biết nên nói gì.

Kiếp trước, sau khi gả vào Tạ gia, giữa ta và hắn cũng chỉ có một lần gặp vội vàng trong đêm động phòng.

Hắn bệnh quá nặng, ngay cả khăn hỷ cũng không thể tự tay vén lên, vừa mới nói được vài câu khách sáo liền đột nhiên hộc m.á.u, thế nào cũng không ngừng được.

Ta chưa từng nghĩ, thiếu niên chưa từng quen biết ấy, lại sẽ đứng ra vào lúc ta chật vật nhất.

Ta thật lòng thật dạ nói lời cảm tạ với hắn.

Lúc tiễn hắn ra phủ, trên con đường dài ngoài cổng phủ, vừa khéo có một con tuấn mã cao lớn phi nhanh tới.

Tạ Dương kéo mạnh dây cương, tung người xuống ngựa.

Hắn nhìn Tạ Tinh Hà một cái, lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu không mấy dễ nghe.

“Tinh Hà, thân thể đệ không tốt, tới đây làm gì?”

Tạ Tinh Hà thành thật đáp:

“Thanh danh của Thẩm tiểu thư bị hủy vì đệ, đệ tới xin lỗi.”

Ánh mắt Tạ Dương lướt qua người ta, trầm giọng nói:

“Mệnh cách của nàng vốn đã như vậy, không liên quan tới đệ.”

“Thẩm tiểu thư, tốt nhất nàng nên tránh xa đệ đệ ta một chút.”

“Mệnh cách của nàng chỉ khiến đệ ấy gặp họa.”

Ta đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn.

“Thế t.ử lo xa rồi.”

“Ta không có ý bám víu Tạ công t.ử, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có.”

Dường như hắn không ngờ ta lại dứt khoát như vậy, hơi sững người, sau đó cười lạnh một tiếng.

“Đệ đệ ta thân thể yếu, tâm tính đơn thuần, chưa từng gặp loại nữ nhân như nàng.”

“Nàng giả bộ vô tội, chỉ khiến đệ ấy càng thêm áy náy.”

Giả bộ vô tội?

Ta khẽ nhíu mày, không hiểu bản thân giả bộ ở chỗ nào.

Từ đầu tới cuối, ta chẳng qua chỉ đứng đó nói một câu thật lòng.

Hắn quay đầu, dặn dò tùy tùng:

“Đỡ thiếu gia lên xe ngựa.”

Hai tên tiểu tư lập tức tiến lên, một trái một phải dìu Tạ Tinh Hà lên xe.

Tạ Dương tung người lên ngựa, từ trên cao nhìn xuống ta, đôi môi mỏng khẽ mở.

“Thẩm tiểu thư, nam nhân trong thiên hạ đều không lọt nổi vào mắt nàng sao?”

“Nhất định phải bám lấy nhà họ Tạ chúng ta không buông?”

Ta đón lấy ánh mắt hắn, không hề né tránh.

“Thế t.ử sao lại cho rằng, ta nhất định phải là người của nhà họ Tạ?”

“Lệnh đệ còn hiểu lễ nghĩa hơn ngài. Biết thanh danh ta bị hủy liền đặc biệt tới xin lỗi.”

“Còn ngài, chẳng hỏi đầu đuôi phải trái đã vội vàng định tội người khác.”

Sắc mặt hắn hơi thay đổi, dường như không ngờ ta lại dám trực tiếp phản bác.

Trong đôi mắt vốn luôn trầm ổn ấy thoáng hiện một tia chật vật.

“Thẩm tiểu thư, người đời nói sai sao?”

Hắn dừng lại một chút, những ngón tay siết dây cương càng c.h.ặ.t hơn.

“Ta chỉ mong đệ đệ mình được bình an.”

“Cho nên… mong Thẩm tiểu thư đừng xuất hiện trước mặt Tinh Hà nữa.”

“Coi như ta cầu xin nàng.”

Lửa giận đầy người ta trong nháy mắt tan sạch.

Tạ Tinh Hà quả thật nói được làm được.

Chưa đầy ba ngày, những lời đồn về chuyện ta khắc phu đã dần lắng xuống.

Trong lòng ta vô cùng cảm kích hắn, nhưng cũng biết bản thân không tiện tới Tạ gia nói lời cảm tạ.

Vị huynh trưởng kia của hắn, e rằng sẽ lại khiến ta mất mặt trước đám đông.

Thấy sóng gió đã qua, phụ thân liền thúc giục mẫu thân đưa ta đi dự yến tiệc của các phủ khác lần nữa.

Mẫu thân vừa chải đầu trang điểm cho ta, vừa không ngừng dặn dò ta đừng gây thêm chuyện.

Ta đều ngoan ngoãn đáp lời, trong lòng lại bình lặng như nước.

Tại yến tiệc, ta nghe được không ít lời bàn tán.

Nghe nói Tiêu Dao Vương đã trở về.

Vị Vương gia ấy trời sinh phóng túng bất kham, làm việc chưa từng theo quy củ, ở kinh thành là nhân vật khiến người ta vừa sợ vừa ghét.

Điều thú vị hơn là… hắn còn khắc thê.

Phàm là cô nương từng nghị thân với hắn, nhẹ thì gãy tay gãy chân, nặng thì nằm liệt giường không dậy nổi.

Tóm lại, dung mạo thì đẹp, nhưng lại rất độc.

Có người lấy ta ra trêu chọc, hạ giọng cười nói:

“Thẩm tiểu thư thật ra rất xứng đôi với vị Tiêu Dao Vương kia, đúng lúc xem thử rốt cuộc ai khắc ai hơn.”

Một người khác lập tức tiếp lời, giọng mang theo vài phần khinh miệt:

“Nàng ta cũng xứng sao? Một nữ nhi nhà tiểu quan nhỏ bé, sao có thể làm Vương phi?”

Ta chỉ xem như không nghe thấy, nâng chén trà nhấp một ngụm.

Lại có người nhắc tới chuyện của Tạ gia.

Chương trước Chương tiếp
Loading...