Chị Dâu Đừng Yêu Nữa
Chương 1
Hồi đại học, tôi từng dùng tài nấu ăn để chinh phục một cậu ấm nhà giàu.
Bạn bè của anh ta rất coi thường tôi.
Họ đánh giá tôi thế này:
“Nhà nghèo, được cái xinh, ngoài nấu ăn ngon ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Sau này, tôi và Bùi Chi Lễ chia tay.
Ấy vậy mà người làm loạn nhất lại là hai thằng bạn thân của anh ta.
“Chia tay thì chia tay, nhưng cậu bắt bọn tôi tuyệt giao với chị dâu là sao?”
“Người ta có thể không có anh em, nhưng không thể không có cơm ăn!”
“Chị dâu yên tâm, bọn em đã tìm sẵn bạn trai mới cho chị rồi. Lại được ăn ké ngon lành rồi, moah moah~”
Tôi: “?”
01
Tôi và Bùi Chi Lễ chia tay rồi.
Nguyên nhân là sau khi bạch nguyệt quang của anh ta về nước, tôi đã làm ầm lên một thời gian.
Tôi không cho anh ta đi đón cô ta ở sân bay, cũng không cho anh ta tham gia những buổi tụ tập có Ôn Lê.
Ngoài mặt, anh ta đồng ý rất tử tế.
Nhưng sau lưng lại than phiền với đám bạn nối khố:
“Tôi thật sự chịu hết nổi cô ấy rồi. Sao tính chiếm hữu lại mạnh đến thế chứ?”
“Cô ấy thật sự tưởng mình đã thượng vị thành công, có thể quản tôi cả đời à? Tôi đường đường là người thừa kế tập đoàn họ Bùi, chẳng lẽ lại để cô ấy dễ dàng nắm thóp?”
Anh ta ngước mắt nhìn một vòng đám anh em bên cạnh, giọng mang theo chút bực bội.
“Mấy cậu nói xem, có phải cô ấy tự coi mình quan trọng quá rồi không?”
Vừa dứt lời.
Một thằng bạn nối khố của anh ta lập tức hùa theo:
“Đúng đúng, cô ta tưởng mình là ai chứ? Quản trời quản đất còn quản cả Bùi thiếu của chúng ta.”
“Bên cạnh cậu thiếu gì phụ nữ. Chung Vãn Ý cũng chỉ được cái nấu ăn ngon thôi. Nếu nói về điều kiện, cô ta có điểm nào sánh được với Ôn Lê? Đúng là không biết tự lượng sức.”
Bùi Chi Lễ chậm rãi nhả ra một vòng khói, rất tán thành mà gật đầu.
“Cậu nói đúng.”
“Nếu không phải thấy cô ấy xinh, tôi đã muốn chia tay từ lâu rồi.”
“Đúng! Nhất định phải chia—”
Thằng bạn đang hùa theo nói được nửa câu thì đột nhiên khựng lại.
Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt có chút rối rắm.
“…Chia tay thì tôi thấy không cần thiết lắm đâu?”
“Nếu cậu chia tay cô ấy rồi, sau này bọn tôi biết đi đâu ăn ké?”
Sắc mặt Bùi Chi Lễ lập tức đen đi một nửa.
“Ăn ăn ăn, cậu chỉ biết ăn thôi!”
Anh ta không hiểu đám anh em này bị trúng tà gì, cứ nhắc tới Chung Vãn Ý là lại nghĩ đến đồ ăn tôi nấu.
Nhưng thằng bạn kia lập tức oan ức phản bác:
“Cậu còn nói tôi? Chính cậu cũng ăn sung sướng ăn ngon lành, nửa năm béo lên mười cân, trong lòng không tự biết à?”
…Cũng đúng.
Nghĩ đến tay nghề nấu nướng tuyệt diệu của tôi, Bùi Chi Lễ lại do dự.
Đêm đó, anh ta ngồi trong phòng bao nửa đêm.
Đến khi tàn thuốc chất đầy cả gạt tàn.
Tôi giục anh ta về nhà, anh ta còn rất cứng rắn không nghe điện thoại.
Nhưng sau khi nhìn thấy bài đăng mới trong vòng bạn bè của Ôn Lê, là ảnh cô ta đi ăn tụ tập, lý trí của anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Cuối cùng, anh ta vẫn nghiến răng gửi tin nhắn:
“Vãn Vãn, chúng ta chia tay đi.”
02
Khi nhìn thấy tin nhắn ấy.
Ban đầu tôi định khóc lóc, làm loạn, đòi sống đòi chết một phen.
Cho đến khi anh ta gửi thêm một tin nữa:
“Xem như bồi thường, căn nhà ở ngoại ô Bắc Kinh sẽ sang tên cho em.”
Tôi lập tức bình tĩnh.
Không nói hai lời, tôi thu dọn toàn bộ hành lý, chuẩn bị nhường chỗ cho cô em gái mới tới.
Đùa à.
Giá nhà ở ngoại ô Bắc Kinh đâu có rẻ.
Nếu tính theo mức lương năm nghìn tệ một tháng, có lẽ tôi phải bắt đầu đi làm từ thời Thương Ưởng biến pháp mới mua nổi căn nhà đó.
Tốt nhất là còn phải hỗ trợ khoản vay mười tám đời tổ tiên mới được.
Đều là người trưởng thành cả rồi, cầm tiền rời đi cũng chẳng có gì mất mặt.
Huống chi.
Mấy năm ở bên Bùi Chi Lễ, tôi đã kiếm đủ nhiều rồi.
Tôi bình thản trả lời một chữ: “Được.”
Quay đầu liền liên hệ cửa hàng đồ hiệu second-hand ở địa phương, đóng gói bán hết tất cả túi xách và quần áo xa xỉ mà Bùi Chi Lễ từng mua cho tôi.
Nhìn con số trong tài khoản ngân hàng tăng vùn vụt, tôi hài lòng mỉm cười. Trong lòng chỉ có một suy nghĩ:
Làm bảo mẫu miễn phí ba năm, đổi được một căn nhà trị giá cả chục triệu. Kèo này quá lời.
Cảm ơn Bùi thiếu gia, đã giúp tôi thực hiện tự do tài chính không đau đớn!
Đúng lúc này, điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn.
Là bạn nối khố của Bùi Chi Lễ, Giang Viễn Chu.
“Chị dâu, chị đừng nghĩ nhiều. Ôn Lê cũng lớn lên cùng bọn em từ nhỏ, anh ấy chỉ xem cô ấy như em gái thôi.”
“Tối nay chị đến buổi tụ tập nhé, em giữ chỗ cho chị rồi.”
“À đúng rồi chị dâu, em muốn ăn sườn xào chua ngọt, chị nhớ mang cho em nha.”
Tôi bất giác nhíu mày.
Trước đây tôi chiều bọn họ là nể mặt Bùi Chi Lễ.
Bất kể ai thuận miệng nói muốn ăn gì, tôi đều phải đi chợ trước nửa ngày, một mình chuẩn bị cả bàn tiệc thịnh soạn.
Nhưng bây giờ thì sao?
Ngón tay tôi gõ chữ cực nhanh, trả lời vừa nhanh vừa dứt khoát.
“Xin lỗi, tôi và Bùi Chi Lễ đã chia tay rồi, đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”
Nghĩ một chút, tôi lại thêm một câu.
“Sau này có cơ hội, tôi có thể mời riêng cậu ăn cơm.”
Trong lòng tôi lặng lẽ bổ sung thêm: ăn không khí.
Vẽ bánh ai mà chẳng biết?
Dù sao cậu ta cũng là phú nhị đại, tôi không muốn chia tay xong còn đắc tội người ta.
03
Bùi Chi Lễ hành động rất nhanh.
Không mấy ngày sau, anh ta phái người mang giấy chứng nhận nhà đất tới. Người đó nghiêm túc nói:
“Cô Chung, thiếu gia nhà chúng tôi nói, chuyện này là cậu ấy có lỗi với cô. Cậu ấy sẵn lòng cho cô thêm năm trăm nghìn tệ, xem như thù lao cho mấy năm cô chăm sóc cậu ấy.”
“Nhưng…”
Anh ta đổi giọng, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào tôi.
“Cậu ấy cũng hy vọng cô biết an phận, đừng nảy sinh những ý nghĩ không nên có. Đặc biệt là đừng mơ bám víu vào những người khác bên cạnh Bùi thiếu.”
Tôi trợn trắng mắt.
Lập tức ngay trước mặt anh ta, tôi xóa hai thằng bạn nối khố của Bùi Chi Lễ.
Tất cả nền tảng đều hủy theo dõi, chặn sạch, đến cả tài khoản khóa học online đại học cũng không tha.
Thấy tôi biết điều như vậy, anh ta hài lòng gật đầu, dứt khoát đưa tới một tấm séc.
Đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, trăm nghìn…
Tôi bị dãy số trên tấm séc làm lóa cả mắt.
Kích động đến mức ngay tại chỗ đặt hai ly trà sữa Heytea, một phần combo gà gia đình, một chiếc bánh cuốn tay thêm thịt, xúc xích, trứng, que cay và gà chiên bản xa hoa.
Không dùng mã giảm giá!
Có tiền là phải tùy hứng như thế!
Đêm đó, ngay cả trong mơ tôi cũng cười đến mức ngồi đếm tiền.
Liên tiếp mấy tháng, tôi không gặp Bùi Chi Lễ và đám bạn của anh ta ở trường nữa.
Thật ra cũng đúng.
Vốn dĩ chúng tôi là người của hai thế giới. Mất đi thân phận bạn gái, quỹ đạo của chúng tôi hoàn toàn lệch khỏi nhau.
Khi đi học, vô tình nhìn thấy chiếc túi bút LV anh ta tặng tôi, thỉnh thoảng tôi cũng ngẩn người nghĩ.
Có lẽ anh ta đã ở bên bạch nguyệt quang rồi nhỉ.