Chỉ Đơn Gỉan Là Anh Không Đủ Kiên Nhẫn

Chương 3



Giờ đây, mọi thứ đã biến thành bong bóng xà phòng, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Ngay ngày hôm sau, tôi đã nộp hồ sơ xin đi du học.

Giáo sư cười vỗ vai tôi: “Đáng lẽ em nên làm vậy từ sớm rồi Tri Ý à. Năng lực của em không nên bị chôn vùi vào những người và những việc không đáng.”

“Ra ngoài rèn luyện cho tốt, đợi em trở về, nhà trường chắc chắn sẽ bồi dưỡng em hết mình.”

【Chương 9】

Tôi vừa định trả lời thì Phùng Thanh Thanh xách theo chiếc túi Hermes đắc ý bước vào.

Lúc đi ngang qua tôi, cô ta còn cố tình đi chậm lại.

“Ôn Tri Ý, nhìn bộ dạng dọn dẹp đồ đạc thế này, cô định đi thật sao?”

Cô ta nghiêng đầu cười, ánh mắt và khóe mày đều tràn ngập vẻ khoe khoang.

“Cũng phải, dẫu sao bây giờ Kỳ Dục ngày nào cũng dính lấy tôi, cô ở đây nhìn thấy chắc cũng khó chịu lắm.”

Nói rồi cô ta vuốt lại mái tóc, để lộ ra vết đỏ thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ.

“Tối hôm qua anh ấy bám người lắm, cứ nhất quyết đòi ôm tôi ngủ, nói là không có tôi thì anh ấy không ngủ được.”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng hít thở sâu, mấy người bạn cùng phòng lén lút trao đổi ánh mắt, rõ ràng là bị sự khoe khoang trắng trợn này làm cho khiếp sợ.

Phùng Thanh Thanh thấy thế lại càng đắc ý hơn, dứt khoát cúi người kề sát vào tôi, cố tình hạ giọng nhưng vẫn đủ để những người xung quanh nghe thấy:

“Giường của anh ấy mềm lắm, quên mất hình như cô chưa được ngủ ở đó bao giờ thì phải.”

“À đúng rồi, anh ấy còn nói, ở bên tôi anh ấy mới biết thế nào là sự thư giãn thực sự, không giống như lúc ở bên cô, lúc nào cũng thấy mệt mỏi.”

Bàn tay đang cầm chuột của tôi khựng lại, đầu ngón tay lạnh buốt.

【Chương 10】

Nếu là nửa năm trước, những lời này đủ khiến tôi đau lòng đến nghẹt thở.

Nhưng bây giờ, trong lòng tôi chỉ còn lại một sự tê liệt bình thản.

Đúng lúc đó, những dòng đạn mạc trước mắt lại đột ngột làm mới liên tục:

【Aaa đừng tin nữ phụ nói bậy! Tối qua nam chính quăng cô ta sang phòng cho khách rồi!】

【Thật đấy! Dục bảo vào phòng ngủ là khóa trái cửa, nữ phụ đứng ngoài gõ cửa nửa tiếng đồng hồ anh ấy cũng không mở!】

【Vết đỏ trên cổ là do cô ta tự véo đó? Nam chính căn bản không đụng vào cô ta! Nửa đêm anh ấy còn ra ban công hút thuốc, thẫn thờ nhìn chiếc đèn bàn mà nữ chính từng tặng nữa kìa!】

【Dục bảo chỉ muốn ép nữ chính quay đầu lại nên mới cố ý để nữ phụ diễn vở kịch này, trong lòng anh ấy khổ lắm!】

Tôi nhìn những dòng chữ dày đặc kia, chợt thấy có chút buồn cười.

Hóa ra ngay cả việc làm tổn thương tôi, anh ta cũng phải cần đến nhiều bước đệm “bất đắc dĩ” như vậy.

Nhưng thế thì có thể thay đổi được gì?

Phùng Thanh Thanh thấy tôi không phản ứng, tưởng rằng đã đâm trúng nỗi đau của tôi nên cười càng ngạo mạn hơn.

“Sao không nói gì? Có phải ghen tị rồi không?”

“Tiếc thật đấy, bây giờ trong mắt Kỳ Dục chỉ có tôi thôi.”

【Chương 11】

“Anh ấy còn cho tôi xem tin nhắn cũ của hai người cơ, nói hồi đó cô hèn mọn ra sao, ngày nào cũng phải dỗ dành anh ấy, bây giờ nghĩ lại thấy thật nhạt nhẽo.”

“Thế à?”

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn cô ta.

“Chuyện của cô và Kỳ Dục, tôi không có hứng thú muốn biết.”

“Nếu cô cứ nằng nặc muốn khoe khoang trước mặt tôi, vậy thì tôi sẽ cho cô một lời khuyên chân thành.”

Tôi đứng dậy, đặt tập tài liệu cuối cùng vào thùng giấy.

“Phùng Thanh Thanh, thứ cô muốn là tình yêu của Kỳ Dục, hay danh xưng bạn gái của Kỳ thiếu gia? Nếu là vế sau, chúc mừng cô đã cầu được ước thấy. Nhưng nếu là vế trước…”

Tôi dừng một chút, nhìn ánh mắt thoáng hoảng loạn của cô ta, rồi khẽ cười:

“Cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được, bởi vì anh ta căn bản không biết cách yêu một người. Anh ta chỉ biết cách vắt kiệt tình yêu của người khác thôi.”

【!!! Nữ chính có ý gì vậy? Dục bảo đối xử với cô ấy tốt như thế cơ mà!】

【Dục bảo nghe thấy chưa? Nữ chính vẫn còn yêu anh đó, chỉ có cô ấy mới hiểu anh thôi! Mau làm hòa đi!】

【Mặt nữ phụ xanh xám lại rồi, hahaha đáng đời! Báo báo Mèo mèo mau làm hòa nào!】

【Chương 12】

Phùng Thanh Thanh bị tôi nói trúng tim đen đâm ra thẹn quá hóa giận, chộp lấy tệp tài liệu trên bàn định ném thẳng vào người tôi.

Tôi lạnh lùng quát: “Phùng Thanh Thanh! Cô còn làm loạn nữa tôi gọi bảo vệ đấy!”

Phùng Thanh Thanh hung hăng lườm tôi một cái, giậm chân chạy ra ngoài, không quên để lại một câu đe dọa:

“Ôn Tri Ý, cô cứ đợi đấy! Kỳ Dục sẽ không tha cho cô đâu!”

Tôi bỏ ngoài tai lời đe dọa của cô ta, ôm thùng giấy bước ra khỏi phòng học.

Lúc đi ngang qua cửa, tôi nghe thấy hai người bạn học đang bàn tán.

“Vừa nãy tao thấy Phùng Thanh Thanh gọi điện thoại, hình như cãi nhau với Kỳ thiếu gia thì phải. Nói là tối qua anh ta căn bản không chạm vào cô ta…”

“Thật hay giả vậy? Thế mà lúc nãy cô ta diễn giống như thật…”

Tôi không dừng bước, cứ thế đi thẳng ra khỏi tòa nhà.

Vừa về đến ký túc xá, chiếc xe thể thao của Kỳ Dục đã chặn ngay dưới lầu.

Anh ta tựa người vào cửa xe, âu phục giày da chỉnh tề, nhưng không giấu nổi những tia máu đỏ hằn trong mắt, rõ ràng là ngủ không ngon giấc.

“Lên xe.”

Giọng anh ta lạnh lùng, mang theo mệnh lệnh không cho phép phản kháng.

Tôi đi vòng qua anh ta để đi tiếp, anh ta liền tóm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương cốt tôi. “Ôn Tri Ý, cô cứ nhất quyết phải ép tôi đúng không?”

【Chương 13】

【Tay Dục bảo đang run kìa! Anh ấy sợ mất nữ chính đó!】

【Mau lên xe đi! Chắc chắn anh ấy định xin lỗi và cầu hôn đó, kiểu bá tổng níu kéo này ngọt ngào quá đi mất!】

【Sao nữ chính nhẫn tâm thế, không thấy mắt nam chính sưng húp lên rồi sao? Chắc chắn anh ấy đã khóc cả đêm!】

Tôi dùng sức hất mạnh tay anh ta ra, cổ tay lập tức hằn lên một mảng đỏ bừng.

“Kỳ Dục, chúng ta kết thúc rồi.”

5

Anh ta như vừa nghe được một câu chuyện cười nực cười nhất thế gian, bật cười khẩy:

“Kết thúc? Ai cho phép cô kết thúc? Tình cảm bảy năm, cô nói đứt là đứt sao?”

“Là do chính tay anh cắt đứt.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, rành rọt thốt lên từng chữ.

“Bắt đầu từ lúc anh khóa chặt tôi ngoài cơn bão rồi chặn tất cả các phương thức liên lạc. Bắt đầu từ lúc anh nói với thiên hạ rằng tôi chỉ là đồ chơi. Bắt đầu từ lúc anh bắt tôi đem đồ lót gợi cảm đến cho anh và một người phụ nữ khác.”

“Kỳ Dục, là anh đã hết lần này đến lần khác tự tay đẩy tôi ra xa.”

Sắc mặt anh ta tức thì trắng bệch, đôi môi run rẩy:

“Lúc đó tôi chỉ nói lẫy thôi! Tôi chỉ muốn em dỗ dành tôi! Em biết tôi từ nhỏ đã…”

“Tôi biết anh thiếu cảm giác an toàn, biết tuổi thơ của anh bất hạnh.”

【Chương 14】

Tôi ngắt lời anh ta, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sự kiên định chưa từng có.

“Nhưng đó không phải là lý do để anh làm tổn thương tôi.”

“Tôi không phải là thùng rác chứa đựng cảm xúc của anh, càng không phải là công cụ để anh chứng minh mình được yêu.”

“Tôi là con người, tôi cũng biết mệt mỏi, biết đau, biết tuyệt vọng.”

Anh ta sững sờ, dường như chưa bao giờ nghe tôi nói những lời tuyệt tình như vậy.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...