Chỉ Vì Một Bát Cháo Loãng
Chương 1
Ba năm chạy nạn, thứ ở cạnh ta lâu nhất không phải người thân, mà là một cái bát sứt miệng.
Mỗi lần uống cháo, vết mẻ nơi vành bát lại cứa rát môi.
Hôm nay ta khó khăn lắm mới xin được nửa bát cháo kê loãng đến mức soi được bóng người, ở phía sau miếu Thành Hoàng. Cháo còn chưa kịp nuốt nổi hai hớp, ta đã thấy trong đám cỏ nơi góc tường có thứ gì đó khẽ co rúm.
Xám ngoét, nhìn chẳng khác nào một đống giẻ nát.
Ta bước tới gần mới phát hiện đó là một người.
Hắn úp mặt xuống đất, tóc tai rối tung như tổ quạ, dính đầy bùn đất cùng cỏ khô. Bộ đồ vải thô trên người rách tả tơi thành từng mảnh, da thịt lộ ra chằng chịt vết bầm tím, gần như không còn chỗ nào lành lặn. Một chân mất giày, lòng bàn chân đóng kín lớp máu khô đỏ đen.
Ta ngồi xổm xuống, dùng mép bát mẻ khẽ chạm vào vai hắn.
Không phản ứng.
Không phải ch//ết rồi đấy chứ?
Thời buổi này, người chết bên đường như cỏ rác, có gì là lạ. Ta do dự, nghĩ bụng có nên rời đi, tránh vướng lấy xui xẻo.
Bỗng thấy đầu ngón tay hắn khẽ động, khó mà nhận ra. Vẫn còn sống.
Ta thở dài, xem như nhận mệnh. Thời loạn thế, người mềm lòng thường chẳng sống lâu. Nhưng giả như chưa thấy, thì đêm nay bát cháo ta cũng chẳng nuốt nổi.
Ta múc nửa thìa cháo loãng, cẩn thận đưa đến bên môi hắn, môi nứt nẻ đến rớm máu.
“Ê… tỉnh dậy… uống chút này…”
Đôi môi khô khốc khẽ động, tựa hồ cảm được vị mát lạnh của nước, ta vội nghiêng thìa để chút nước quý giá trôi vào miệng hắn.
Hắn khẽ bật ra tiếng “hớ”, lông mi run mạnh, gắng sức mở ra một khe hẹp.
Đôi mắt ấy… xám đục, chẳng có thần sắc, nhưng lại trong vắt lạ thường, như đường đá xanh sau cơn mưa.
Hắn ngơ ngác nhìn ta, rồi lại nhìn chiếc bát sứt trên tay ta, môi mấp máy, chẳng phát ra lời.
“Còn nửa hớp, ráng mà giữ sức.”
Ta đổ nốt chút cháo cuối cùng vào miệng hắn, miệng bát mẻ suýt nữa cạ trúng mũi hắn.
Hắn nuốt xuống, thở phào một hơi, trong mắt như tản bớt sương mờ, gắng sức muốn gượng dậy, vừa động đã đau đến rên khẽ, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.
“Giữ sức đi,” ta ấn hắn nằm xuống, “sống qua được đêm nay rồi tính.”
Hắn không giãy nữa, chỉ nhìn ta chằm chằm, ánh mắt phức tạp, có cảnh giác, có bối rối, lại có… một chút nương nhờ khó tả?
Giống một con chó hoang vừa được nhặt về.
“Ta tên là Vận Ngọc,” ta nhét chiếc bát trống vào ngực áo, “ngươi tên chi?”
Hắn mấp máy môi, chân mày nhíu chặt như cố nhớ điều gì, ánh mắt càng thêm mơ hồ. Một hồi lâu mới khàn giọng thốt ra hai chữ:
“… Không… nhớ…”
Thôi xong, đầu chắc va mạnh quá rồi.
Ta nhìn khuôn mặt lấm lem máu bùn kia mà thở dài. Đã nhặt thì nhặt luôn, chẳng lẽ nửa đường lại đem trả? Xem như số ta xui.
“Không nhớ thì thôi, từ nay gọi ngươi là A Triệt nhé.”
Ta tùy tiện đặt một cái tên. “Thanh triệt – triệt trong thanh triệt, vì mắt ngươi còn chưa đục.”
Hắn không phản đối, hay nói đúng hơn là chẳng còn sức để phản đối. Lại nhắm mắt, mày vẫn nhíu chặt.
Mang theo một kẻ trọng thương lại mất trí nhớ, ngày tháng lại càng khốn đốn.
Chút đồ ăn xin được cũng phải chia làm hai. Thân thể hắn như bị đánh gãy rồi ráp lại, nhúc nhích thôi cũng đau đến rút khí.
Ta đành để hắn nằm ở góc khuất gió nhất trong miếu đổ, còn mình mỗi ngày ra ngoài kiếm miếng ăn.
“Cầm lấy.” Ta bẻ đôi chiếc bánh tạp lương cứng như đá, đưa phần mềm hơn cho hắn.
Hắn dựa vào tường, sắc mặt vẫn tái nhợt đáng sợ, cầm lấy bánh, chưa ăn vội mà nhìn phần còn lại trong tay ta.
“Ngươi… ăn cái đó?”
“Răng ta tốt.”
Ta cắn một miếng, răng đau điếng mà mặt vẫn phải giữ như thường, “Ăn mau đi, ăn xong ta thay thuốc cho ngươi.”
Thuốc đó, là hôm qua mặt dày quỳ nửa canh giờ ngoài cửa một lão hái thuốc nơi ngoại thành mới xin được ít bã thuốc, giã nát rồi đắp lên mấy vết thương trông đáng sợ của hắn.
Hắn chậm rãi nhai bánh, nuốt khó khăn. Ăn xong nửa phần, lại ngập ngừng bẻ một mẩu nhỏ đưa cho ta.
“Ngươi ăn.”
“Đã bảo răng ta tốt!” Ta gạt tay hắn lại, “Mau ăn đi, thương thế ngươi lành rồi, còn có thể giúp ta xin ăn đó!”
Lời ấy chỉ để dỗ hắn thôi. Chứ nhìn cái bộ dạng gió thổi là ngã kia, sống được đã là kỳ tích rồi.
Hắn nhìn ta, không còn cố chấp, lẳng lặng đem nửa khối bánh ấy ăn hết. Thần sắc trầm mặc, chẳng rõ đang nghĩ điều chi.
Nửa tháng sau, chúng ta theo bước đoàn lưu dân cuối cùng, xiêu xiêu vẹo vẹo mà tiến được vào một phủ thành tạm yên—Thanh Châu phủ.
Mạng của A Triệt coi như giữ lại được, ngoại thương đã đóng vảy, có thể miễn cưỡng tự đi vài bước. Song thân thể suy kiệt, đầu óc mơ hồ, trong chốc lát sao thể khá lên. Việc nặng chớ hòng nghĩ tới, ngay cả lời nói cũng chậm nửa nhịp, ánh mắt thường đờ đẫn, chẳng biết đang trầm tư điều chi.
Trong thành, lưu dân đông đúc. Quan phủ lập cháo xá, cũng chỉ miễn cưỡng cầm hơi. Muốn sống tiếp, ắt phải kiếm đường sinh nhai.
Ta nhìn chiếc bát mẻ trong ngực, lại quay sang trông A Triệt lặng như cái bóng bên cạnh. Chẳng lẽ cứ trông vào chiếc bát rách mà sống mãi?
“Này, A Triệt,” ta thúc khuỷu tay vào hắn, “ngươi biết làm gì?”
Hắn ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt mất một hồi mới tụ lại, rồi chậm rãi lắc đầu: “…Không… biết.”
Thôi xong, hỏi cũng như không.
“Thế ngươi biết xay không? Xay cối, loại ấy.” Ta chỉ về phía xa, nơi có một tiệm đậu phụ đang bốc khói lờ mờ.
Hắn nhìn theo tay ta, dõi mắt về phía chiếc cối đá kẽo kẹt phát ra âm thanh, lặng lẽ suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc lưỡng lự gật đầu: “…Hình như… biết.”
“Được rồi! Quyết định vậy đi!” Ta đập đùi một cái.
Hôm sau, ta kéo A Triệt đến đứng trước cửa tiệm đậu phụ kia. Chủ tiệm là một phụ nhân chừng hơn bốn mươi, họ Vương, mặt mày nghiêm khắc, đảo mắt nhìn chúng ta một lượt:
“Lưu dân? Muốn làm việc?”
“Vâng, đại nương!”
Ta vội nở nụ cười, đẩy A Triệt lên nửa bước, “Người xem, hắn còn chút sức, có thể xay cối! Ta không cần công tiền, chỉ mong người cho hai đứa một bữa cơm là đủ! Hắn ăn ít lắm!”
Ta chỉ vào dáng người gầy gò xanh xao của A Triệt.
Vương đại nương nhíu mày, liếc nhìn sắc mặt tái nhợt của A Triệt, lại nhìn tay chân mảnh khảnh của hắn, hiển nhiên không tin:
“Hắn? Xay nổi sao?”
A Triệt chẳng nói một lời, chỉ lặng lẽ bước đến bên cối đá, hai tay nắm lấy trục quay.
Hắn hít một hơi sâu, lưng thẳng căng, trong lớp áo vải rách cũ mờ hiện vài đường cơ bắp gầy guộc. Hắn dồn sức đẩy, cối đá nặng nề phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, từ từ mà ổn định chuyển động.