Chia Tay Rồi Xin Đừng Ghen

Chương 2



“Vậy sao? Thế sau này em phải chú ý biểu hiện của anh ấy trước mặt em nhiều hơn mới được.”

“Em!”

Anh cười khẩy:

“Em giỏi lắm!”

Hai tay Hứa Bùi siết chặt vô lăng, gân xanh hơi nổi lên.

Tôi không biết cơn ghen khó hiểu của anh vào lúc này là vì cái gì.

Dù sao lúc chia tay, chính anh đã gào lên với tôi:

“Thẩm Thu, nếu tôi chia tay em, sau này tôi sẽ không bao giờ quản em nữa.”

Tuy anh nói vậy.

Nhưng vẫn luôn có bạn chung nói với tôi rằng anh vẫn đang hỏi thăm tin tức của tôi.

Vẫn hỏi họ rằng tôi sống có tốt hay không.

Tối qua gọi điện cho anh, thật ra tôi vẫn muốn đánh cược một lần.

Hứa Bùi có thể không quan tâm tôi, nhưng chắc sẽ không mặc kệ “đứa bé”.

Chỉ là tôi quá nóng vội, quên mất khả năng này vốn dĩ không tồn tại.

Hứa Bùi đột ngột đạp phanh.

Vì quán tính, tôi suýt đập đầu vào kính xe.

May mà có dây an toàn giữ lại.

Lúc này tôi mới chú ý đến chiếc vô lăng trẻ em đặt ở ghế phụ.

Anh đây là chuẩn bị cả đồ chơi cho con rồi sao?

Cũng quá sớm rồi đấy.

“Em đừng nghĩ nhiều.”

Hứa Bùi thản nhiên mở miệng.

“Cái vô lăng đồ chơi này không liên quan đến em.”

3

Ánh mắt anh trong thoáng chốc dịu đi.

“Là cho bạn gái tôi.”

Khóe miệng Hứa Bùi lộ ra nụ cười ấm áp:

“Cô ấy ngồi xe thấy chán, tôi để cô ấy chơi vô lăng cho đỡ buồn.”

“Có phải rất lãng mạn không?”

Anh có chút tự hào hỏi tôi.

“Thôi, nói mấy chuyện này với người chẳng có chút tình thú như em làm gì.”

Tôi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chọn nói ra.

“Cái đó…”

Hứa Bùi có chút đắc ý nhìn sang.

“Em muốn nhắc anh một chút. Nếu xảy ra tai nạn, túi khí có thể không bung ra được.”

“Hay là anh bàn với bạn gái anh, đổi món khác cho đỡ buồn…”

Anh thu lại nụ cười, giọng như bị ép ra từ cổ họng:

“Thẩm Thu, em quả nhiên dị ứng với lãng mạn.”

Tôi thấy anh hơi nhíu mày, bèn chọn im lặng.

Hứa Bùi tiếp tục lái xe, chúng tôi không nói thêm câu nào.

Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.

Lúc này tiếng chuông điện thoại của Hứa Bùi phá vỡ sự im lặng.

Sắc mặt anh dịu xuống, anh hắng giọng:

“Alo, bảo bối, sao thế?”

Không biết người ở đầu dây bên kia nói gì.

Hứa Bùi hơi căng thẳng mở miệng:

“Được, được, anh qua ngay.”

Sau khi cúp máy, Hứa Bùi quay đầu nói với tôi:

“Xuống xe.”

Tôi nhìn con đường bên ngoài, khó tin hỏi:

“Ở đây?”

“Đúng vậy.”

Anh không cho tôi từ chối, tháo dây an toàn giúp tôi, rồi lại định vươn tay mở cửa xe.

Tôi đè tay anh xuống, xác nhận lại với anh:

“Ở đây ngay cả trạm xe buýt cũng không có, anh bảo em xuống xe ở đây?”

Hứa Bùi thản nhiên gật đầu:

“Bạn gái tôi có việc gấp, tôi phải đi với cô ấy. Em tự đi bệnh viện kiểm tra đi.”

“Tuy chỗ này đúng là khó gọi xe, nhưng may là cách bệnh viện chỉ có ba cây số. Em cứ coi như rèn luyện thân thể.”

Nói xong, anh trực tiếp kéo tôi xuống xe.

Trước khi lái xe đi, anh còn hạ cửa kính xuống dặn tôi:

“Kiểm tra xong nhớ báo kết quả cho tôi. Như vậy tốt cho cả em lẫn tôi.”

Sau đó chỉ để lại cho tôi một luồng khói xe khó ngửi.

Tôi tức đến bật cười.

Sáng sớm gọi tôi tới, bắt tôi xin nghỉ.

Kết quả lại vứt tôi giữa đường rồi chạy mất.

Tôi đang chuẩn bị gọi xe.

Đột nhiên bụng dưới đau nhói.

May mà gần đây có nhà vệ sinh công cộng.

Quả nhiên, tôi đến kỳ rồi.

Vì vậy tôi không đi bệnh viện nữa.

Mà chọn quay về đi làm.

Trên đường, tôi gửi cho Hứa Bùi một tin nhắn.

Nói với anh rằng tôi không có thai.

Sau đó lại xóa và chặn anh lần nữa.

Lần này, thật sự nên nói lời tạm biệt với anh rồi.

4

Có lẽ vì quá lâu rồi chưa đến tháng.

Lần này đến kỳ, tôi đau bất thường.

Cuối cùng cũng đợi được Cố Quân ký xong toàn bộ tài liệu.

Tôi chuẩn bị rời khỏi văn phòng anh, đột nhiên chân mềm nhũn.

Cả người ngã về phía trước.

Ngay lúc tôi tưởng mình sắp ngã sấp mặt trong văn phòng cấp trên.

Cơn đau lại không đến như dự đoán.

Cố Quân một tay đỡ lấy eo tôi, kéo tôi lại.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Cố.”

Anh quan sát sắc mặt tôi.

“Cơ thể không khỏe à? Sáng nay đi bệnh viện kiểm tra có kết quả chưa?”

“Tôi không sao, chỉ là đến tháng thôi.”

Tôi thành thật trả lời.

Dù sao công ty còn có nửa ngày nghỉ sinh lý, chỉ là sáng nay tôi đã xin nghỉ rồi, không muốn công việc tồn đọng quá nhiều nên mới quay về làm.

Ánh mắt Cố Quân hơi né tránh tôi, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

“Vậy cô vẫn nên xin nghỉ về nghỉ ngơi đi. Công việc tôi sẽ sắp xếp.”

Tôi nhớ chiều còn có cuộc họp cổ đông.

Nếu lúc này tôi chọn rút lui, vậy mấy tuần cố gắng trước đó sẽ coi như uổng phí.

“Không cần đâu Tổng giám đốc Cố, tôi làm được.”

Nói xong, tôi quay về chỗ làm tiếp tục chuẩn bị tài liệu cần dùng cho cuộc họp.

Nhưng bụng dưới càng lúc càng đau.

Tôi thậm chí còn lo lát nữa trong cuộc họp, mình sẽ ngất vì đau bụng kinh thì mất mặt chết mất.

“Cho cô.”

Tôi thấy trên bàn có thêm một hộp ibuprofen và hai miếng dán giữ nhiệt.

Cố Quân không tự nhiên nhìn quanh một lượt.

Vừa hay lúc này đồng nghiệp đều không có ở đây.

“Tôi tra trên mạng, họ nói lúc đau, hai thứ này có tác dụng với con gái.”

“Cảm ơn Tổng giám đốc Cố. Tôi thật sự đang rất cần!”

Cố Quân gật đầu.

“Cô dùng được là tốt rồi.”

Vành tai anh lại bùng lên màu hồng khả nghi.

Tôi đột nhiên nghĩ đến lời Hứa Bùi nói.

Cố Quân không lẽ thật sự có ý gì với tôi?

Nhưng rất nhanh tôi đã phủ nhận.

Cố Quân chỉ là quan tâm cấp dưới thôi.

Mà công việc của tôi trong khoảng thời gian này cũng được anh nhìn thấy.

Đúng vậy, chắc chắn là như thế.

Cuối cùng cũng đến giờ tan làm, tôi nóng lòng muốn về nghỉ ngơi.

Chỉ là không ngờ vừa xuống dưới lầu đã thấy Hứa Bùi đi về phía tôi.

“Thẩm Thu, vì sao em không đi bệnh viện?”

“Em chẳng phải đã nói với anh rồi sao, em không có thai.”

Anh dường như nghe không hiểu lời tôi, không biết lấy từ đâu ra một que thử thai, kéo tay tôi ra lệnh:

“Em nói không tính. Đi theo tôi.”

“Nếu em không chịu đi bệnh viện, vậy thì kiểm tra ngay trước mặt tôi xem có thai hay không.”

Lúc này đã là giờ tan làm, không ít đồng nghiệp đi ngang qua đều dừng chân hóng chuyện.

Tôi cảm thấy phiền chán trước yêu cầu vô lý của anh.

Anh làm tôi mất mặt ở khu chung cư vẫn chưa đủ.

Bây giờ còn tìm đến tận công ty tôi.

Anh muốn khiến tôi mất hết mặt mũi mới hài lòng sao?

“Em nói không có là không có, anh phiền không vậy? Em đã đến tháng rồi thì sao có thể mang thai được?”

Hứa Bùi sững ra.

“Em chắc chắn đang lừa tôi. Kỳ sinh lý của em là ngày 25, không phải ngày 8.”

Tôi có một cảm giác bất lực như tát cũng không làm anh tỉnh ra được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...