Chớ Động Vào Đồ Mẹ Tôi
Chương 3
“Bố, bố có hối hận không?”
Ông im lặng rất lâu.
“Lúc mẹ con đi, bố đã hứa với bà ấy, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho con. Lời hứa này bố sẽ không nuốt lời.”
“Thế còn dì Triệu?”
“Bố sẽ xử lý.”
“Xử lý thế nào?”
Ông không trả lời.
Tôi đi xuống lầu, đứng trước mặt ông.
“Bố, có những chuyện con cần tự mình làm. Bố không cần che chở cho con, cũng đừng để bà ta nắm thóp.”
Ông nhìn tôi, đôi mắt hằn đầy tia máu lộ ra một sự mệt mỏi. Người đàn ông bốn mươi tám tuổi, tóc đã bạc đi một nửa. Gồng gánh trên công trường nửa đời người, vất vả lắm mới dựng được công ty, kết quả trong nhà lại xảy ra chuyện.
“Bố, bố cứ lo công trình của bố đi. Chuyện trong nhà, giao cho con.”
Ông mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói một câu.
“Được, nghe con.”
Tối hôm đó, dì Triệu không bước ra khỏi phòng. Nhưng từ phòng khách vọng ra tiếng Trần Hạo và dì Triệu tranh luận nhỏ tiếng. Tôi không nghe rõ nội dung, nhưng có thể nghe thấy một từ lặp đi lặp lại –
“Tài sản.”
Chương 8
Hôm sau là thứ năm.
Tôi cúp một tiết học chung, đến Công ty TNHH Thiết kế Kiến trúc Cẩn Hòa.
Công ty nằm trong tòa nhà văn phòng ở khu trung tâm thương mại An Thành, chiếm trọn nửa tầng. Lễ tân nhìn thấy tôi với vẻ mặt đầy cảnh giác.
“Xin chào, cô tìm ai ạ?”
“Tìm Chu Viễn Chu.”
“Xin hỏi cô là?”
“Tô Tử Hân.”
Lễ tân sững lại, vội vàng cầm điện thoại lên.
Chưa đến ba mươi giây, một người đàn ông cao lớn từ cuối hành lang rảo bước tới. Hơn bốn mươi tuổi, đeo kính gọng bạc, mặc vest xám.
Chú ấy đứng trước mặt tôi, đánh giá tôi hồi lâu.
“Cháu là Hân Hân?”
“Chú Chu.”
Chú ấy chợt đỏ hoe mắt.
“Cháu giống hệt mẹ cháu hồi trẻ.”
Chú đưa tôi vào văn phòng. Vừa đóng cửa, chú liền vào thẳng vấn đề.
“Luật sư Ngô nói với cháu rồi à?”
“Vâng.”
“Cháu nghĩ thế nào?”
“Cháu muốn xem tình hình công ty.”
Chu Viễn Chu gật đầu, lấy từ trong tủ ra một xấp báo cáo.
“Công ty hiện có một trăm hai mươi nhân viên, các dự án nhận thầu chủ yếu là thiết kế kiến trúc cho khu phức hợp thương mại và nhà ở cao cấp. Khi mẹ cháu còn sống, lợi thế lớn nhất của công ty chính là năng lực thiết kế của bà ấy. Sau khi bà ấy đi, chú mất hai năm mới giữ vững được đội ngũ. Lợi nhuận năm ngoái là hơn hai mươi ba triệu tệ, giảm khoảng ba phần mười so với lúc mẹ cháu còn.”
“Ba phần mười đó đi đâu rồi ạ?”
“Khách hàng cũ của mẹ cháu. Có một số chủ đầu tư chỉ nhận diện tên tuổi của mẹ cháu, bà ấy vừa đi, những dự án đó liền bị các công ty khác nẫng mất.”
Tôi lật vài trang báo cáo.
“Chuyện cổ phần, chú biết không?”
“Biết. Trước khi mẹ cháu mất có bàn với chú. Chuyển sáu mươi phần trăm cổ phần cho cháu, chú không có ý kiến.”
“Chú không thấy thiệt thòi sao? Công ty là do chú chèo lái mà.”
Chu Viễn Chu tháo kính xuống lau lau.
“Mẹ cháu có ơn tri ngộ với chú. Năm xưa chú mới ra trường không tìm được việc, chính mẹ cháu đã kéo chú vào khởi nghiệp cùng, dốc hết toàn bộ tiền tiết kiệm đầu tư vào đây. Nếu chú ngay cả chút ân tình này cũng không giữ được, chú còn là con người sao?”
Tôi đặt báo cáo xuống.
“Chú Chu, cháu có một yêu cầu.”
“Cháu nói đi.”
“Chuyện của công ty tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài, đặc biệt không được để bố cháu hay mẹ kế cháu biết.”
Chu Viễn Chu nhíu mày.
“Bố cháu đi bước nữa rồi à?”
“Một tháng trước.”
“Người đó thế nào?”
“Khó nói lắm.”
Chú ấy im lặng một lát.
“Điều mẹ cháu lo lắng, cuối cùng vẫn xảy ra.”
“Vì vậy cháu mới đến tìm chú.”
“Hân Hân, cháu tuy có sáu mươi phần trăm cổ phần, nhưng cháu vẫn đang đi học, không thể trực tiếp quản lý công ty. Nếu cháu tin tưởng chú, chú sẽ tiếp tục trông coi giúp cháu. Nhưng có một chuyện chú bắt buộc phải nói cho cháu biết.”
“Chuyện gì ạ?”
“Tháng trước, có một người tên là Trần Hạo đến công ty xin việc.”
Máu trong người tôi lạnh toát đi một nửa.
“Anh ta ứng tuyển vị trí gì?”
“Trợ lý dự án. Trên hồ sơ ghi là trước đây từng làm ở một công ty sửa chữa nhỏ ở quê. Nhân sự bên chú không ưng, từ chối thẳng. Nhưng…”
“Nhưng sao ạ?”
“Lúc đi, cậu ta hỏi lễ tân một câu – ‘Có phải sếp của các người họ Tô không?’.”
Tôi siết chặt xấp báo cáo trong tay. Trần Hạo đã biết rồi. Hắn biết mẹ tôi có công ty.
Chương 9
Trên đường từ Cẩn Hòa về nhà, tôi cứ suy nghĩ mãi về một vấn đề.
Trần Hạo làm sao biết được công ty này? Dì Triệu lục tài liệu trong phòng làm việc của bố tôi – nhưng bố tôi căn bản không biết sự tồn tại của công ty này. Vậy thông tin của hắn lấy từ đâu?
Về đến nhà, phòng khách vắng tanh không một bóng người. Dì Triệu và Trần Hạo đều không có nhà.
Tôi lên lầu vào phòng mình, mở ngăn kéo kiểm tra một lượt. Khung ảnh, tờ giấy nhỏ, phong bì, đều nằm đúng vị trí. Nhưng trên phong bì có một nếp gấp.
Lúc tôi ra khỏi nhà, phong bì phẳng phiu. Thói quen của tôi là ép phong bì dưới cùng, dưới lớp sổ tay. Bây giờ phong bì lại nằm trên sổ tay. Đã có người động vào.
Tôi mở phong bì ra – Thư của mẹ vẫn còn. Tờ giấy ghi mật khẩu ngân hàng cũng còn. Nhưng hướng của tờ giấy bị ngược. Tôi quen đặt mặt chữ úp xuống, giờ mặt chữ lại ngửa lên.
Đã có người xem những thứ này.
Chắc chắn là dì Triệu. Tôi đổi mật khẩu khóa cửa cũng vô dụng – bà ta hoàn toàn có thể trèo từ cửa sổ vào lúc tôi vắng nhà. Ban công tầng hai của căn biệt thự này được thông nhau.
Tôi bước ra ban công kiểm tra. Chốt cửa ban công đã bị người ta động vào, có những vết xước rất nhỏ.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Dì Triệu đã nhìn thấy mật khẩu ngân hàng, nhưng bà ta không biết đó là ngân hàng nào, loại thẻ gì. Bà ta cần thời gian để điều tra. Mà Trần Hạo đến Cẩn Hòa xin việc – thời gian đó là tháng trước.
Tháng trước, dì Triệu mới vừa đăng ký kết hôn với bố tôi.
Nói cách khác, dì Triệu từ trước khi kết hôn với bố tôi, đã bắt đầu điều tra tình hình tài sản nhà tôi.
Đây căn bản không phải là một cuộc hôn nhân bình thường. Đây là một cuộc đi săn đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng.
Bảy giờ tối, dì Triệu và Trần Hạo cùng nhau về nhà. Dì Triệu xách hai túi thức ăn to, Trần Hạo xách một thùng rượu vang.
“Kiến Quốc, hôm nay là ngày vui, em làm một bàn thức ăn ngon.” Dì Triệu vừa vào cửa đã cười gọi lớn.
Bố tôi từ phòng làm việc đi ra.
“Ngày vui gì?”
Dì Triệu khoác tay bố tôi.
“Tiểu Hạo tìm được việc rồi! Đi làm ở một công ty thiết kế.”
Tim tôi đập hẫng đi một nhịp.
Trần Hạo nhếch miệng cười.
“Chú Tô, là công ty tên là ‘Thiết kế Cẩm Hoa’, chuyên làm trang trí nội thất. Tuy không lớn lắm, nhưng dù sao cũng là một công việc đàng hoàng.”
Không phải Thiết kế Cẩn Hòa. Mà là Thiết kế Cẩm Hoa.
Tôi lén thở phào. Nhưng rất nhanh lại cảnh giác – Thiết kế Cẩm Hoa ở An Thành cũng có chút tiếng tăm, là một trong những đối thủ cạnh tranh của Thiết kế Cẩn Hòa.
Trùng hợp sao? Tôi liếc nhìn Trần Hạo.
Hắn cũng vừa vặn đang nhìn tôi, trong ánh mắt có một sự đắc ý khó nhận ra.
Không phải trùng hợp.
“Chúc mừng.” Tôi lạnh lùng nói một câu, quay người đi lên lầu.
Sau lưng vọng lại tiếng của dì Triệu.
“Cái con bé này, đến một câu nói khách sáo cũng không biết.”
Trần Hạo cười cười.
“Không sao đâu mẹ, em gái nhỏ tính tình hướng nội mà.”
Tôi đóng cửa phòng, gửi cho Chu Viễn Chu một tin nhắn.
“Chú Chu, ông chủ của Thiết kế Cẩm Hoa là ai?”
Mười phút sau có phản hồi.
“Một người tên là Tiền Chí Cường. Năm ngoái từ công ty chúng ta nhảy việc ra ngoài. Lúc đi còn dẫn theo ba giám đốc dự án.”
“Trần Hạo vào làm việc ở Thiết kế Cẩm Hoa.”
Chu Viễn Chu không trả lời ngay. Năm phút sau, chú ấy gửi tới một đoạn tin nhắn.
“Hân Hân, chuyện này không hề đơn giản. Trước khi rời khỏi Thiết kế Cẩn Hòa, Tiền Chí Cường từng có vài động thái bất thường trong nội bộ. Lúc đó chú không truy cứu sâu, nhưng bây giờ xem ra, hắn ta có thể đã liên lạc với người bên ngoài. Mẹ kế của cháu họ gì?”
“Họ Triệu. Triệu Lệ Hoa.”
Im lặng trọn vẹn một phút. Sau đó Chu Viễn Chu gửi tới một câu.
“Vợ của Tiền Chí Cường, cũng họ Triệu. Tên là Triệu Lệ Mai.”
Triệu Lệ Hoa. Triệu Lệ Mai.
Tôi bỏ điện thoại xuống. Nhịp tim bắt đầu tăng nhanh.
Họ có quan hệ gì?
Chương 10
Sáng sớm hôm sau, tôi hẹn gặp luật sư Ngô ở một quán cà phê. Đem toàn bộ thông tin biết được tối qua kể cho chú ấy nghe.
Luật sư Ngô nghe xong, trầm ngâm rất lâu.
“Nếu Triệu Lệ Hoa và Triệu Lệ Mai là chị em, thì chuyện này hoàn toàn hợp lý.”
“Ý chú là sao?”
“Cháu nghĩ thử xem – Tiền Chí Cường chồng của Triệu Lệ Mai, một năm trước nghỉ việc ở Thiết kế Cẩn Hòa, mang theo đội ngũ nòng cốt tự mở Thiết kế Cẩm Hoa. Cùng thời điểm đó, Triệu Lệ Hoa tiếp cận bố cháu, và từ trước khi đăng ký kết hôn đã bắt đầu điều tra tài sản nhà cháu.”
“Chú nói là, họ đã có âm mưu từ trước?”
“Hiện tại chỉ là suy đoán, nhưng chú có thể giúp cháu điều tra bối cảnh của Triệu Lệ Hoa. Nếu họ thực sự là chị em, thì mục đích mẹ kế gả cho bố cháu không chỉ đơn thuần là tham lam gia sản đâu.”
“Thế còn mục đích gì nữa?”
“Thiết kế Cẩn Hòa. Công ty do mẹ cháu sáng lập, mới là mục tiêu thực sự của họ.”
Ngón tay cầm cốc cà phê của tôi trắng bệch.
“Nếu họ giành được quyền kiểm soát công ty…”
“Tâm huyết mười mấy năm của mẹ cháu sẽ tan thành mây khói.”
Tôi đặt cốc cà phê xuống.
“Luật sư Ngô, chú giúp cháu điều tra. Càng nhanh càng tốt.”
Chiều hôm đó, tôi quay lại trường học. Đang giờ giải lao thì nhận được điện thoại của Chu Viễn Chu.
“Hân Hân, chú điều tra được động thái dạo gần đây của Tiền Chí Cường rồi. Tuần trước hắn ta đi tìm chủ đầu tư lớn nhất của chúng ta – Tập đoàn Địa ốc Danh Thành, định nẫng tay trên dự án.”
“Nẫng dự án của chúng ta?”
“Tập đoàn Địa ốc Danh Thành có một dự án thiết kế khu phức hợp thương mại, giá thầu tám mươi triệu tệ. Chúng ta đã theo dõi suốt ba tháng, phương án cũng đã nộp hai vòng. Nhưng Tiền Chí Cường không biết từ đâu lấy được bản thảo thiết kế của chúng ta, làm một bộ hồ sơ dự thầu giống hệt rồi nộp lên.”
“Hắn lấy được phương án của chúng ta? Trong công ty có nội gián?”
“Không loại trừ khả năng đó. Chú đang điều tra.”
Cúp máy, tôi tựa lưng vào hành lang giảng đường.
Triệu Lệ Hoa gả cho bố tôi, là để thu thập thông tin từ trong nhà. Trần Hạo vào Thiết kế Cẩm Hoa làm việc, là để làm tay trong cho Tiền Chí Cường. Bây giờ Tiền Chí Cường lại đi nẫng tay trên dự án của Thiết kế Cẩn Hòa.
Đây là một ván cờ. Mà tôi, suýt chút nữa đã trở thành quân cờ đầu tiên bị ăn mất trên bàn cờ.
Tối về nhà, dì Triệu đang ngồi xem tivi ở phòng khách. Thấy tôi vào, bà ta nở một nụ cười ôn hòa.
“Hân Hân, đói không con? Dì có phần cơm trong nồi đấy.”
“Dì Triệu.”
“Hả?”
“Dì có một người em gái nào không?”
Nụ cười trên môi bà ta không đổi.
“Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Tiện miệng hỏi thôi ạ.”
“Dì là con một, không có anh chị em.”
Bà ta trả lời rất nhanh, rất tự nhiên. Quá đỗi tự nhiên.
“Ồ, vậy không có gì ạ.”
Tôi lên lầu. Trước khi vào phòng tôi ngoái lại nhìn. Dì Triệu nhìn chằm chằm màn hình tivi, nhưng ngón tay đang cầm điều khiển vẫn luôn giữ nguyên một vị trí.
Bà ta không xem tivi. Bà ta đang tính toán.
Chương 11
Thứ Sáu, kết quả điều tra của luật sư Ngô đã có. Chú ấy hẹn tôi tới văn phòng để trao đổi trực tiếp.
Vừa bước vào cửa, nét mặt của chú đã nói cho tôi biết – chú tìm thấy những thứ chẳng mấy tốt đẹp.
“Triệu Lệ Hoa, bốn mươi ba tuổi, hộ khẩu ở huyện Bình Dương, tỉnh Giang Bắc. Có một em gái ruột tên là Triệu Lệ Mai, bốn mươi tuổi, đã kết hôn với Tiền Chí Cường.”
“Con một? Mới hôm qua bà ta còn thề thốt với cháu là con một.”
Luật sư Ngô đẩy một tập tài liệu qua.
“Không chỉ vậy. Triệu Lệ Hoa đã từng có một đời chồng. Chồng cũ của bà ta tên Trần Thủ Thành, năm năm trước qua đời vì tai nạn giao thông. Trước khi mất, ông ta có một công ty sửa chữa nhỏ, doanh thu hàng năm khoảng hai triệu tệ. Sau khi chồng mất, Triệu Lệ Hoa bán công ty, mang theo con trai Trần Hạo chuyển đến thành phố kế bên.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi thông qua em gái Triệu Lệ Mai, bà ta quen biết Tiền Chí Cường. Lúc đó Tiền Chí Cường vẫn đang làm giám đốc dự án ở Thiết kế Cẩn Hòa.”
“Nói cách khác, Triệu Lệ Hoa quen biết Tiền Chí Cường, hiểu rõ Thiết kế Cẩn Hòa, đều là chuyện sau khi mẹ cháu qua đời?”
“Đúng vậy. Dòng thời gian là thế này: ba năm trước mẹ cháu qua đời, hai năm trước Triệu Lệ Hoa qua em gái quen biết Tiền Chí Cường. Tiền Chí Cường từ chỗ Triệu Lệ Hoa biết được hoàn cảnh của bố cháu, cũng biết chuyện mẹ cháu đứng tên một công ty thiết kế. Một năm trước, Tiền Chí Cường từ Thiết kế Cẩn Hòa từ chức, lôi kéo theo đội ngũ của công ty cũ, đồng thời Triệu Lệ Hoa bắt đầu tiếp cận bố cháu.”
Tôi lật tập tài liệu đến trang cuối cùng. Trên đó là ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch ngân hàng.
Trong năm qua, tài khoản của Triệu Lệ Hoa đã nhiều lần nhận được tiền chuyển khoản từ Tiền Chí Cường. Tổng cộng – sáu mươi bảy vạn (hơn hai tỷ VNĐ).
“Số tiền này là gì?”
“Không chắc chắn. Có thể là tiền chia chác lợi ích, cũng có thể là tiền thù lao bà ta thu thập tình báo cho Tiền Chí Cường.”
Tôi gấp tập tài liệu lại.
“Luật sư Ngô, nếu cháu muốn kiện ra tòa…”
“Chưa đủ. Đây chỉ là bằng chứng gián tiếp, có thể chứng minh họ có liên quan đến nhau, nhưng không thể trực tiếp chứng minh bà ta gả cho bố cháu là có mục đích lừa đảo.”
“Vậy thế nào mới đủ?”
“Cần bằng chứng trực tiếp. Ví dụ như nhật ký cuộc gọi giữa bà ta và Tiền Chí Cường, lịch sử trò chuyện trên WeChat, hoặc bất cứ bằng chứng nào có thể chứng minh bà ta gả cho bố cháu là có người đứng sau chỉ đạo.”
“Cháu hiểu rồi.”
Khi bước ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng vẫn chói chang. Nhưng trong lòng tôi lạnh lẽo.
Người đàn bà này nhắm vào chưa bao giờ là bố tôi – một người đàn ông trung niên làm công trình xây dựng. Thứ bà ta nhắm đến là công ty mẹ tôi để lại.
Còn bố tôi thì bị lừa dối, cứ ngỡ mình đã tìm được một người bạn đời biết nóng biết lạnh.
Tôi phải nói với ông thế nào đây? Ông có chịu đựng nổi không?
Tôi đi một đoạn đường vòng để về nhà. Đi ngang qua công viên Tân Giang thì điện thoại reo. Là bố gọi tới.
“Hân Hân, tối nay về sớm nhé. Dì Triệu nói sẽ làm lẩu cho cả nhà.”
“Bố, con có chuyện muốn nói với bố.”
Đọc tiếp: Chương 4 →