Chồng Ngoại Tình Phát Tài
Chương 1
Đang trên đường đi du lịch tự lái, chồng tôi vào nhà vệ sinh và quên mang theo điện thoại.
Trong lúc vô tình, tôi nhìn thấy tin nhắn mập mờ mà nữ sếp gửi cho anh.
“Hôm qua chị rất hài lòng. Căn hộ view sông đó đã sang tên cho em rồi.”
“Chị chuyển thêm cho em hai trăm nghìn tệ nữa. Mua vài chiếc vòng vàng bù đắp cho vợ em đi, cứ bảo là tiền thưởng dự án để cô ấy khỏi nghi ngờ.”
Đợi chồng quay lại, tôi lập tức đặt điện thoại xuống rồi giả vờ ngủ.
Đã đến lúc thử thách kỹ năng diễn xuất.
Lúc này đây, tôi chính là người có gọi thế nào cũng không tỉnh.
01
Nằm mơ tôi cũng không ngờ.
Sau năm năm kết hôn, người chồng của tôi, một kẻ chỉ biết hút thuốc, đánh rắm, ợ hơi, bụng thì bắt đầu phát tướng, vậy mà lại được nữ sếp vừa giàu vừa xinh để mắt tới.
Một căn hộ view sông.
Hai trăm nghìn tệ.
Tôi cắn chặt môi, dốc hết sức bình sinh mới ép được khóe miệng đang muốn cong lên.
Lục Ngôn Châu mở cửa xe.
Tôi lập tức nghiêng đầu, nhắm mắt, hít thở đều đặn, diễn xuất đạt điểm tuyệt đối.
Anh liếc nhìn tin nhắn chưa đọc, trong mắt thoáng hiện vẻ chột dạ, vội vàng nhét điện thoại trở lại túi quần.
Anh thử gọi tôi mấy tiếng.
Thấy tôi không hề có phản ứng, lúc đó mới yên tâm khởi động xe.
Đi được nửa đường, tôi giả vờ trở mình, quay mặt về phía cửa kính xe.
Cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại nhe răng cười.
…
Tôi và Lục Ngôn Châu làm cùng một công ty thiết bị làm đẹp dành cho phụ nữ.
Anh là tổ trưởng phòng kinh doanh.
Còn tôi là nhân viên hoạch định của phòng marketing.
Nửa năm trước, Tô Dĩ Đàn bất ngờ được điều đến làm tổng giám đốc công ty.
Khi ấy, tôi còn ngồi buôn chuyện với đồng nghiệp, nói rằng vị nữ ma đầu mới tới này nhìn là biết không dễ chọc. Bước đi như có gió, ánh mắt sắc như dao.
Không ngờ chẳng bao lâu sau, cô ấy lại đứng trước toàn bộ phòng ban khen phương án của tôi làm rất tốt, còn trực tiếp thưởng năm nghìn tệ.
Về sau, cứ cách vài hôm cô ấy lại gọi tên khen ngợi tôi.
Liên tiếp tăng lương cho tôi hai lần.
Tiền thưởng quý, tiền thưởng cuối năm nhận đến mềm tay.
Đến cả đồng nghiệp ngồi cạnh còn ghen tị, hỏi tôi có phải kiếp trước từng cứu mạng cô ấy không.
Lúc đó tôi vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, còn tưởng vận may của mình cuối cùng cũng đến, gặp được một vị lãnh đạo tốt.
Hóa ra…
Đằng sau mỗi người phụ nữ may mắn, đều có một người đàn ông âm thầm cống hiến.
Mặc dù bị cắm sừng.
Nhưng với tôi, đây lại là chuyện tốt.
Tôi và Lục Ngôn Châu vốn quen nhau qua mai mối.
Yêu nhau nửa năm, thấy điều kiện hai bên phù hợp thì đăng ký kết hôn.
Giữa chúng tôi không có nền tảng tình cảm sâu đậm, càng chẳng có mối tình oanh liệt gì.
Thật lòng mà nói.
Anh có ngoại tình hay không…
Tôi chẳng mấy để tâm.
Chỉ cần đừng ảnh hưởng đến việc tôi thăng chức tăng lương là được.
02
Lục Ngôn Châu có vẻ rất vui.
Suốt dọc đường, anh không nhịn được mà khe khẽ ngân nga.
Lái xe hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi.
Tôi vừa định mở mắt thì nghe điện thoại trong túi anh lại rung liên hồi.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại.
Lục Ngôn Châu nhìn tên người gọi đến, chột dạ tấp xe vào lề, xuống xe rồi đi ra ngoài nghe máy.
Tôi lặng lẽ hạ cửa kính xuống một khe nhỏ.
Theo làn gió ấm mùa hè ùa vào còn có giọng nói cố tình hạ thấp của anh.
“Em yêu… Anh không cố ý không trả lời tin nhắn đâu… Nãy anh đang lái xe.”
“Nhớ chứ, tất nhiên là nhớ rồi. Cậu em của anh cũng nhớ em.”
“Yên tâm đi, anh chắc chắn sẽ không động vào cô ấy… Về là anh sang tìm em ngay.”
Đầu dây bên kia, giọng của Tô Dĩ Đàn cũng dịu dàng hơn lúc họp công ty đến cả trăm lần.
“Tiền nhận được rồi chứ? Không đủ thì nói chị. Dù sao chị cũng lén chiếm em của cô ấy, bồi thường cho cô ấy cũng là chuyện nên làm.”
“Phòng làm việc của em vẫn còn xa phòng chị quá. Đợi dự án này xong, chị sẽ thăng chức cho cả hai người.”
Lục Ngôn Châu liên tục đồng ý.
Mặt đỏ bừng, nói một tràng lời ong bướm rồi mới thỏa mãn cúp máy.
Tôi lập tức nằm xuống giả chết.
Nhưng trong lòng thì pháo hoa đã nổ tưng bừng.
Không hề có chút tức giận nào vì bị chồng phản bội.
Chỉ có niềm vui sắp được thăng chức tăng lương.
He he.
Nghĩ đến việc mình sắp trở thành trưởng phòng trẻ tuổi nhất công ty.
Khóe miệng chết tiệt này làm sao cũng không ép xuống được.
03
Suốt cả ngày hôm đó, tôi kéo Lục Ngôn Châu đi mua sắm đến đỏ cả mắt.
Có lẽ vì trong lòng áy náy.
Anh thật sự mua cho tôi mấy chiếc vòng vàng.
Còn tôi cũng nghiêm túc đóng vai một người vợ hiểu chuyện.
Liên tục khen dáng vẻ quẹt thẻ thanh toán của anh đẹp trai quá.
Tuyệt nhiên không hỏi số tiền đó từ đâu mà có.
Dù sao…
Một người phụ nữ thông minh sẽ không tự chuốc thêm phiền phức cho mình.
Nhìn thấy ánh mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ của tôi.
Lòng tự tôn đàn ông của Lục Ngôn Châu được thỏa mãn chưa từng có.
Anh tiện tay mua thêm cho tôi ba chiếc túi xách.
Tôi cân thử đống túi mua sắm trong tay.
Chút bực bội cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Khi trở về khách sạn thì trời đã gần tối.
Vừa bước vào đại sảnh.
Tôi chợt khựng lại.
Trên ghế sofa khu nghỉ của đại sảnh.
Tô Dĩ Đàn vắt chéo chân, cầm ly cà phê, mỉm cười nhìn chúng tôi.
“Ôi, trùng hợp thật. Hai người cũng ở khách sạn này à?”
Tim tôi lập tức đánh thót.
Hỏng rồi.
Chẳng lẽ chiều nay tiêu quá tay.
Cô ta xót tiền nên đuổi theo đòi lại?
“T… Tổng giám đốc Tô… Sao… sao chị lại ở đây…”
Trông Lục Ngôn Châu còn căng thẳng hơn cả tôi.
Tô Dĩ Đàn chống cằm, thong thả đổi tư thế ngồi, để lộ một đoạn bắp chân trắng nõn dưới tà váy đỏ, quyến rũ vô cùng.
Cô nghiêng đầu, nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Tất nhiên là vì nhớ hai người rồi.”
Lục Ngôn Châu cười gượng.
Giọng nói cứng đờ.
“Ha ha… Tổng giám đốc Tô thật biết đùa… Chắc chị đi công tác đúng không?”
Tô Dĩ Đàn không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Hai người nhìn nhau.
Không khí ngọt ngào đến như kéo thành sợi.
Hiểu rồi.
Kiểu tình tiết này…
Tôi xem không ít trên mấy trang web bất chấp rủi ro.
Người vợ bất lực…
Chỉ là một mắt xích trong cuộc chơi…
Tôi cúi đầu nhìn chiếc vòng vàng nặng trĩu trên cổ tay.
Quyết định từ hôm nay sẽ làm một người phụ nữ thật hiểu chuyện.
Về đến phòng.
Tôi lao đi tắm.
Nằm lên giường lướt video hai phút rồi dứt khoát xoay người nhắm mắt.
Đến nước này rồi.
Nếu còn không ngủ thì đúng là thiếu lịch sự.
Quả nhiên.
Không bao lâu sau, Lục Ngôn Châu nhận được tin nhắn.
Anh đầy vẻ phấn khích, lại thử gọi tôi mấy tiếng.
Thấy tôi nhắm chặt mắt, không có chút phản ứng nào.
Anh lập tức rón rén lẻn ra khỏi phòng.
Tôi mở mắt trong bóng tối.
Lật một cái xem thường lên trần nhà.