Chu Sa Khắc Mệnh

Chương 1



1

“Nữ nhi của Thái tử Thiếu phó Bạch Sùng Viễn, Bạch Ngâm Sương…”

“Văn Xương nhập mệnh, thanh quý thiên thành, xứng phối Đông Cung.”

Lời của Quốc sư khiến cả đại điện ồ lên kinh ngạc.

Không ai ngờ rằng, qua ba ải trước của yến tiệc tuyển phi, gia thế, dung mạo, tài học… mọi thứ đều kém ta một bậc như Bạch Ngâm Sương, lại ở ải xem tướng cuối cùng này, giành phần thắng trước ta.

Nụ cười trên môi Hoàng hậu cứng đờ trong chớp mắt.

Trước kỳ tuyển phi, bà từng lệnh cho Quốc sư lén xem tướng mạo các tú nữ.

Quốc sư rõ ràng đã nói: “Đích nữ của Bình Tây Vương, Thẩm Mi Vũ.”

“Phượng cách thiên thành, khôn nghi vạn phương, mang tư dung của một bậc hiền hậu.”

Sao hôm nay lên đến đại điện, lại đổi sang người khác?

Chẳng lẽ là Thái tử vì ái mộ Bạch Ngâm Sương nên đã âm thầm động tay chân…

Phải rồi, đêm qua Tiêu Yến còn làm loạn, một hai đòi cưới kẻ ốm yếu Bạch Ngâm Sương kia làm chính phi cho bằng được.

Hoàng hậu đưa mắt nhìn sang Tiêu Yến.

Nhưng điều khiến bà kinh ngạc là, giờ phút này Tiêu Yến lại sầm mặt, nơi đáy mắt không hề có lấy nửa phần vui vẻ vì cưới được người trong mộng.

Lẽ nào Thái tử rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, hiểu ra cưới Thẩm Mi Vũ mới là cử chỉ sáng suốt?

Hoàng hậu thấy an ủi đôi phần, chậm rãi cất lời:

“Đại nhân Quốc sư, bản cung nghe nói hôm qua Tào Quý phi có mời ngài đến điện cớ sự.”

“Hôm nay lại làm phiền ngài suy diễn mệnh cách cho Thái tử, không biết đã nghỉ ngơi thỏa đáng chưa?”

“Nếu tổn hao thần trí quá mức, không bằng đổi ngày khác…”

Bầu không khí trong điện chợt chùng xuống căng thẳng.

Hoàng hậu đây là đang hoài nghi lão bị Tào Quý phi mua chuộc, tiết lộ mệnh cách của các quý nữ dự tuyển?

Trán Quốc sư rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lão ái ngại nhìn ta đang ngoan ngoãn quỳ một bên. Lão vốn muốn giúp ta giữ bí mật, để lại một tia hi vọng cho nhân duyên của ta sau này. Nhưng ánh mắt Hoàng hậu sắc lạnh như dao.

Quốc sư dập đầu thật sâu, run rẩy sợ hãi thưa:

“…Thần không dám dối gạt nương nương.”

“Nhưng diện tướng của một vị quý nữ dự tuyển khác, Thẩm Mi Vũ tiểu thư… đã hỏng rồi.”

“Cái gì?” Hoàng hậu khó hiểu.

“Giữa trán Thẩm tiểu thư, chỉ sau một đêm, bỗng xuất hiện một nốt Bạch hổ.”

Quốc sư khựng lại, đầu cúi càng thấp hơn.

“Cũng chính là cách gọi trong dân gian… nốt ruồi khắc phu.”

2

Cả điện kinh hãi.

Trên thế gian lại có chuyện kỳ lạ đến nhường này sao?

“Nốt ruồi khắc phu…”

Tiêu Yến nghiền ngẫm ba chữ này nơi đầu môi. Ánh mắt rơi vào giữa mi tâm ta, ý tứ dò xét càng thêm rõ rệt.

Hoàng hậu cũng nhíu mày, ma ma cận thần lập tức tiến lên.

“Thẩm tiểu thư, mạn phép.”

Ma ma kia hơi khom lưng với ta. Sau đó lấy khăn lụa ra, ra sức lau chùi giữa trán ta.

Bà ta động tác thô lỗ, nhưng ta chẳng hề nao núng.

Chỉ vì nốt ruồi này vốn không phải được vẽ bằng cọ. Mà là ta dùng dao găm rạch da thịt, châm chu sa vào, rồi dùng kim bạc khâu lại một cách tỉ mỉ.

Chẳng bao lâu, ma ma nọ liền phát hiện ra, dẫu có nhúng nước, lau đi lau lại nhiều lần, điểm chu sa đó vẫn như in sâu vào tận xương tủy. Làm thế nào cũng không thể xóa nhòa…

Mọi chuyện đã định.

Tiêu Yến cuối cùng vẫn đặt ngọc như ý tượng trưng cho ngôi vị Thái tử phi vào tay Bạch Ngâm Sương.

Chỉ là so với vẻ kích động của Bạch Ngâm Sương, sự bình thản của Tiêu Yến lại toát ra vài phần thất thần.

Cùng lúc đó, danh xưng khắc phu của ta đã bay khỏi Vị Ương Cung, chấn động khắp kinh thành.

Những quý nữ từng mang lòng đố kỵ xen lẫn hâm mộ ta, giờ đây nhìn ta chỉ còn lại sự thương hại.

“Đáng tiếc thật, đích nữ của phủ Bình Tây Vương.”

“Bị Quốc sư phán cho mệnh cách như vậy, kiếp này sợ là hết hi vọng rồi.”

“Còn ai dám cưới nàng ta? Đừng nói là Thái tử, e rằng đến thứ tử nhà thương gia hay phường buôn thúng bán bưng ngoài chợ cũng…”

Bọn họ xì xào bàn tán, âm thanh không lớn nhưng từng câu từng chữ đều lọt thẳng vào tai ta.

Ta phối hợp thu vai lại, giả vờ như đang chịu đả kích nặng nề, đau đớn muốn tuyệt vọng. Thế nhưng khóe môi giấu dưới lớp khăn tay lại khẽ cong lên.

Bọn họ không biết, sống lại một đời, đối với ta…

Khắc phu, cũng chính là vượng bản thân mình.

3

Sau khi rớt tuyển, ta bước ra khỏi Vị Ương Cung.

Lúc đến ta được trăng sao vây quanh, giờ phút này mọi người lại tránh ta như tránh tà.

Gió thổi tan đi hơi ấm dư thừa ngột ngạt trong đại điện ban nãy.

Ta đứng lặng, ngoái nhìn lại ngôi điện lộng lẫy vẫn đang sừng sững uy nghi.

Kiếp trước, ta vốn nên trở thành chủ nhân của nó. Nhưng lại chết vào đêm ngay trước ngày Tiêu Yến đăng cơ.

Để dọn chỗ cho ngôi vị Hoàng hậu của Bạch Ngâm Sương, Tiêu Yến dung túng cho Bạch Ngâm Sương dùng mưu kế, hủy hoại danh tiết của ta. Rồi trong lúc Bạch Ngâm Sương phóng hỏa thiêu rụi tẩm cung của ta, hắn đã làm kẻ tòng phạm tự tay buông then cửa…

Sau này khi thân bại danh liệt, dung mạo bị hủy, ta thoi thóp nằm trên giường bệnh, rốt cuộc cũng đợi được chiếu thư phế phi của Tiêu Yến.

Hắn nói, Thẩm thị mua chuộc Quốc sư, ngụy tạo mệnh cách. Không phải phượng mệnh trời sinh, mà là tai tinh họa quốc.

Ta không cam tâm nhìn hắn, dùng dằng không chịu nhắm mắt.

Đáy mắt Tiêu Yến xẹt qua một tia không nỡ.

Hắn nói: “A Vũ, ta biết nàng yêu ta tận xương tủy. Vì ta, ngay cả mạng sống cũng có thể không cần.”

“Nhưng kiếp này, ta đã hứa hẹn với Ngâm Sương.”

“Nếu có lai sinh, ta định sẽ không phụ nàng…”

“Ta sẽ hứa trao nàng ngôi vị Hoàng hậu, để nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.”

Trước khi rời đi, Tiêu Yến nhìn toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, đau đớn khôn cùng của ta, cuối cùng đã ban cho ta sự nhân từ sau cuối.

Một ly tửu độc.

Trước mắt không biết từ lúc nào đã giăng một tầng sương mờ.

Ta ngẩng đầu, mới phát hiện ra, trên bầu trời đã lặng lẽ đổ cơn mưa.

4

Giờ phút này ta nóng lòng hồi phủ như tên bắn.

Căn bản không bận tâm có mưa hay không.

Ta bước vào trong mưa, gấp gáp đi về phía cổng cung.

Một chiếc ô giấy dầu cán trúc bỗng che trên đỉnh đầu ta.

Người che ô, dĩ nhiên lại là Tiêu Yến.

Ta giật thót mình.

Giữa lúc ngẩn ngơ, người trước mắt lại đưa tay về phía mặt ta. Ta phân không rõ hắn muốn lau nước mưa, hay là…

Ta theo bản năng né tránh.

Tiêu Yến vì sự cự tuyệt của ta mà ánh mắt nhuốm vài phần uẩn sắc, nhưng cuối cùng vẫn không miễn cưỡng.

Nhận ra sự thất thố của bản thân, Tiêu Yến lùi lại một bước. Hắn chỉ vào giữa trán ta, cuối cùng nhịn không được ý dò xét:

“Có phải có người vì muốn đoạt vị trí Thái tử phi… nên đã hãm hại nàng?”

Chương tiếp
Loading...