Cô Gái Mê Tiền
Chương 1
Sau khi đoạn video tôi chửi thề suốt hai tiếng đồng hồ mà không lặp từ được lan truyền rộng rãi, một quý bà đã tìm đến gặp tôi.
“Một ngàn vạn một tháng, cưới con trai tôi.”
Tôi đang hắng giọng định làm một bài ca chửi bả tội lừa đảo sẽ bị phạt những gì thì quý bà lau nước mắt nói tiếp
“Tính nó vốn nhu nhược, sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì thường xuyên bị bắt nạt. Cái miệng này của cô rất phù hợp để bảo vệ nó.”
Trong bữa tiệc, tôi nhìn người đàn ông đẹp trai đang ngồi trên xe lăn bị người ta mỉa mai châm chọc mà yên lặng không dám lên tiếng, lòng thương hại dâng trào nên đã gật đầu đồng ý.
Cho đến một ngày, tôi tình cờ gặp người chồng ốm yếu của mình ngồi trên bậc cao, ánh mắt đầy vẻ uy quyền.
Mắt lạnh nhìn xuống đám người bị hắn phá sản quỳ trên mặt đất đau khổ van xin.
Không phải chứ, mẹ chồng thân ái của con ơi, mẹ có chắc con trai mẹ yếu đuối nhu nhược không thể tự chăm sóc bản thân mình được không vậy?
(…)
1
“Trình Tranh, anh nghe nói cậu mới kết hôn, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, cũng không có gì để cho…”
Người đàn ông cười nham hiểm, ác ý nhìn tôi: “Nếu không “lên” được thì anh trai có thể thay em động phòng với cô vợ bé nhỏ xinh đẹp của em.”
Tôi cũng cười, làm bộ như hiểu sai ý: “Cái gì? Mẹ nó anh muốn xuống gầm giường nhà tôi rình chúng tôi làm nhau? Sở thích kỳ dị quá nha. Trong góc phòng có chuồng chó dành riêng cho anh đấy.”
Tôi khinh thường nhìn gã: “Chỉ là chúng tôi không muốn nuôi con chó như anh, người ta nói chó cắn không sủa, anh cmn sủa vui vẻ quá. không đủ tư cách làm chó.”
Người đàn ông đỏ mặt tức giận nhìn tôi: “Cô, cô, cô…”
Tôi trực tiếp ngắt lời gã ta: “Mọi người, nhà vệ sinh tạm thời không hoạt động.”
Giọng nói của tôi không lớn, chỉ thu hút sự chú ý của một số người xung quanh.
Tôi quay lại nhìn người đàn ông đó, cười khẩy: “Bởi vì anh này có cái toilet trong miệng, nếu không sao lại hôi đến vậy? Ai muốn đi toilet thì tìm đến miệng anh ta cho nhanh.”
Người đàn ông lập tức đứng dậy: “Sao cô thô tục thế!”
Tôi mặc kệ: “Câu này vốn đã rất tao nhã rồi, còn có câu thô tục hơn nữa, có muốn nghe không?”
Sau khi chọc người đàn ông kia tức giận rời đi, Trình Tranh đang ngồi trên xe lăn nhẹ nhàng cảm ơn tôi.
Vừa nhìn thấy bộ dạng yếu đuối của anh, tôi liền thấy thương xót anh, nhanh chóng an ủi: “Đừng lo lắng, từ giờ trở đi tôi sẽ bảo vệ anh.”
Trình Tranh cũng mỉm cười, giọng ôn hòa: “Vậy thì từ nay phải nhờ em rồi, vợ ơi.”
Tôi đỏ mặt khi Trình Tranh gọi mình là “vợ”.
Cùng Trình Tranh kết hôn đúng là một câu chuyện phi lý nhất trên đời.
Vốn là một kỳ nghỉ hè rất bình thường, tôi về nhà giặt một đống quần áo.
Vừa về, không kịp xem tin báo cúp điện của trưởng thôn nên không biết khi nào sẽ cúp điện, vì thế nên máy giặt đang giặt đến phút cuối thì cúp điện cái rẹt.
Tôi đành phải lấy bộ quần áo đầy bọt ra, đổ vào một cái chậu lớn, giặt lại.
Lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói xa lạ.
“Những đứa trẻ trong làng sẽ không bao giờ có thể rời khỏi ngôi làng này cho đến hết cuộc đời”.
“Con gái lại càng mù chữ hơn, chỉ có thể lấy chồng sớm, sinh con rồi hầu hạ gia đình.”
“Ví dụ như cô gái trước mặt tôi, còn trẻ, gầy gò yếu đuối nhưng lại phải giặt quần áo cho cả nhà chồng”.
“Để họ nhìn thấy một thế giới mà họ chưa từng thấy trước đây và mang đến cho họ sự ấm áp. Đây là ý nghĩa của buổi phát sóng trực tiếp của chúng tôi.”
Không thể rời làng?
Không biết chữ?
Giặt đồ cho gia đình chồng?
Đầu tôi tràn ngập những dấu hỏi chấm?
Đang nói ai vậy? Tôi sao?
Đối phương giơ điện thoại di động lên, một bên chụp một bên phát sóng trực tiếp. Bên cạnh là một người xách túi xách và bảng đèn, thỉnh thoảng trao đổi với nhau.
Định chụp ảnh xong về photoshop lại à?
Tôi nghe thấy anh ta càng ngày càng bịa chuyện một cách lố bịch, thậm chí còn bắt đầu dùng mấy câu nói giả tạo để nhận quà từ giang cư mận, tôi không thể chịu nổi nữa nên cầm cây giặt đồ lao ra ngoài.
“Cmn cút hết đi cho bà mày!”
Một tiếng hét giận dữ, người dẫn chương trình choáng váng, phòng phát sóng trực tiếp cũng choáng váng.
Tiếp theo, tôi trình diễn một cuộc chửi người đầy thô tục.
Trong suốt hai giờ đồng hồ, những câu chửi thề không câu nào lặp lại câu nào.
Cuối cùng, người dẫn chương trình và trợ lý đang trong tâm trạng tuyệt vọng đã nhìn vào bằng cấp và chứng chỉ tốt nghiệp của tôi.
Vốn dĩ tôi còn chưa chửi xong, đáng tiếc phòng phát sóng trực tiếp đã bị chặn vì chửi thề quá nhiều.
Kiểu phát sóng trực tiếp sắp xếp để người khác tăng lưu lượng truy cập này đáng bị chặn.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi quay vào nhà.
Có người đã cắt đoạn này và gọi tôi là “cô sinh viên với cái miệng đanh thép”.
Thậm chí có cả đám người còn muốn thuê tôi mắng người.
Tôi không để ý nhưng vài ngày sau, tôi bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Lời nói của bên kia rất ngắn gọn và súc tích:
“Một ngàn vạn, cưới con trai tôi.”
2
Nghe rất giống một trò đùa.
Cho đến khi tôi đứng trước căn biệt thự ba tầng của họ.
Không phải chứ, các người nghiêm túc đấy à.
Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng nói với tôi rằng cậu con trai út của bà ấy bị tai nạn ô tô cách đây không lâu, tuy đã được cứu sống nhưng sau này anh ấy chỉ có thể sử dụng xe lăn.
Kết quả là có nhiều người chế giễu anh ấy một cách công khai, tất nhiên ngấm ngầm chế nhạo sau lưng cũng có. Thế nên phú bà này cần một người như tôi, một người có thể mắng lại tất cả những người đó.
Tôi vừa có trình độ học vấn vừa có khả năng chửi bới. Quả đúng là con dâu được trời chọn của nhà họ.
Nghe có vẻ hơi thái quá nhưng cũng có phần hợp lý.
Tôi do dự: “Kết hôn dù sao cũng là chuyện lớn…”
“Một ngàn vạn.”
“Nếu không, tôi có thể gặp chồng sắp cưới trước được không?”
“Một ngàn vạn một tháng.”
“Được thôi mẹ.”
Một ngàn vạn một tháng, dù anh ấy có là cóc thì tôi cũng có thể chịu đựng được.
Tất nhiên, Trình Tranh không phải là một con cóc, anh ấy thậm chí còn đẹp trai hơn so với những người nổi tiếng trên Internet mà tôi thường theo dõi.
Điều quan trọng nhất là khi đó Trình Tranh đang ngồi trên xe lăn, tuy ôn nhu ấm áp nhưng vẫn thu hút không ít người đến trào phúng, nói móc anh.
Tôi không hiểu làm sao, một hào môn thế gia, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, sao lại dám khi dễ anh ấy?
Cho đến khi tôi nhìn thấy anh trai của Trình Tranh là Trình Mỹ, đang đứng ở trung tâm và được tất cả mọi người coi trọng, tôi mới chợt hiểu ra.
Hào môn nước sâu không thấy đáy.
Trình Tranh sắc mặt vốn đã tái nhợt, nhưng anh vẫn cố gắng hết sức chịu đựng.