Cô Gái Mê Tiền

Chương 3



Tôi đưa cho anh ấy kiểu đã chọn: “Tôi không quan tâm những chuyện này, chỉ là tiệc sinh nhật của anh trai anh thôi, người quen của anh chắc chắn có rất nhiều người, những người này trước tiên sẽ chế giễu anh, anh không thể để bọn họ xem mình như trò đùa được.”

“Về phần tôi, mọi người đều biết tôi xuất thân từ nông thôn, không có xa hoa gì, chẳng phải là bình thường sao? Nếu không được, tôi còn có thể mắng bọn họ.”

Trình Tranh làm tôi bật cười, giơ tay đóng sách lại:

“Vậy tôi không muốn nữa, em cùng nhau mắng với tôi đi.”

Anh nghiêng đầu, đôi mắt hơi nheo lại.

Có thể hình dung rằng những người đến dự tiệc sinh nhật của Trình Mỹ không mấy tử tế với Trình Tranh.

Mọi người đều muốn dẫm lên Trình Tranh để lấy lòng chủ nhân.

Đối với trận chiến cam go này, tôi đặc biệt về nhà và học những cách chửi thề mới từ dì và bà tôi trong làng, những người rất giỏi chiến đấu.

Khi Trình Tranh bước vào, tôi đang chọn đồng hồ cho anh.

Anh nhìn xung quanh một cách cẩn thận và lấy một cái từ bên trong.

“Dùng cái này đi.”

Tôi lấy ra một cái khác và thay vào cái trong tay anh ấy.

Trình Tranh nhẹ nhàng thoa son lên môi tôi bằng động tác nhẹ nhàng.

Tôi nhìn quanh gương, vô cùng hài lòng:

“Son môi màu đỏ, hôm nay em sẽ dùng màu son này để trấn áp tình hình, bình định bốn phương.”

Trình Tranh khẽ mỉm cười, duỗi ngón tay chạm vào môi tôi, sau đó giơ tay lên đặt lên môi mình:

“Thật sự?”

“Vậy thì tôi cũng sẽ dùng nó để trấn áp tình hình.”

4

Khi đến cửa biệt thự, nhiệt độ trên mặt tôi vẫn chưa hạ nhiệt.

Trình Tranh thực sự rất giỏi tán tỉnh.

Tôi đã bình tĩnh lại nhưng Trình Tranh lại nắm lấy tay tôi rồi đeo cho tôi một chiếc vòng tay.

Những viên đá quý đủ màu sắc lấp lánh dưới ánh nắng.

Không có người phụ nữ nào lại không thích đồ trang sức sáng bóng. Tôi nhìn một hồi, rất thích nó:

“Làm sao bạn mua được nó? Chẳng phải chúng ta đã đồng ý cùng nhau đi theo phong cách tối giản và nghèo khó sao?”

Trình Tranh mỉm cười chớp mắt: “Tôi mua nó bằng tiền riêng của mình.”

Tôi gật đầu với anh: “Được rồi, anh Trình, anh sau khi kết hôn cũng dám tiết kiệm tiền riêng hửm?”

Chúng tôi đến tương đối muộn, khi bước vào thì trong hội trường đã có rất nhiều người.

Chỉ là mọi người đều mặc quần áo thơm và hòa nhập với nhau, nhưng không ai có ý định nói chuyện với chúng tôi.

Từ cố tình khiêu khích đến phớt lờ, đây là chiêu trò mới sau khi nếm thử sức mạnh từ cái mỏ tôi sao?

Nhưng cả Trình Tranh và tôi đều không quan tâm.

Chúng ta chỉ cần sống cuộc sống của chính mình, không cần quan tâm đến những kẻ bắt nạt người khác này.

Tôi đẩy Trình Tranh đến quầy bán đồ ăn nhẹ và chọn đồ ăn cho anh ấy.

Trình Tranh bị thương trong một vụ tai nạn, thường xuyên suy nhược và hạ đường huyết nên tôi luôn theo dõi chặt chẽ những gì anh ấy ăn hàng ngày.

Đương nhiên, một số người không thể chịu nổi khi thấy chúng tôi trìu mến như vậy.

Trình Mỹ bước tới chào Trình Tranh với ly rượu trên tay.

Sau khi liếc nhìn chúng tôi vài lần, anh ta hành động như một người anh em tốt, cau mày nói:

“Sao cậu ăn mặc giản dị thế? Người làm ở chỗ cậu tham ô tiền hay cố tình ức hiếp cậu à?”

“Nếu cậu không có đủ tiền, cứ nói với anh.”

“Anh sợ những người xung quanh sẽ bắt nạt cậu vì đôi chân bất tiện của cậu đó, haha. Nhìn sự giàu có của gia đình Trình gia, họ lại động tâm tư không nên có.”

Trình Mỹ đang nói tôi.

Tôi trợn mắt, đang định nói thì một người đàn ông đi theo Trình Mỹ ngắt lời tôi:

“Đúng vậy, không cẩn thận thì cướp nó vào nhà đó nha.”

“Anh Trình, nhà họ Trình làm ăn lớn, chúng ta cần phải cẩn thận phòng hờ kẻ xấu rắp tâm hãm hại nha.”

Tôi cười, nhìn về phía Trình Tranh:

“Đây là cháu trai của anh à?”

Trình Tranh không biết tại sao, ngẩng đầu nhìn tôi dò hỏi.

Người đàn ông bất mãn nói: “Con nhỏ quê mùa thôn dã, họ của tôi không phải Trình.”

“Đúng vậy, nếu ông không phải người Trình gia, quản lý Trình gia làm cái gì?”

“Tay duỗi dài đến chuyện của Trình gia, còn quan tâm Trình Tranh như vậy, tôi tưởng đâu anh là cháu trai thân sinh của chồng tôi không đó.”

Trình Mỹ cau mày mắng tôi: “Đây đều là khách của Trình gia, ở đây đừng ném mặt mũi Trình gia.”

Đôi mắt của Trình Tranh lóe lên, khuôn mặt anh hơi tối lại.

“Đúng vậy, nhà họ Trình của ngài sao lại để một người phụ nữ như vậy vào? Cô ta đang làm bẩn cửa nhà họ Trình. Lão nhị Trình gia thì bị gãy chân, thị lực kém nên chọn vợ cũng kém.”

Tôi nghiêng người lại nhìn Trình Tranh:

“Anh có nhiều tiền riêng không?”

Trình Tranh gật đầu.

Tốt.

Tôi đứng thẳng dậy, giơ tay đấm vào mắt người đàn ông.

“Bụp”, người đàn ông hét lên và bịt mắt lại.

Trình Mỹ giật mình, ngẩng đầu lên định mắng tôi: “Cô…”

Tôi cũng giơ tay còn lại lên và đấm anh ta.

Bữa tiệc đột nhiên rơi vào hỗn loạn.

Tôi đẩy Trình Tranh rồi bỏ chạy.

Tôi đẩy chiếc xe lăn của Trình Tranh với tốc độ của một chiếc xe đua, hai chúng tôi trốn trong khu vườn nhỏ của biệt thự.

Tôi mệt đến mức ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt đang cười của Trình Tranh.

“Anh Trình, anh sẽ không trách em gây rắc rối chứ?”

Trình Tranh mỉm cười lắc đầu.

“Bây giờ anh cảm thấy thế nào?”

Anh ấy bắt chước giọng điệu của tôi và nói: “Thật tuyệt.”

Kết thúc rồi, anh Trình lịch lãm đã bị tôi dẫn đi lạc lối.

“À đúng rồi, còn có cái này.”

Tôi lấy ra hai món ăn nhẹ từ trong túi.

Thật không may, một chiếc đã bị nghiền nát.

Trình Tranh rất hào phóng bẻ đôi mảnh của mình và đưa cho tôi.

Anh ngồi trên xe lăn còn tôi ngồi dưới đất, trốn trong khu vườn nhỏ của bữa tiệc, chia nhau bữa ăn nhẹ.

“Anh có nghĩ bây giờ hai chúng ta trông rất giống một cặp vợ chồng giàu có đang phá sản không?”

5

Sự thật chứng minh, cơm không thể ăn bậy, lời nói không thể nói bừa.

Nửa tháng sau khi tôi nói đùa với Trình Tranh rằng chúng tôi là cặp vợ chồng phá sản, Trình gia bất ngờ gặp phải cuộc khủng hoảng lớn nhất chưa từng có.

Nói một cách logic, một gia đình có nền tảng vững chắc như Trình gia lẽ ra không nên đột ngột sụp đổ. Ai biết được tài sản bỗng nhiên sụt giảm như thế nào, chuỗi vốn bị đứt hoàn toàn.

Ngay cả khi tôi không hiểu gì về giới kinh doanh, tôi vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Cho đến khi Trình Tranh nói với tôi rằng Trình gia đã phá sản, họ có thể không còn khả năng hỗ trợ anh ấy nữa.

Trái tim tôi rung lên.

Chẳng lẽ Trình Mỹ dựng lên bộ phim này là để loại bỏ em trai mình?

“Tôi không muốn liên lụy em. Nếu em muốn, chúng ta có thể ly hôn bất cứ lúc nào.”

Khi Trình Tranh nói điều này, anh trông có vẻ bình tĩnh và thoải mái, nhưng ngồi đó một mình, anh lại trông mong manh và đáng thương hơn bất kỳ ai khác.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...