Cô thư ký dam dang của chồng tôi gửi đến một tấm ảnh
Chương 3
Lúc đó tôi vẫn còn cố giữ thể diện cho Trần Hạo.
Tôi nói:
“Chúng tôi là vợ chồng, cũng là cộng sự. Thành công của dự án là thành công chung.”
Đối phương chỉ cười.
“Cô Tô, trên thương trường, người ta không nhìn tình cảm. Người ta nhìn năng lực và rủi ro.”
Khi đó tôi chưa trả lời.
Nhưng hôm nay, tôi đã có đáp án.
Tôi sẽ không dùng hôn nhân để che đậy sự vô dụng của Trần Hạo nữa.
Càng không dùng tình cảm để hy sinh tương lai của chính mình.
9 giờ 10 phút.
Tôi bước vào phòng họp của Thiên Thành.
Bên trong đã có bốn người đang chờ.
Người ngồi chính giữa là Phó tổng giám đốc Thiên Thành, Chu Kính.
Ông ấy ngoài bốn mươi, ánh mắt sắc bén nhưng thái độ rất lịch sự.
Thấy tôi bước vào, ông đứng dậy bắt tay.
“Cô Tô, cuối cùng cô cũng quyết định tự mình đến rồi.”
Tôi đặt laptop lên bàn.
“Xin lỗi đã để các vị chờ lâu.”
Chu Kính nhìn tôi một cái.
“Cô chắc chứ? Một khi cô đưa ra báo cáo độc lập, nghĩa là công ty cũ của cô sẽ không còn cách nào giấu chuyện nữa.”
Tôi mỉm cười.
“Tôi không cần họ giấu.”
Tôi mở bản trình chiếu.
“Dự án Lam Hải giai đoạn một có ba vấn đề chính. Thứ nhất, bản vẽ nghiệm thu cuối cùng không phải bản tôi phê duyệt. Thứ hai, Trần Hạo tự ý thay đổi vật liệu ở hạng mục B7 để giảm chi phí trình báo. Thứ ba, phần thay đổi này chưa từng thông qua hội đồng kỹ thuật.”
Chu Kính ngồi thẳng người.
Những người còn lại bắt đầu ghi chép.
Tôi tiếp tục nói:
“Tôi có toàn bộ bản gốc, lịch sử chỉnh sửa, nhật ký hệ thống và email trao đổi. Tôi cũng có thể chịu trách nhiệm hoàn tất phương án sửa đổi trong vòng bảy ngày.”
Một kỹ sư của Thiên Thành hỏi:
“Bảy ngày? Cô chắc chắn?”
“Tôi chắc.”
Tôi nhìn thẳng vào họ.
“Vì bản sửa đổi này, tôi đã làm xong từ hai tuần trước.”
Cả phòng họp lập tức yên lặng.
Chu Kính nhìn tôi rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Cô Tô, xem ra cô đã chuẩn bị đường lui từ lâu.”
Tôi không phủ nhận.
“Phụ nữ trưởng thành không nên chỉ chuẩn bị quà sinh nhật cho chồng. Cũng phải chuẩn bị sẵn lối thoát cho mình.”
Chu Kính cười lớn.
“Nói hay.”
Ông đẩy một tập tài liệu đến trước mặt tôi.
“Thiên Thành vẫn giữ lời mời trước đó. Chúng tôi muốn mời cô làm cố vấn kỹ thuật độc lập cho giai đoạn hai. Mức phí gấp ba lần lương hiện tại của cô. Nếu cô đồng ý gia nhập chính thức sau khi kết thúc hợp đồng với công ty cũ, vị trí giám đốc trung tâm thiết kế vẫn để trống cho cô.”
Tôi nhìn bản hợp đồng.
Không lập tức ký.
“Có một điều tôi phải nói trước.”
“Mời cô.”
“Tôi sẽ xử lý ly hôn và tranh chấp lao động trong thời gian tới. Có thể sẽ có một số ồn ào.”
Chu Kính bình thản đáp:
“Cô Tô, chúng tôi chọn người có năng lực, không chọn người có hôn nhân hoàn hảo.”
Câu này khiến tôi bật cười thật lòng lần đầu tiên trong ngày.
Tôi cầm bút.
Ký tên.
Từng nét chữ rơi xuống giấy rất chắc.
Tô Vãn.
Từ hôm nay trở đi, cái tên này không còn đứng phía sau Trần Hạo nữa.
05
Cùng lúc đó.
Phòng họp lớn tầng 22 của công ty cũ.
Không khí nặng nề đến mức gần như đông cứng.
Trần Hạo ngồi ở một bên bàn dài.
Lâm Duyệt ngồi cách anh ta hai ghế, khóc đến mắt đỏ hoe.
Chủ tịch ngồi ở đầu bàn, trước mặt là một xấp tài liệu dày.
Ban kiểm toán chiếu từng bằng chứng lên màn hình.
Hóa đơn Bali.
Lịch công tác giả.
Chi phí khách sạn.
Thanh toán túi xách.
Ảnh chụp hai người ra vào khu nghỉ dưỡng trong giờ được khai là “gặp khách hàng”.
Mỗi một trang hiện lên, mặt Trần Hạo lại trắng thêm một phần.
Đến khi lịch sử chỉnh sửa bản vẽ dự án Lam Hải được mở ra, anh ta hoàn toàn không ngồi yên nổi nữa.
“Chuyện này không thể chỉ nghe một phía từ Tô Vãn!”
Chủ tịch lạnh lùng nhìn anh ta.
“Lịch sử hệ thống có thể giả sao?”
Trần Hạo nghẹn lời.
Trưởng ban kỹ thuật chỉ vào màn hình:
“Bản gốc do Tô Vãn hoàn thành ngày 12 tháng trước không có lỗi. Ngày 18, tài khoản của anh đăng nhập lúc 23 giờ 46 phút, sửa đổi ba thông số vật liệu. Ngày 19, anh gửi bản này cho bên nghiệm thu, đồng thời trong cuộc họp ngày 22, anh nói Tô Vãn là người phụ trách cuối cùng.”
Giọng ông ấy càng lúc càng lạnh.
“Trần Hạo, anh định để vợ mình gánh lỗi thay anh?”
Trần Hạo siết chặt tay.
“Không phải như vậy. Tôi chỉ…”
“Chỉ gì?”
Chủ tịch ném một bản in xuống trước mặt anh ta.
“Chỉ dùng tiền công ty đưa thư ký đi nghỉ dưỡng? Chỉ giả mạo lịch công tác? Chỉ tự ý thay đổi thiết kế? Hay chỉ định đẩy toàn bộ trách nhiệm cho người đã giúp anh ngồi lên vị trí hôm nay?”
Cả phòng họp không ai nói gì.
Lâm Duyệt bỗng nhiên khóc lớn:
“Chủ tịch, chuyện dự án tôi không biết gì hết. Tôi chỉ đi theo anh Hạo vì anh ấy nói đó là công tác. Tôi cũng là bị lừa…”
Trần Hạo quay phắt sang nhìn cô ta.
“Lâm Duyệt!”
Lâm Duyệt run lên, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp:
“Anh Hạo nói vợ anh ấy kiểm soát anh ấy quá chặt, nói hôn nhân của họ chỉ còn trên danh nghĩa. Anh ấy còn nói sau khi dự án Lam Hải kết thúc sẽ ly hôn. Tôi thật sự không biết anh ấy dùng tiền công ty…”
“Cô câm miệng!”
Trần Hạo đập bàn đứng dậy.
Lâm Duyệt bị dọa đến co rúm lại.
Chủ tịch nhìn cảnh đó, trong mắt không còn chút kiên nhẫn.
“Đủ rồi.”
Hai chữ vừa rơi xuống, phòng họp lập tức yên lặng.
Chủ tịch nói từng chữ:
“Từ hôm nay, Trần Hạo tạm đình chỉ mọi chức vụ, phối hợp điều tra. Lâm Duyệt tạm đình chỉ công tác. Phòng pháp chế chuẩn bị hồ sơ, nếu xác nhận có hành vi chiếm dụng công quỹ và gây thiệt hại dự án, công ty sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng.”
Mặt Trần Hạo lập tức mất hết máu.
“Chủ tịch, xin cho tôi một cơ hội. Tôi đã làm ở công ty nhiều năm như vậy…”
Chủ tịch lạnh lùng cắt ngang:
“Cơ hội của anh là do Tô Vãn cho anh.”
Ông nhìn thẳng vào Trần Hạo.
“Đáng tiếc, anh không biết giữ.”
Câu này như một cái tát tàn nhẫn giáng xuống mặt Trần Hạo.
Anh ta đứng đó, cả người cứng đờ.
Lúc này anh ta mới chợt nhận ra.
Bức ảnh dán khắp tầng 17 chỉ là màn mở đầu.
Tô Vãn thật sự muốn lấy lại không phải mặt mũi.
Mà là tất cả những gì anh ta từng giẫm lên cô để có được.
06
Tôi ở thành phố khác ba ngày.
Ba ngày đó, điện thoại của tôi gần như bị gọi nổ.
Tôi không nghe cuộc gọi nào từ Trần Hạo.
Nhưng tôi nghe cuộc gọi của luật sư.
Luật sư Trịnh là bạn học cũ của tôi.
Sau khi xem toàn bộ tài liệu tôi gửi, cô ấy chỉ nói một câu:
“Vãn Vãn, lần này cậu không cần mềm lòng.”
Tôi cười.
“Tớ đã mềm lòng đủ lâu rồi.”
Ngày thứ tư, tôi trở về.
Vừa kéo vali ra khỏi cửa sân bay, tôi đã nhìn thấy Trần Hạo.
Anh ta đứng bên ngoài, áo sơ mi nhăn nhúm, cằm lún phún râu, dưới mắt là quầng thâm rõ rệt.
Chỉ vài ngày không gặp, anh ta giống như già đi mấy tuổi.
Đọc tiếp: Chương 4 →