Con Gái Tôi Gọi Sếp Là Bố

Chương 3



Tốc độ “tường thuật trực tiếp” của Hứa Khả đúng là nhanh như chớp.

Tôi còn chưa bước ra khỏi phòng Tổng giám đốc, điện thoại đã nổ tung.

Nhóm công ty:

“Nghe nói con gái Mạnh Nhiễm gọi sếp Dụ là ba trước mặt sếp luôn rồi???”

“Đã xác nhận, là thật! Thư ký tận mắt chứng kiến!”

“Đứa nhỏ này có linh tính nha, liếc mắt cái nhận ra người nhà liền.”

“Mạnh Nhiễm giấu thân phận suốt 3 năm đấy mấy chị em ơi.”

“Hèn gì kế hoạch nào của bả sếp Dụ cũng duyệt, hóa ra là đi đường nội bộ.”

Tôi hận không thể đập nát cái điện thoại.

Nhưng thứ khiến tôi suy sụp hơn là Đoàn Đoàn.

Cô nhóc này nằm ăn vạ trong lòng Dụ Thư Nghiêu không chịu đi.

Ôm cổ anh ta, cái đầu nhỏ dụi vào vai anh ta, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Biểu cảm của Dụ Thư Nghiêu lúc này cực kỳ phức tạp.

Anh ta một tay cứng ngắc đỡ lấy mông Đoàn Đoàn, tay kia lơ lửng giữa không trung, không biết để đâu cho phải.

“Mạnh Nhiễm, bế con cô ra đi.”

“Đoàn Đoàn, lại đây.”

“Không chịu!” Đoàn Đoàn ôm chặt hơn, “Ba thơm quá! Giống mùi ở nhà!”

Linh hồn tôi xuất khiếu mất ba giây.

Giống mùi ở nhà?

Mùi gì cơ?

Khóe mắt Dụ Thư Nghiêu giật giật.

“Giống mùi?”

“Chồng cô dùng dầu gội đầu gì?” Anh ta đột nhiên hỏi tôi.

“Cái… cái gì cơ?”

“Tôi hỏi cô, chồng cô dùng dầu gội đầu hãng nào.”

“Tôi… tôi không biết nữa, loại mua đại ở siêu thị thôi…”

“Vậy nên cô chẳng biết chồng cô dùng dầu gội gì. Nhưng con gái cô lại ngửi ra mùi của tôi và chồng cô giống nhau. Mạnh Nhiễm, cô thấy chuyện này có bình thường không?”

Bình thường hay không thì tôi không biết, tôi chỉ biết tôi sắp phát điên rồi.

Tôi cắn răng kéo Đoàn Đoàn ra khỏi người Dụ Thư Nghiêu.

Đoàn Đoàn không vui, bĩu môi, hốc mắt đỏ hoe.

“Không muốn! Con muốn ba cơ!”

“Chú ấy không phải ba con!”

Giọng tôi lớn hẳn lên.

Dụ Thư Nghiêu nhướng mày.

Đoàn Đoàn giây trước còn khóc, giây sau đã tung ngay một đòn bạo kích nữa.

Con bé chỉ vào bức ảnh gia đình trên bàn làm việc của Dụ Thư Nghiêu — đó là bức ảnh chân dung anh ta chụp cho tạp chí thương mại lần trước…

“Mẹ nói dối! Ảnh của ba ở đây này! Đây chính là văn phòng của ba!”

Dụ Thư Nghiêu nhìn lướt qua bức ảnh của chính mình, lại nhìn Đoàn Đoàn.

Rồi nhìn sang tôi.

Khóe miệng anh ta nhúc nhích.

Đó không phải là cười.

Mà là đang cố nhịn không chửi thề.

Tôi cảm thấy các mối quan hệ xã hội của mình đang bốc hơi với tốc độ ánh sáng.

“Sếp Dụ,” tôi vùng vẫy lần cuối, “Trời đất chứng giám, giữa tôi và sếp hoàn toàn trong sạch. Tôi có chồng rồi, tên là Dụ Cảnh Nhiên, làm ở tiệm cắt tóc dưới tầng. Chúng tôi kết hôn bốn năm, con gái ba tuổi. Đây chỉ là trùng hợp, thật sự chỉ là trùng hợp thôi.”

Dụ Thư Nghiêu nhìn tôi đúng mười giây.

Mười giây đó dài đằng đẵng như mười năm vậy.

Cuối cùng anh ta chốt một câu: “Được rồi. Cô về làm việc trước đi.”

Tôi như được đại xá, bế Đoàn Đoàn chạy trối chết.

Lúc đi đến cửa, Dụ Thư Nghiêu gọi tôi lại.

“Mạnh Nhiễm.”

“Có mặt!”

“Quản lý tốt con gái cô, quản lý tốt cái miệng của đồng nghiệp cô, và quản lý tốt cái nhóm chat kia đi.”

“Rõ!”

Tôi ôm Đoàn Đoàn chật vật chạy thoát khỏi tầng mười tám.

Giây phút cửa thang máy đóng lại, tôi thở hắt ra một hơi dài.

Cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn.

Bà cô tổ này đang liếm một cây kẹo mút không biết chôm từ bàn làm việc của sếp Dụ từ lúc nào, mặt mày cực kỳ mãn nguyện.

“Đoàn Đoàn.”

“Dạ?”

“Chú ấy không phải là ba.”

“Chú ấy chính là ba, y xì đúc ba luôn!”

“Không phải! Chú ấy là sếp của mẹ! Con biết không? Sếp đấy!”

“Sếp là gì ạ?”

“Là… người có thể khiến mẹ mất việc.”

Đoàn Đoàn nghiêng đầu suy nghĩ một lúc.

“Vậy ba cũng là sếp.”

Tôi há miệng.

Và im lặng.

Nghe… cũng không sai lắm.

Quay lại phòng Kế hoạch, tôi hận không thể dán lên mặt dòng chữ “Đừng có hỏi”.

Nhưng vô ích.

Trương Vi như con cá mập đánh hơi thấy mùi máu tanh.

“Chị Nhiễm! Sếp Dụ nói gì rồi? Nhận chưa?”

“Nhận cái đầu cô ấy!”

“Hehe, chị Nhiễm đừng nóng. Thật ra cả công ty đều rất ủng hộ chị.”

“Ủng hộ cái gì?”

“Phòng Marketing cá chị là người tình bí mật của sếp Dụ, tỷ lệ 1 ăn 3. Phòng Hành chính cá chị là người yêu cũ của sếp Dụ, tỷ lệ 1 ăn 5. Phòng Tài chính ác hơn, cá Đoàn Đoàn là con sinh từ thụ tinh ống nghiệm, tỷ lệ 1 ăn 10.”

“Các người… đem tôi ra cá cược?”

“Chị Nhiễm đừng kích động, em đặt cửa 1 ăn 3 giúp chị rồi, thắng em chia chị bốn phần.”

Tôi nắm chặt tay.

Hít sâu.

Nhịn.

Không phải vì tôi bao dung.

Mà vì đúng lúc này, điện thoại tôi rung lên.

Tôi cúi xuống nhìn.

Một tin nhắn WeChat.

Từ chồng tôi, Dụ Cảnh Nhiên.

Chỉ có hai chữ:

“Mạnh Nhiễm.”

Gọi luôn cả họ lẫn tên.

Huyết áp tôi lập tức kịch trần.

Ngay sau đó là tin thứ hai:

Một bức ảnh.

Chính là bức ảnh so sánh kia.

Tin thứ ba:

“Giải thích một chút?”

4

Ngón tay tôi run rẩy gõ chữ: “Chồng ơi nghe em nói, đây chỉ là trùng hợp! Thuần túy là trùng hợp! Trên đời này người đụng mặt nhau đầy ra…”

Tin nhắn còn chưa gửi xong.

Tin thứ tư đã tới.

Bốn chữ:

“Không cần giải thích.”

Tin thứ năm:

“Anh tự đến xem.”

Não tôi trắng bệch trong nháy mắt.

Tôi biết tính Dụ Cảnh Nhiên.

Khi anh ấy nói “không cần giải thích”, không phải là tha cho tôi.

Mà là đã tuyên án tử hình, giờ đến thi hành án.

Tôi hoảng loạn gọi điện thoại.

Tút — Tút — Tút —

Không ai nhấc máy.

Gọi lại.

“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang bận…”

Anh ấy chặn tôi rồi.

Tôi bỏ điện thoại xuống, não quay cuồng.

Từ nhà đến công ty, lái xe mất hai mươi phút.

Nếu anh ấy đi đường tắt, mười lăm phút.

Nếu anh ấy phóng như bay…

Một cơn gió từ ngoài cửa thổi thốc vào khu vực văn phòng.

Trưởng phòng Chu Lệ đẩy cửa bước vào.

Người đàn bà trạc tuổi bốn mươi này, vừa vào đã nhìn tôi cười mỉa mai.

“Ây da, Mạnh Nhiễm, hôm nay náo nhiệt quá nhỉ.”

Tim tôi chùng xuống.

Chu Lệ trước nay luôn ngứa mắt tôi. Kế hoạch tôi viết, công lao bả nhận. Tăng ca tôi chịu, tuyên dương bả ẵm.

Bây giờ thấy tôi xảy ra chuyện, bả không dẫm cho một cước mới là lạ.

Quả nhiên.

Bả hắng giọng, lướt mắt một vòng quanh văn phòng.

“Mọi người chú ý một chút nhé. Công ty là nơi làm việc, không phải nơi tung tin đồn nhảm. Nhưng nếu có ai đó có quan hệ bất chính trong công ty, làm ảnh hưởng đến danh dự công ty, thì tôi nhất định sẽ báo cáo cấp trên xử lý.”

Nói xong, bà ta liếc tôi một cái đầy ẩn ý.

“Mạnh Nhiễm, cô mau đưa đứa trẻ này đi chỗ khác đi. Ảnh hưởng đến công việc.”

“Chị Chu, trường mầm non nghỉ học, em…”

“Đó là việc riêng của cô. Công ty không phải là nhà trẻ.”

Bà ta quay lưng đi thẳng.

Trương Vi xáp lại, thì thầm: “Chị Nhiễm, bà Chu định gài chị rồi.”

Tôi biết.

Nhưng bây giờ tôi không có tâm trí đâu lo cho bả.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...