Con Gái Tôi Quá Thích Nói Thật
Chương 1
Con gái tôi rất thích nói thật.
Nhưng lần này, cái giá của sự thật ấy khiến con bé phải hối hận cả đời.
Tôi từng hỏi con bé:
“Mẹ có đẹp không?”
Con bé lập tức đáp:
“Mẹ, nếu nói thật thì mẹ là người xấu nhất trong tất cả các bà mẹ ở trường mẫu giáo.”
Tôi mua cho con bé một chiếc cặp rất đắt.
Bị mẹ chồng chỉ tay vào mặt mắng là tiêu tiền hoang phí.
Tôi hỏi con bé cảm thấy thế nào.
Con bé vui vẻ trả lời:
“Nói thật nha, thấy mẹ bị mắng con thích lắm.”
Có lần chồng tôi đùa:
“Sau này con có hiếu thuận với mẹ không?”
Con bé lắc đầu:
“Con mới không chăm sóc mẹ đâu. Mẹ già rồi thì mau xuống mồ đi.”
Trái tim tôi lạnh đi quá nửa.
Thế nhưng con bé lại cười tít mắt:
“Con nói thật mà!”
Cho đến ngày cảnh sát đến nhà đăng ký điều tra dân số.
Theo quy trình, họ hỏi con bé vài câu.
Con bé vẫn tiếp tục nói thật như mọi khi.
Chỉ là lần này…
Con bé đã phải trả giá cho những lời mình nói.
01
Hôm điều tra dân số, cảnh sát đến nhà đăng ký thông tin.
Con gái bảy tuổi của tôi chớp đôi mắt to tròn, hỏi:
“Sao phải đăng ký cái này ạ?”
Chú cảnh sát xoa đầu con gái tôi:
“Vì chính sách của nhà nước, cũng là để tránh xảy ra chuyện bắt cóc buôn bán người.”
Con bé gật đầu, bỗng làm ra vẻ bừng tỉnh:
“Vậy con hiểu rồi, các chú muốn bắt bọn buôn người! Thế chẳng phải là mẹ con sao?”
“Hôm qua chính miệng mẹ nói con là do mẹ bắt cóc về mà!”
Nụ cười của chú cảnh sát lập tức cứng lại.
Tôi sững sờ nhìn con gái. Thấy trong mắt nó lóe lên vẻ ranh mãnh, đầu tôi ong lên.
Bình thường con bé rất thích nói vài câu “sự thật” để khiến tôi đau lòng, mất mặt.
Hôm qua tôi không cho nó ăn quá nhiều đồ ăn vặt, nó liền nói tôi là bà mẹ độc ác, nó không muốn làm con gái tôi nữa.
Lúc đó tôi cũng đang tức, bèn nói:
“Đúng rồi, con vốn không phải con gái mẹ, con là do mẹ bắt cóc về đấy!”
Khi ấy nó còn cãi là nó không tin.
Không ngờ hôm nay, câu mà nó vốn không tin ấy lại bị nó biến thành “sự thật” rồi nói với cảnh sát.
Ánh mắt cảnh sát nhìn tôi đã thay đổi.
Tôi gượng cười hai tiếng:
“Hôm qua con bé không nghe lời, tôi tức quá nên nói bừa một câu, không ngờ con bé lại tưởng thật.”
Lúc này lông mày chú cảnh sát mới giãn ra, còn nói với con gái tôi:
“Bạn nhỏ à, chuyện này không được đem ra đùa đâu nhé. Nếu mẹ bị coi là kẻ buôn người thì có thể phải ngồi tù đấy.”
Thấy con gái gật đầu, trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới hạ xuống. Tôi cứ tưởng chuyện này đến đây là xong.
Nhưng giây tiếp theo, con gái tôi lại nói với vẻ vô cùng chân thành:
“Nhưng mẹ con không thể sinh con. Con không phải bị bắt cóc về thì còn từ đâu ra nữa?”
Ánh mắt cảnh sát nhìn tôi lại có thêm sự dò xét và nghi ngờ.
Tôi vội giải thích:
“Sau khi sinh con bé, tôi đã đặt vòng tránh thai. Chắc ý con bé nói không thể sinh con là chuyện đó.”
Tôi kéo nhẹ tay con gái, ra hiệu cho nó đừng nói nữa.
Nhưng nó không chịu nghe:
“Mẹ vừa kết hôn đã không thể sinh con rồi mà. Nhưng con lớn thế này rồi.”
Tôi không biết một cô bé mới bảy tuổi làm sao có thể nghĩ đến tầng này.
Nhưng lời này mà suy xét kỹ thì rất khó khiến người ta không nghĩ nhiều.
Tôi và chồng kết hôn sáu năm, tôi lại đặt vòng sáu năm, vậy sao có thể sinh ra một đứa con gái bảy tuổi?
Rõ ràng cảnh sát cũng nghĩ đến điểm này, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Cho tôi xem giấy khai sinh của đứa bé.”
Tim tôi đánh thịch một cái.
Trong nhà không có giấy khai sinh của con gái.
Nó là đứa trẻ bị bắt cóc mà sáu năm trước tôi đã liều mạng cướp lại từ tay bọn buôn người.
Khi cảnh sát tra ra tư liệu cha mẹ ruột của nó, anh ấy kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Sắc mặt tôi và chồng cũng thay đổi mấy lần. Khi ấy trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ:
“Nếu đưa đứa trẻ này về bên cha mẹ ruột, nó sống có khi còn khổ hơn chết.”
Tôi và chồng không nỡ, nên mới nuôi nó đến tận bây giờ.
Con gái chắc vẫn nghĩ câu tôi nói chỉ là lời giận dỗi. Nó không biết rằng, lời giận dỗi ấy cũng là sự thật.
Sở dĩ tôi không nói cho nó biết, là sợ nó có cảm giác ăn nhờ ở đậu.
Nhưng bây giờ, nếu tôi không khai thật, có lẽ tôi sẽ thật sự bị cảnh sát đưa đi.
Ngay lúc tôi định mở miệng, con gái bỗng kêu lên:
“A! Con nhớ ra rồi!”
“Mẹ là chưa cưới đã có thai, mang thai con rồi mới kết hôn! Người lớn nói trước hôn nhân không đứng đắn chắc là ý này đúng không?”
Tôi lập tức đứng đờ tại chỗ.
Nếu sự thật đúng như lời con bé nói, giờ phút này chắc tôi đã muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Nhưng sự im lặng của tôi lúc này là vì trái tim đã lạnh đi.
Con gái tưởng đã chọc trúng nỗi đau của tôi, khóe miệng nó hưng phấn cong lên.
“Mẹ, con nói thật cũng là để giúp mẹ làm rõ mà. Mẹ đừng giận con nhé.”
Ánh mắt phức tạp của cảnh sát rời khỏi người tôi, tiếp tục đăng ký thông tin.
Ở góc không ai chú ý, tay tôi siết chặt đến đau, cố gắng đè xuống cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Đây không phải lần đầu tiên con gái làm như vậy.
02
Khi còn học mẫu giáo, nó thường khen mẹ của người khác xinh đẹp trước mặt tôi.
Tôi hỏi nó:
“Mẹ không đẹp sao?”
Con gái lại nhìn thẳng vào mắt tôi nói:
“Mẹ chẳng đẹp chút nào!”
“Mẹ là bà mẹ xấu nhất cả trường mẫu giáo!”
Tôi lập tức ngẩn người. Nhìn con bé cười híp mắt, dáng vẻ rất vui vẻ, tôi không nhịn được mà nói:
“Con nói vậy, mẹ buồn lắm đấy.”
Không ngờ con bé lại nghiêm túc nói:
“Nhưng cô giáo nói rồi, trẻ ngoan thì phải nói thật!”
Tôi nhất thời nghẹn lời, trong lòng lờ mờ cảm thấy kỳ lạ.
Theo lý mà nói, trẻ con thường sẽ có một lớp kính lọc tự nhiên với người nuôi mình lớn lên, bao gồm cả ngoại hình.
Nhưng con gái tôi dường như không như vậy.
Sau này con gái lên tiểu học, tôi bỏ một trăm tệ mua cho nó chiếc cặp công chúa Elsa mà nó thích.
Mẹ chồng biết giá xong liền chỉ vào mặt tôi mắng tôi phá của.
Con gái lại coi tiếng mắng của bà nội như nhạc nền, xoay vòng nhảy múa trong phòng khách.
Tôi không nhịn được hỏi con gái:
“Con nghe bà nội mắng mẹ, con không có cảm nghĩ gì sao?”
Con gái đảo mắt một vòng, cuối cùng lại nhìn chằm chằm vào tôi:
“Có chứ! Con thấy vui lắm!”
Nhìn nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng trên mặt nó, biểu cảm của tôi lập tức đông cứng.
Con gái nhìn tôi rất lâu rồi lại nói:
“Mẹ đừng giận, con chỉ nói thật thôi.”
Tháng trước, con gái bị bệnh, tôi ngày đêm chăm sóc nó suốt một tháng.
Chồng thấy tôi gầy đi cả vòng, đau lòng hỏi con gái:
“Mẹ chăm con lớn như vậy, sau này con có chăm mẹ lúc về già không?”