Con Rắn Béo Cuối Cùng

Chương 1



Ta là con rắn béo nhất cả bầy.

Chuyện ấy khiến ta khổ sở vô cùng.

Những con rắn khác thân hình thon dài, luồn lách như gió. Chúng săn mồi chẳng phát ra lấy một tiếng động, chỉ cần tung đòn là con mồi đã nằm gọn trong miệng.

Còn ta thì khác.

Mỗi lần bò đi, cỏ cây hai bên đều rung lên sột soạt. Chưa kịp áp sát, con mồi đã hoảng hốt bỏ chạy mất dạng.

Kết quả là…

Ta luôn đói.

Lớp mỡ dưới vảy giúp ta không bị lạnh vào những đêm rét buốt, nhưng cũng khiến ta tiêu hao nhiều hơn những con rắn khác.

Ta đói đến mức chẳng còn nhớ lần cuối cùng được ăn no là từ bao giờ.

Trước mắt dần tối sầm.

Thân thể mềm nhũn như không còn chút sức lực nào.

Ngay cả việc ngẩng đầu lên cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Ta biết rất rõ.

Nếu hôm nay không tìm được thứ gì để ăn…

Ta sẽ ch/e/t.

Bản năng sinh tồn điên cuồng gào thét trong đầu.

Ta dốc sạch chút sức cuối cùng, chậm chạp bò ra khỏi khe đá vẫn dùng để ẩn náu.

Bên ngoài nắng rất đẹp.

Hơi ấm mặt trời khiến thân thể lạnh ngắt của ta dễ chịu hơn đôi chút.

Trong không khí vẫn còn vương lại mùi của chim chóc.

Nhưng chúng đã bay đi từ lâu.

Ta quá chậm.

Nỗi tuyệt vọng như nước lạnh dội thẳng vào tim ta.

Lúc ấy, ta ngửi thấy một mùi rất đặc biệt.

Quyền uy, cao quý, mang theo một hương thanh tao mà ta chưa từng ngửi thấy.

Ta nhìn thấy không xa có một con rắn.

Không, trông hắn còn hơn cả rắn… cao cấp hơn.

Toàn thân hắn phủ lớp vảy mịn màu bạc, lấp lánh ánh sáng.

Trên đầu có một chiếc sừng nhỏ màu ngọc bạch trong suốt.

Hắn nhắm mắt, dường như đang nghỉ ngơi, tỏa ra một khí thế bình thản và mạnh mẽ.

Trông hắn không giống loại chịu đói khát.

Ta cũng không còn để ý đến nhiều nữa.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: túm lấy hắn, bắt hắn kiếm đồ ăn cho ta.

Khát vọng sinh tồn đánh bại nỗi sợ bản năng trước kẻ mạnh.

Ta quằn quại thân mình nặng nề, dồn hết sức vồ tới.

Ta cảm nhận hắn tỉnh dậy ngay lập tức, người cứng đờ lại.

Rồi một cơn giận vô cùng dữ dội bùng lên.

Ta quấn chặt lấy hắn, vảy lạnh và trơn ép sát vào nhau.

Ta há miệng, phát ra tiếng tách tách yếu ớt:

“Cho ta ăn… không thì… không thì ta bóp chết ngươi…”

Câu nói đó ngay cả bản thân ta cũng không có tự tin.

Hắn giận đến run người.

Thật sự là run.

Ta cảm nhận rõ sự rung lên của cơ bắp dưới lớp vảy kia.

Một cơn phẫn nộ như bị xúc phạm đến cực điểm.

Hắn mở mắt, đồng tử là sắc vàng rực rỡ, bên trong bùng cháy lửa giận.

“Con rắn thấp hèn,” giọng hắn lạnh như băng, mang theo sự nhục nhã khó tin, “mà cũng dám chạm vào ta ư?”

Ta bị sát khí trong mắt hắn dọa sợ, nhưng cơn đói khiến ta càng quấn chặt hơn.

“Ta… ta sắp chết đói rồi… ngươi phải cứu ta…”

Hắn im lặng một lúc, đôi mắt vàng khóa chặt lấy ta.

Chắc hắn chưa từng thấy kẻ nào liều mạng như ta.

Hay có lẽ sự ngu ngốc của ta làm hắn động lòng?

Hắn bỗng khẽ cười khẩy, tiếng cười đầy khinh bỉ và một chút… cam chịu?

“Buông ra.”

Hắn ra lệnh.

Ta lưỡng lự, hơi nới lỏng lực.

Hắn dễ dàng thoát khỏi vòng quấn của ta — thì ra nãy giờ hắn chẳng dùng sức.

Hắn đứng trên cao nhìn xuống ta đang kiệt sức nằm bẹp dưới đất.

“Muốn sống không?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Ta gật đầu lia lịa, bụng lại không biết xấu hổ kêu vang lên.

Trong mắt hắn thoáng qua một cảm xúc cực kỳ phức tạp: chán ghét? bất đắc dĩ? hay điều gì khác?

Cuối cùng, hắn ném cho ta một quả tiên linh to, chứa đầy linh khí.

“Ăn đi.”

Ta gần như nuốt chửng, trong chốc lát đã gặm sạch quả ấy.

Sống từng này năm, ta chưa bao giờ ăn thứ ngon đến thế.

Một luồng ấm áp tràn khắp tứ chi, ta lập tức hồi sức.

Còn cảm giác như vảy mình sáng bóng hơn.

Ta liếm môi, ngước mắt nhìn hắn:

“Còn… còn nữa không?”

Lửa giận trong mắt vàng của hắn lại bùng lên, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Hắn lại ném cho ta mấy linh quả khác.

Ta quét sạch tất cả như bão cuốn.

Ăn no xong, cơn buồn ngủ ập tới.

Ta ngáp dài, cuộn tròn người, định ngủ bên cạnh hắn một giấc.

Rõ ràng là hắn lại bị sự vô lễ của ta làm kinh ngạc.

“Cút.” Hắn nghiến răng nhả ra một chữ.

Ta sợ run, bản năng sinh tồn cuối cùng cũng quay lại.

Ta lúng túng buông cái đuôi đang vô thức quấn lấy hắn.

“Cảm… cảm ơn… quả của ngươi…”

Ta lắp bắp nói cảm ơn, rồi vội vã, vụng về trườn cái thân béo về hang rắn của mình.

Suốt đường về ta không dám ngoái lại.

Tim ta đập dồn dập.

Không chỉ vì sợ hãi, mà còn xen lẫn một cảm giác kỳ lạ.

Ánh mắt của hắn, ngoài giận dữ, dường như còn chứa đựng điều gì khác.

Ta không rõ nữa.

Trở về hang rắn âm u ẩm thấp, ta cuộn tròn thân mình, tiêu hóa linh quả trong bụng.

Thân thể ấm áp, dễ chịu vô cùng.

Nhưng trong lòng ta lại dâng lên nỗi bất an ngày càng lớn.

Bộ vảy bạc trắng lộng lẫy kia.

Chiếc sừng trong suốt lấp lánh.

Đôi con ngươi vàng kim cao quý.

Và dáng vẻ tùy ý lấy ra linh quả kia.

Hắn tuyệt đối không phải con rắn tầm thường.

E rằng ta đã gây họa lớn rồi.

Cảm giác hoảng hốt ấy khiến ta ngồi không yên.

Ngoài động vang lên những tiếng động lạ, kèm theo áp lực cường đại.

Ta len lén nhìn ra qua khe hở, thấy vài kẻ khoác giáp bạc đang lục soát gì đó.

Từng mảnh đối thoại lọt vào tai: “Thái tử… bị một con rắn thấp hèn… tập kích…”

Máu trong người ta lạnh buốt.

Thái tử?

Thái tử của long tộc?

Ta… đã quấn lấy Thái tử của long tộc?

Dùng thân thể hèn mọn của loài rắn mà trói buộc, ép buộc Thái tử long tộc?

Còn dám uy hiếp đòi thức ăn từ hắn?

Chắc chắn ta chết rồi.

Thậm chí cả xà tộc cũng bị ta làm liên lụy.

Nỗi sợ hãi to lớn siết chặt tim ta.

Ta phải chạy.

Ngay lập tức.

Trước khi bọn họ phát hiện ra cái hang rách nát này.

Đêm đó, ta cắm đầu bỏ trốn.

Dùng tốc độ nhanh nhất, lao thẳng vào tận cùng mê cung hang động sâu thẳm của xà tộc.

Tìm được một góc khuất nhất, ta giấu chặt thân mình vào đó.

Đến hơi thở cũng cố gắng nhẹ đi.

Xung quanh là bóng tối quen thuộc và mùi đất ngai ngái.

Ta hơi yên tâm hơn một chút.

Bọn họ không tìm được ta.

Dù long tộc có mạnh mẽ đến đâu, cũng chẳng thèm chui vào hang động dơ bẩn thấp hèn thế này.

Ta an toàn rồi.

Ta tự nhủ như thế, căng thẳng dần dần thả lỏng.

Mệt mỏi ập đến, ta co mình lại, chìm vào giấc ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu.

Ta bị đánh thức bởi một sức mạnh không thể kháng cự.

Một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt bảy tấc của ta.

Không chút khó khăn, kéo ta ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Ta kinh hãi trợn to mắt.

Đập vào tầm nhìn là đôi con ngươi vàng kim vẫn lấp lánh trong bóng tối.

Trong đó chẳng còn giận dữ như lúc ban ngày, chỉ còn lại hàn khí sâu thẳm vô tận.

Chương tiếp
Loading...