Cốt yêu dưỡng tử

Chương 3



Bà ăn cơm, ta bảo bà đặt bát xuống.
Bà đi nhà xí, ta bắt bà phải cắt đứt phân trước rồi hẵng đi.
Ban đầu, Lưu thẩm thẩm sợ đến mức cứ gào A Di Đà Phật mãi, về sau thì mặt mũi tê dại, cũng thành quen.
Dưới sự chăm nom vụng về của ta, Liễu Nhi và Chuyên Nhi rất ít khi còn sinh bệnh nữa.
Cùng lúc đó, tin tức về tên súc sinh nhà họ Võ cũng truyền đến.
Nghe nói hắn bị đám đòi nợ đánh chết, trước khi chết thần trí đã mê man, trong miệng vẫn còn kêu có quỷ.
Liễu Nhi và Chuyên Nhi sau khi biết chuyện cũng không có phản ứng gì.
Đối với bọn trẻ mà nói, đó không phải phụ thân của chúng, mà chỉ là một con súc sinh từng hành hạ chúng mà thôi.
Bọn trẻ lớn lên từng ngày ngay dưới mắt ta.
Ban ngày ta ở cùng chúng, đêm đến, khi chúng đã ngủ, ta rời khỏi thi thể của Tiểu cô nương, trở về phần mộ nữ nhân.
Rốt cuộc nơi này mới là nhà của ta, ở đây ta sẽ thấy yên ổn hơn.
Chỉ là dạo gần đây, trong thôn thường vang lên những tiếng khóc thét thê lương.
Đó là tiếng kêu của đàn bà, một tiếng lại một tiếng bi thảm, như thể đã gặp phải cực hình nào đó, nghe đến mức da đầu người ta cũng tê dại.
Ban ngày giặt áo bên bờ sông, Lưu thẩm thẩm giúp Chuyên Nhi giặt tã đái.
“Hôm qua vợ thằng Triệu Nhị lại bị đánh, khóc thảm lắm.”
Một thẩm thẩm khác nói: “Còn đang mang thai nữa, đúng là tạo nghiệt mà.”
“Sao lại bị đánh?” Ta hỏi.
Lưu thẩm thẩm khẽ nói: “Thai này của nàng ấy không vững, mà chồng nàng ấy muốn, nàng ấy không cho.”
Ta không hiểu.
thẩm thẩm khác cũng thở dài: “Đã bụng mang dạ chửa mà còn bị đánh, cũng thật đáng thương. Nhưng thì biết làm sao đây, chỉ có thể nhịn thôi.”
Nhìn bóng phản chiếu trong nước, ta lại nhớ đến Tiểu cô nương.
Nhịn đi.
Cắn răng mà chịu đi.
Cho đến khi biến thành một thi thể lạnh băng.
Ta lại hỏi Lưu thẩm thẩm: “Về sau Chuyên Nhi cũng sẽ biến thành như vậy sao?”
Đứa trẻ mềm nhũn, giọng sữa ngây thơ non nớt ấy, cũng sẽ biến thành một tên hung đồ đánh chết vợ sao?
Lưu thẩm thẩm cười nói: “Còn phải xem dạy dỗ thế nào.”
“Nhưng mà, phong khí trong thôn này, khó lắm.”
Phong khí ư?
Đúng vậy, phong khí sẽ ảnh hưởng đến Chuyên Nhi.
Ta không muốn Chuyên Nhi biến thành một kẻ đàn ông xấu xa.
Mười.
Đến tối, vợ thằng Triệu Nhị lại khóc.
Ban đầu đặc biệt thê lương, đến sau thì dần dần không còn tiếng động nữa.
Ban ngày ta ra đầu thôn gánh nước, nghe mấy người đàn bà nói vợ thằng Triệu Nhị bị đánh đến sảy thai rồi.
Trong lòng ta trống rỗng, như có một cục khí nghẹn ở đây, mãi không thoát ra được.
Bị ép mất đứa con trong bụng, vợ thằng Triệu Nhị cũng chẳng thoát nổi bị hành hạ.
Triệu Nhị không hề thương tiếc, trái lại còn mắng nàng là xui xẻo, đem nàng ra trút giận.
Không phân ngày đêm, nàng ta lúc nào cũng gào khóc thảm thiết.
Đặc biệt đến nửa đêm, tiếng khóc chói tai xé toạc màn đêm, bao trùm cả ngôi thôn trong mây đen u ám.
Liễu Nhi với Chuyên Nhi cũng co rúm trong lòng ta, run lẩy bẩy.
“Mẫu thân, sau này Liễu Nhi cũng sẽ gả cho một người đàn ông, rồi bị chính người đàn ông đó đánh chết sao?”
Ta cả kinh: “Ai nói thế?”
Liễu Nhi nói: “Ban ngày, con nghe các thím nói. Các thím nói, đàn ông là trời, đánh vợ là lẽ đương nhiên.”
Ta nhất thời câm lặng.
Nàng lại tựa vào ngực ta, giọng điệu nặng nề.
“Mẫu thân, Liễu Nhi có thể không cần nam nhân được không?”
Chuyện tiểu cô nương họ Quý bị đánh chết dở sống dở ấy, vẫn luôn là bóng đen trong lòng nàng.
Ta che tai Liễu Nhi, nhìn ánh đèn dầu cây đồng lay động mà xuất thần.
Canh nửa đêm, hai đứa trẻ đã ngủ rồi.
Ta phiêu về phần mộ của nữ nhân, vừa định nghỉ một lát, lại có người tới.
Dưới ánh trăng, vợ thằng Triệu Nhị tóc tai rối bù, tay cầm dây thừng, chân trần đi tới.
Đôi mắt nàng sưng húp vì khóc, trên người bầm tím loang lổ, chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Nàng treo dây thừng lên cành cây, luồn cổ mình vào.
Ta bẻ gãy cành cây.
Nàng ngã lăn xuống đất, hét to: “Ai? Ai đó?”
Đáp lại nàng chỉ có tiếng quạ kêu chim hót.
Nàng đổi sang chỗ khác, ta lại bẻ gãy cành cây.
Nàng lại đổi, ta dứt khoát bẻ luôn cả dây thừng.
Nàng sụp đổ mà kêu lên: “Đến cả chết cũng không cho ta chết sao?”
Nói rồi, nàng lao thẳng về phía tảng đá.
Ta vội vàng chắn trước mặt nàng.
Người thường vốn không thể chạm vào ta.
Nhưng lần này, ta suýt chút nữa bị nàng húc đến rã cả xương.
Đôi mắt nàng trợn tròn hơn cả mắt bò, kinh hãi đưa tay sờ về phía trước.
Nàng chạm phải bộ xương đẹp đẽ của ta.
Rồi hoảng hốt tháo chạy, vừa chạy vừa gào có quỷ.
Mười một.
Trong thôn truyền tin, phần mộ nữ nhân có quỷ.
Vợ thằng Triệu Nhị trốn dưới gầm giường, mặc cho mấy người đàn bà gọi thế nào nàng cũng không chịu chui ra.
“Có quỷ, thật sự có quỷ!”
“Đêm qua ta đi tìm chết, cứ tưởng thế là xong đời, nào ngờ chết mấy lần cũng chẳng chết nổi.”
“Sau đó, ta đâm phải một bộ xương. Sờ vào lạnh ngắt, dọa chết người ta rồi.”
Ban đầu mấy người đàn bà đều tưởng nàng bị đánh đến đần đầu, nói lời mê sảng, cho đến khi nàng bò ra, để lộ vết bầm trên trán.
“Các ngươi xem, ta đâm vào xương, còn để lại vết đấy.”
Mấy người đàn bà vây quanh nghiên cứu vệt đỏ trên đầu nàng.
Ta cũng nhìn dấu vết ấy, rất đỗi đắc ý.
Bộ xương hông của ta, đẹp lắm.
Trên đường về, Lưu thẩm thẩm hỏi ta: “Phần mộ nữ nhân thật sự có quỷ à?”
Ta nói: “Không có đâu.”
Thật mà, phần mộ nữ nhân chỉ ở có mình ta là yêu, xưa nay chưa từng có quỷ.
Lưu thẩm thẩm liếc ta mấy cái, lẩm bẩm gì đó, mang theo nghi hoặc mà đi.
Chuyện quỷ ám truyền đi càng lúc càng ly kỳ, ngay cả Liễu Nhi cũng không cho ta ra ngoài vào ban đêm.
“Mẫu thân, vẫn nên cẩn thận thì hơn, yêu quỷ đáng sợ lắm.”
Ta không tỏ ý kiến.
Nửa đêm, trên đường về mộ, ta gặp Triệu Nhị và vợ hắn.
Triệu Nhị rõ ràng đã uống say, túm tóc vợ mình, ấn người ta xuống sông.
“Con mẹ nó không phải ngươi muốn chết sao? Vậy thì chết đi.”
“Làm lão tử bị cả thôn chê cười, mất mặt chết đi được.”
“Ngươi muốn chết, lão tử thành toàn cho ngươi. Đêm nay ngươi chết rồi, ngày mai lão tử đi mua vợ khác, vẫn cưới được một nàng dâu còn son!”
Cổ hắn đỏ gay, hơi thở phả ra đều nồng nặc mùi rượu khó ngửi.
Vợ thằng Triệu Nhị bị ấn trong làn nước sông, sặc nước giãy giụa, mắt thấy sắp không xong rồi.
Ta vỗ vỗ vai Triệu Nhị.
Xung quanh tĩnh mịch không một bóng người, Triệu Nhị lập tức cứng đờ.
Hắn vừa buông tay, vợ Triệu Nhị liền thoát ra, cúi rạp bên cạnh ho sặc sụa.
“Ai, ai đó? Đừng có giả thần giả quỷ, cút ra đây cho lão tử!”
Hắn kinh hồn táng đảm, mặt mày tái mét.
Ta toại nguyện hắn, hiện ra thân hình.
Tưởng hắn không nhìn thấy, không ngờ hắn lại thật sự trông thấy ta.
Lập tức cả người hắn đờ ra, dưới háng ướt sũng một mảng.
Ta còn định bảo hắn đừng có lúc nào cũng đánh vợ, nào ngờ hắn không có tiền đồ mà ngất lịm đi.
Ta lại đưa bộ xương ra, muốn đỡ vợ thằng Triệu Nhị đứng dậy.
Vợ thằng Triệu Nhị nhìn ta rất lâu, rồi mới khẽ đặt tay mình lên bộ xương của ta.
Mười hai.
Triệu Nhị chết rồi.
Không phải do ta làm.
Sau đêm ấy, hắn tự mình trở nên mơ mơ màng màng, trong miệng lúc nào cũng lảm nhảm có quỷ.
Có một hôm đi ngang qua đường núi, hắn bị con mèo rừng lao ra dọa cho kinh hãi, tự mình ngã xuống vực, tan xương nát thịt.
Vợ thằng Triệu Nhị đến bãi mộ dâng hương.
Ta cũng chẳng biết nàng đến thắp cho ai, trong ngôi mộ này không có người thân của nàng.
Đúng lúc đào mơ chín rộ, nàng mang một giỏ đào đến.
Quỳ xuống đất, hai tay chắp lại, như đang cầu nguyện.
Giữa chân mày nàng không còn vẻ sợ hãi lo âu như trước, ngay cả đôi mắt vốn luôn sưng đỏ cũng trở nên xinh đẹp hơn.
Đợi nàng đi rồi, ta cắn một miếng đào.
Thật ngọt.
Mười ba.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...