Cuộc Chiến Hàng Xóm
Chương 3
“Bằng chứng? Bằng chứng chính là cái gương trên ban công cô!” Vương Hạc gào lên. “Giữa trưa nắng, ai rảnh mà treo cái gương to đùng ở ban công, lại còn đối diện nhà tôi!”
Chu Vân nhìn vị cảnh sát đang ghi biên bản, vẻ mặt đầy ngây thơ và uất ức:
“Anh cảnh sát, tôi là phụ nữ đơn thân, sống một mình. Nhà anh Vương đối diện thường xuyên mở tiệc đêm, ồn ào khiến tôi không ngủ được. Thời gian trước, họ còn quá đáng hơn, lắp ba cái đèn pha công suất lớn chiếu thẳng vào phòng ngủ tôi từ 8 giờ tối đến 6 giờ sáng.”
Cô lấy điện thoại, phát đoạn ghi âm cuộc gọi với quản lý Tiền. Mặt ông Tiền lập tức biến thành màu gan heo.
Chu Vân tiếp tục: “Tôi đã tìm họ thương lượng, tìm Ban quản lý, nhưng đều vô ích. Tôi là phụ nữ, tôi biết làm sao đây? Tôi chỉ biết nhịn.”
“Còn chiếc gương đó…” Cô dừng lại, ánh mắt hiện lên chút mê tín và yếu đuối. “Tôi… tôi nghe người ta nói hàng xóm quá mạnh mẽ, trong phong thủy gọi là ‘quang sát’, không tốt cho tôi. Nên… tôi mới mua chiếc gương trên mạng, nghe nói có thể chắn sát khí, hóa giải điềm xấu. Tôi đâu biết nó lại gây cháy chứ? Chuyện này… đáng sợ quá…”
Nói đến đây, mắt cô hơi đỏ lên. Vẻ ngoài đó khiến bất cứ ai nhìn vào cũng thấy cô là một nạn nhân bị ức hiếp đến cùng cực, chỉ biết tìm đến mê tín dị đoan để an ủi, không ngờ lại gây ra họa lớn.
Cảnh sát nhìn nhau. Việc dùng gương chắn sát đúng là quan niệm dân gian phổ biến. Bảo cô vi phạm pháp luật thì cũng không hẳn.
Lưu Lệ hét lên: “Cô nói dối! Cô cố ý!”
Chu Vân nhìn cô ta một cách rụt rè, không nói gì, chỉ khẽ nép sau lưng cảnh sát. Sự tương phản quá rõ ràng: một bên là kẻ hung hăng, thô lỗ; một bên là nạn nhân tội nghiệp, bế tắc. Cán cân dư luận âm thầm nghiêng về phía cô.
Cảnh sát rơi vào im lặng. Tình hình trở nên rắc rối. Vương Hạc và Lưu Lệ khăng khăng Chu Vân phóng hỏa, nhưng họ không có bằng chứng trực tiếp. “Dùng gương hội tụ ánh nắng để đốt lửa” nghe giống thí nghiệm khoa học tiểu học hoặc tiểu thuyết võ hiệp hơn. Để kết tội “phóng hỏa” một người trưởng thành thì chuỗi chứng cứ là không đủ.
Ngược lại, phía Chu Vân lại có lý có cứ. Việc đối phương dùng đèn pha quấy rối là sự thật. Việc cô tìm Ban quản lý có ghi âm là sự thật. Quản lý Tiền đứng bên cạnh lau mồ hôi hột, không dám nói một lời. Ông ta biết thái độ “nước đôi” của mình đã bị ghi lại. Ban quản lý trong chuyện này hoàn toàn tắc trách.
Vị cảnh sát lớn tuổi trầm ngâm, nhìn Vương Hạc:
“Anh Vương, ba chiếc đèn pha anh lắp ngoài cửa sổ có xin phép cơ quan chức năng không?”
Vương Hạc ngẩn người, khí thế giảm đi một nửa: “Tôi… tôi lắp đèn mà cũng phải xin phép? Trên tường nhà tôi mà!”
“Theo quy định quản lý đô thị, bất kỳ thiết bị nào lắp ngoài tường, đặc biệt là những thứ ảnh hưởng đến an toàn công cộng và cuộc sống người khác, đều phải báo cáo.” Giọng cảnh sát trở nên nghiêm khắc. “Đèn pha của anh đã gây phiền hà nghiêm trọng cho cô Chu, đây là hành vi xâm phạm dân sự. Cô Chu hoàn toàn có quyền kiện anh, yêu cầu tháo dỡ và bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Hiện giờ, vì thiết bị lắp trái phép mà nhà anh bị cháy, lại huy động cả lính cứu hỏa và cảnh sát, gây lãng phí nguồn lực công cộng. Anh tự xem ai là người có lỗi lớn hơn?”
Một tràng nói khiến Vương Hạc á khẩu. Gã vốn định đến hỏi tội, không ngờ lại thành kẻ bị thẩm vấn. Lưu Lệ không phục: “Nhưng thế cũng không thể là lý do để cô ta phóng hỏa! Đây là mưu sát!”
Cảnh sát trẻ liếc cô ta, lạnh lùng nói: “Thưa bà, xin lưu ý cách dùng từ. ‘Mưu sát’ là cáo buộc hình sự nghiêm trọng, cần bằng chứng xác thực. Trong khi không có bằng chứng, bà đang vu khống. Còn về nguyên nhân cháy, bộ phận phòng cháy chữa cháy sẽ ra báo cáo giám định chuyên môn. Trước đó, mọi suy đoán chủ quan đều vô nghĩa. Bây giờ, chúng tôi cần đến hiện trường, tức là nhà cô Chu, để xem chiếc gương đó.”
Chu Vân lập tức gật đầu: “Vâng, mời các anh.”
Cả nhóm, bao gồm cả vợ chồng Vương Hạc, theo Chu Vân về nhà. Khi họ vào ban công, nhìn thấy chiếc gương cầu lõm khổng lồ, tất cả đều hít một hơi lạnh. Chiếc gương mang vẻ chính xác và lạnh lùng của thiết bị công nghiệp. Nó như một con mắt khổng lồ im lặng, đối diện thẳng với cửa sổ bị ám khói bên kia.
Cảnh sát tiến lên, dùng găng tay chạm vào mặt gương. Lạnh ngắt. Chỉ là một chiếc gương bình thường. Nhưng độ cong quỷ dị của nó lại như đang tuyên bố điều ngược lại.
Vương Hạc chỉ vào gương, kích động: “Các anh nhìn xem! Chính là cái này! Cô ta dùng cái này để đốt nhà tôi!”
Vị cảnh sát lớn tuổi không quan tâm gã, quay sang hỏi Chu Vân: “Cô mua chiếc gương này ở đâu?”
Chu Vân đã chuẩn bị sẵn lời thoại. Cô mở app mua sắm, tìm đơn hàng: “Tôi mua ở shop này, tên là ‘Vật phẩm phong thủy gia đình’.”
Cô đưa điện thoại cho cảnh sát. Trên trang sản phẩm ghi rõ: “Trấn trạch hóa sát, Càn Khôn Bát Quái, Gương cầu lõm…”. Hình ảnh chiếc gương giống hệt cái trên ban công. Đây là một cửa hàng đóng gói rất khéo léo, bán gương hội tụ công nghiệp dưới mác đồ phong thủy với giá không hề rẻ. Điều này càng củng cố lập luận “không hiểu khoa học, chỉ tin phong thủy” của Chu Vân.
Cảnh sát hỏi thêm vài câu về thời gian lắp, Chu Vân đối đáp trôi chảy, không một kẽ hở. Cô diễn vai một nạn nhân bị dồn vào đường cùng, dùng cách “mê tín” để an ủi tâm hồn mà không ngờ gây ra họa lớn.
Cuối cùng, cảnh sát không tìm thấy bằng chứng nào cho thấy Chu Vân “cố ý”. Họ chỉ tạm thời thu giữ chiếc gương làm vật chứng để chờ giám định.
Trước khi đi, cảnh sát cảnh cáo nghiêm khắc Vương Hạc và Lưu Lệ: “Ba chiếc đèn pha phải được tháo dỡ ngay trong ngày hôm nay. Nếu không, chúng tôi sẽ phối hợp với quản lý đô thị cưỡng chế tháo dỡ và xử phạt hành chính. Ngoài ra, về việc quấy rối cô Chu, chúng tôi đã ghi nhận. Nếu tái diễn, chúng tôi sẽ xử lý về hành vi gây rối trật tự công cộng.”
Mặt vợ chồng Vương Hạc lúc xanh lúc trắng. Họ không ngờ mình “gieo gió” cuối cùng lại “gặt bão”. Nhà bị cháy, bị cảnh sát mắng, bị cưỡng chế tháo đèn. Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Còn kẻ chủ mưu, Chu Vân, từ đầu đến cuối không nói một lời xin lỗi. Cảnh sát đi rồi, quản lý Tiền cũng lủi thủi rời đi. Hành lang chỉ còn lại Chu Vân và vợ chồng Vương Hạc.
Vương Hạc nhìn chằm chằm Chu Vân, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô: “Cô cứ đợi đấy.”
Chu Vân nhìn gã, lần đầu tiên để lộ nụ cười thật sự, không hề che giấu. Nụ cười chứa đựng sự khinh miệt và thương hại.
“Được thôi. Tôi đợi.”
Nói xong, cô quay người đóng sập cửa lại, ngăn cách hai khuôn mặt đang vặn vẹo vì giận dữ ở bên ngoài.
Cửa đóng lại, thế giới trở nên yên tĩnh. Chu Vân tựa lưng vào cánh cửa sắt lạnh lẽo, từ từ ngồi bệt xuống sàn. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Như tiếng trống trận, cũng như tiếng đếm ngược.
Cô thắng rồi sao? Đúng, ít nhất là trên bề mặt. Cô dùng một cách gần như hoàn hảo, hợp pháp nhưng chí mạng để hoàn thành cuộc trả thù. Cô nhìn căn phòng hơi lộn xộn sau khi cảnh sát khám xét. Ban công trống trải, chiếc gương đồng hành cùng cô chưa đầy 24 giờ đã bị mang đi. Nó như một sát thủ hoàn thành nhiệm vụ rồi biến mất vào bóng đêm. Nhưng huyền thoại nó để lại mới chỉ bắt đầu lan truyền.
Chu Vân mở điện thoại. Nhóm cư dân đã nổ tung. 999+ tin nhắn chưa đọc.
Ban đầu là những tin tức trực tiếp về vụ cháy nhà 602. Ảnh khói đen, video xe cứu hỏa. Sau đó, khi Lưu Lệ chỉ đích danh cô dưới lầu, hướng gió trong nhóm thay đổi tức khắc. Chủ đề từ “hỏa hoạn” chuyển sang “mâu thuẫn hàng xóm”.
[Trời ơi! 502 dùng gương đốt nhà 602 thật à? Thật không vậy?] Một cư dân thốt lên. [Tôi đứng dưới lầu, tận mắt thấy luôn! Vợ nhà 602 phát điên chỉ mặt 502 mắng. 502 ác thế, đây là mưu sát rồi!] [Lầu trên đừng nói bừa, cảnh sát bảo không có bằng chứng.] [Bằng chứng gì nữa, cái gương to đùng treo trên ban công, đối diện nhà họ, không phải cô ta thì là ai?]Trong mười mấy phút đầu, dư luận nghiêng hẳn về phía bất lợi cho cô. Những hàng xóm không biết chuyện bị thu hút bởi tình tiết “dùng gương phóng hỏa” đầy kịch tính. Trong mắt họ, cô trở thành một người đàn bà nguy hiểm và tàn nhẫn.
Đọc tiếp: Chương 4 →
Đọc tiếp: Chương 4 →
Đọc tiếp: Chương 4 →