Cuộc Gọi Cuối Cùng Với Lâm Trạch Vũ

Chương 3



“Chắc hai anh chị có cách liên lạc với bố mẹ Lâm Trạch Vũ, gọi video cho họ đi.”

Bố mẹ thấy tôi như vậy thì thở dài thật sâu, rồi gọi video cho mẹ Lâm Trạch Vũ.

Video rất nhanh đã được kết nối. Bên kia là mẹ của Lâm Trạch Vũ, trông bà có vẻ tò mò.

“Mẹ Nhược Nam, sao đột nhiên lại gọi video cho tôi vậy? Có chuyện gì à?”

Mẹ tôi không trả lời bà ấy, mà làm theo lời tôi dặn, hỏi mẹ Lâm:

“Cả nhà chị đang ở đâu vậy? Con bé nhà tôi nói liên lạc với Trạch Vũ thế nào cũng không được, nên bảo tôi hỏi thử.”

Tôi nhìn mẹ Lâm trong video khựng lại. Đợi mẹ tôi nói xong, bà ta mới máy móc mở miệng:

“À à, thằng bé à, không biết nó đi đâu chơi rồi. Cả nhà ba người chúng tôi đều sang thành phố bên cạnh chơi rồi.”

“Nghe nói bên này cảnh biển đẹp nên qua xem thử. Sau này nếu mọi người rảnh cũng qua chơi nhé.”

Nói xong, như để chứng minh điều gì đó, bà ta xoay camera sang.

“Bố nó, lại đây chào một tiếng đi.”

Bố Lâm ngồi trên ghế bãi biển, phía sau là cảnh biển tuyệt đẹp.

Mọi thứ trông đều tự nhiên như vậy, không hề có sơ hở.

Nhưng ngay giây video cúp máy, tôi nhìn đội trưởng Trần nói:

“Bố mẹ cậu ấy cũng đã bị hại rồi. Tốt nhất các chú nên lập tức lục soát toàn diện thư viện này.”

“Đã có ba người bị hại rồi, các chú còn không nghiêm túc lên sao?”

Nghe lời tôi, đội trưởng Trần bật cười.

“Bằng chứng đâu? Bằng chứng cho thấy có ba người bị hại đâu?”

“Cho cháu gọi video cho Lâm Trạch Vũ thêm một lần nữa, cháu sẽ đưa bằng chứng cho chú.”

Thấy thái độ của tôi, đội trưởng Trần không nói gì, phất tay bảo cảnh sát bên cạnh đưa điện thoại cho tôi.

“Tôi thật sự phục cậu rồi, Hứa Nhược Nam, cậu làm thế này vui lắm à?”

“Cậu có phải bị thần kinh không? Tôi ra ngoài chơi mà cậu còn tìm tới bố mẹ tôi. Tôi đã nói tôi không thích cậu rồi!”

“Cậu mau theo bố mẹ về đi, đừng để cuối cùng thật sự thành người đầu tiên trong trường chúng ta phải ngồi tù.”

Nói xong, cậu ta mất kiên nhẫn cúp máy.

Còn tôi nhìn thông báo quay màn hình thành công trên điện thoại, trong lòng đã chắc chắn.

Sau đó, tôi cầm điện thoại của mẹ, mở đoạn quay màn hình cuộc gọi video vừa rồi.

Tôi đi tới trước mặt đội trưởng Trần, đưa hai chiếc điện thoại đến trước mặt ông.

“Bằng chứng chú cần ở ngay đây.”

Giây tiếp theo, đội trưởng Trần nhìn thấy màn hình điện thoại thì lập tức ngẩng phắt đầu nhìn tôi.

Ông quay sang cảnh sát bên cạnh hét lớn, trên mặt là vẻ kinh hoàng không giấu nổi.

“Mau phong tỏa thư viện! Theo tiêu chuẩn hình sự cao nhất! Lập tức phong tỏa thư viện! Không cho bất kỳ ai ra vào!”

“Trong thư viện có hung thủ giết người cực kỳ nguy hiểm!”

5

Những cảnh sát xung quanh không rõ nguyên nhân của sự thay đổi đột ngột này là gì.

Nhưng vì tuyệt đối tin tưởng đội trưởng Trần, họ lập tức hành động, điều thêm nhiều xe cảnh sát bao vây thư viện.

Đội trưởng Trần vội mở còng tay cho tôi, dùng bộ đàm gọi cảnh sát kỹ thuật tới.

“Mang hai đoạn video này đi giám định. Tôi muốn xác định bên trong có nghi vấn AI hay không!”

“Lại còn phải lấy ảnh giấy tờ của gia đình nạn nhân từ cơ sở dữ liệu công dân!”

Cách gọi đã thay đổi, nghĩa là đội trưởng Trần đã ý thức được điều gì đó.

Ông nhìn tôi, lại hỏi:

“Cháu phát hiện từ khi nào?”

Tôi nhìn vào mắt ông, đáp:

“Trong video sáng nay.”

“Cậu ấy nói bạn gái không cho mình chơi với người khác giới, bối cảnh phía sau là thư viện.”

Đội trưởng Trần hít vào một hơi lạnh.

“Chỉ mất từng đó thời gian thôi sao? Đúng là thiên phú đáng sợ.”

Tôi lắc đầu. Đó không phải thiên phú.

Đó chỉ là một bí mật nhỏ giữa tôi và Lâm Trạch Vũ.

Đúng lúc này, một cảnh sát dẫn một cô gái tới trước mặt tôi và đội trưởng Trần.

“Đây là người chúng tôi tìm được thông qua camera theo dõi hành trình gần đây của nạn nhân. Cô ta cũng đã thừa nhận mình là bạn gái của nạn nhân.”

“Cô ta tên Hạ Vãn Tình, là sinh viên đại học bên cạnh.”

Nghe anh ta giải thích, tôi chuyển sự chú ý sang Hạ Vãn Tình.

“Nhìn gì mà nhìn? Em gái nhỏ, tỏ tình thất bại nên trả thù bạn trai chị như vậy à?”

“Không ai yêu nên rảnh rỗi gọi cảnh sát đến bắt người à?”

“May mà bố mẹ anh ấy đột nhiên nổi hứng đưa anh ấy sang thành phố bên cạnh chơi, nếu không lại bị em bám lấy rồi.”

Cô ta lại nhìn đội trưởng Trần, khinh thường chậc một tiếng.

“Chú cảnh sát này quen con bé hả? Chậc chậc.”

“Bạn trai tôi bây giờ đang đi biển chơi yên ổn. Thật không ngờ còn có người rủa anh ấy chết.”

“Chẳng trách Trạch Vũ chọn người lớn tuổi hơn cậu ấy là tôi. Con bé này đúng là khó hầu hạ…”

Thấy Hạ Vãn Tình vẫn nói tiếp, tôi mở miệng ngắt lời cô ta.

“Vậy chị gọi điện cho cậu ấy đi. Chỉ cần cậu ấy nghe máy, tôi sẽ xin lỗi các người.”

Hạ Vãn Tình lộ vẻ không vui, nhưng đối diện với sắc mặt ngày càng khó coi của đội trưởng Trần, cô ta vẫn mất kiên nhẫn lấy điện thoại gọi cho Lâm Trạch Vũ.

Điện thoại rất nhanh được kết nối. Đầu bên kia vang lên giọng của Lâm Trạch Vũ.

“A lô, cục cưng, sao giờ này gọi cho anh, có phải nhớ anh rồi không?”

Hạ Vãn Tình bật loa ngoài. Nghe thấy câu này, cô ta cười khiêu khích với tôi.

“Không có đâu cục cưng, chỉ là cô bạn cùng bàn kia của anh tìm tới em, nhất quyết bắt chúng ta chia tay đấy.”

“Còn gọi cảnh sát tới nữa, người ta sợ quá đi mất.”

“Yêu anh có nhiều tình địch quá, hay là chúng ta chia tay luôn đi.”

Hạ Vãn Tình vừa nói xong, Lâm Trạch Vũ đã lập tức tiếp lời:

“Chậc, em đừng để ý cô ta. Người phụ nữ đó là đồ điên, còn đi khắp nơi nói anh chết rồi.”

“Em cứ về thẳng đi. Sau này anh về trường sẽ mắng cô ta chết luôn!”

Nghe vậy, Hạ Vãn Tình cười hì hì, đáp một câu anh chơi vui nhé, rồi cúp máy.

“Vậy bây giờ tôi về được chưa? Cuối tuần tôi còn có bài tập đấy.”

Thấy Hạ Vãn Tình xoay người định rời đi, đội trưởng Trần liếc về phía sau.

Thấy cảnh sát phía sau gật đầu, ông lên tiếng chặn Hạ Vãn Tình lại.

“Bắt hung thủ giết người đó lại!”

6

Nghe câu này, Hạ Vãn Tình còn chưa kịp phản ứng đã bị cảnh sát nấp sẵn lao ra đè xuống đất.

Cùng lúc đó, cảnh sát kỹ thuật cũng đi ra.

“Thả tôi ra! Các người bắt tôi làm gì! Hung thủ giết người gì chứ!”

“Tôi thấy các người điên hết rồi, giống hệt con bé kia! Con bé đó có chống lưng lớn đến mức nào mà khiến các người nghe lời nó như vậy?”

“Tôi đã nói Lâm Trạch Vũ sang thành phố bên cạnh chơi rồi, sao không ai tin!”

Nghe vậy, đội trưởng Trần sầm mặt, phất tay gọi cảnh sát kỹ thuật tiến lên.

“Chúng tôi tra được gia đình nạn nhân đúng là đã mua vé xe đi thành phố bên cạnh.”

Cảnh sát còn chưa nói xong, Hạ Vãn Tình đã giãy giụa dữ dội.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...