Cuộc Hôn Nhân Chỉ Mình Tôi Gắng Gượng
Chương 2
Trong phút chốc, đuôi mắt và chân mày anh đều ánh lên niềm vui sướng không giấu giếm.
Anh hôn nhẹ lên trán tôi: “Vợ ơi, chờ anh về.”
Tôi đổ hết chỗ bữa sáng vào thùng rác, rồi đặt tờ đơn thỏa thuận cùng giấy chứng nhận ly hôn lên ngăn tủ đầu giường.
Đến sân bay, màn hình lớn thông báo chuyến bay đi Paris bị hoãn.
Mà nguyên nhân của sự chậm trễ đó chính là người đàn ông kia hiện đang túc trực trước cửa phòng đẻ, cầu nguyện cho mẹ con cô ta được “mẹ tròn con vuông”.
Hành khách cùng chuyến bay xì xào: “Không biết còn hoãn đến bao giờ nữa, hay là mình đổi chuyến khác đi…”
Tôi khẽ nói một câu: “Sẽ không lâu đâu.”
Bởi vì… tôi vừa mới lướt thấy dòng trạng thái mới trên trang cá nhân của người phụ nữ kia.
[Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn là anh, anh Giang của em.]Trong ảnh, bàn tay to lớn của người đàn ông đang nâng niu bàn chân nhỏ xíu của trẻ sơ sinh, người phụ nữ nằm bên cạnh gương mặt lộ rõ vẻ yếu ớt.
Đúng nghĩa là một gia đình ba người hạnh phúc.
Quả nhiên một tiếng sau, máy bay cất cánh.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của anh vang lên qua hệ thống loa phát thanh: “Thưa quý hành khách, vợ tôi hôm nay sinh sớm, rất xin lỗi vì việc riêng của cá nhân tôi đã làm ảnh hưởng đến hành trình của quý vị.”
Anh hân hoan chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, mà hoàn toàn không biết rằng tôi đang ngồi ngay trên chính chuyến bay do anh điều khiển, lặng lẽ rời bỏ anh để đón chào một cuộc đời hoàn toàn mới.
…
Vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, Ôn Đường – một bác sĩ sản phụ khoa – đã đưa ra hai quyết định lớn.
Một là ly hôn.
Hai là phá thai.
Ngoài ra, cô còn cài đặt một đồng hồ đếm ngược trên điện thoại.
Trong vòng ba mươi ngày, cô phải hoàn thành hai việc này, để hoàn toàn thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại.
Sau khi quyết định, nhân lúc không có sản phụ nào đến khám, Ôn Đường đã tự đặt lịch phẫu thuật phá thai cho mình vào năm ngày tới.
“Ting” một tiếng.
Điện thoại vừa báo đặt lịch thành công thì máy gọi số của bệnh viện cũng vang lên.
“Số 32, Giang Kỳ An, mời vào phòng khám.”
Ngồi sau bàn làm việc, Ôn Đường ngỡ ngàng ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang dìu một người phụ nữ tiến vào.
Người đàn ông với đôi mắt sâu thẳm, thân hình cao lớn trong bộ đồng phục cơ trưởng, chính là cơ trưởng át chủ bài của hãng hàng không phía Nam, cũng là chồng cô – Giang Kỳ An.
Còn người phụ nữ mang bụng bầu lớn được anh nâng niu như báu vật kia tên là Tống Từ.
Ôn Đường từng thấy ảnh của Tống Từ trong ví của Giang Kỳ An.
Một tấm ảnh thẻ nhỏ xíu, các góc đã sờn cũ, đủ thấy chủ nhân của nó thường xuyên lấy ra nâng niu, nhung nhớ đến nhường nào.
Cũng chính lúc đó Ôn Đường mới biết, Giang Kỳ An và Tống Từ yêu nhau từ thời cấp ba, chia tay năm năm trước khi Tống Từ ra nước ngoài lấy chồng.
Mà cái ngày Tống Từ đăng ký kết hôn với người khác ở xứ người…
Cũng chính là ngày Giang Kỳ An cầu hôn cô…
Giữa những cảm xúc ngổn ngang, Giang Kỳ An và Tống Từ đã bước vào phòng khám.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong mắt Giang Kỳ An cũng xẹt qua một tia sững sờ, dường như không ngờ lại chạm mặt Ôn Đường ở đây.
Đôi môi mỏng của anh khẽ mấp máy như muốn nói gì đó, hiếm khi để lộ vẻ lúng túng.
Còn Ôn Đường không nói một lời, cũng chẳng hỏi một câu, chỉ có bàn tay cầm bút hơi run rẩy là tố cáo nỗi đau đớn và bàng hoàng trong lòng cô.
Lúc này, Tống Từ thân mật khoác lấy cánh tay anh: “Kỳ An, anh vừa rời hãng bay đã đưa em đi khám ngay, có mệt lắm không?”
“Không mệt.”
Giang Kỳ An vừa vỗ về Tống Từ, vừa đưa tờ phiếu đăng ký khám cho Ôn Đường.
Ôn Đường nén lại vị chát trong mắt, đón lấy tờ phiếu rồi đứng dậy chuẩn bị khám cho Tống Từ.
Tống Từ dường như hoàn toàn không biết mối quan hệ vợ chồng giữa cô và Giang Kỳ An, cô ta níu lấy vạt áo blouse trắng của Ôn Đường nũng nịu: “Bác sĩ ơi, em sợ đau lắm, chị nhẹ tay chút nhé.”
Ôn Đường định nói khám thai định kỳ sẽ không đau.
Nhưng Giang Kỳ An đã nhanh hơn một bước, lên tiếng dặn dò: “Phiền bác sĩ Ôn nhẹ tay cho, Tống Từ từ nhỏ thể trạng đã yếu lại sợ đau, còn bị dị ứng với Penicillin nữa.”
Trong phút chốc, lời của Ôn Đường nghẹn lại nơi cổ họng như bị hóc xương cá, đau đến mức không thốt nên lời.
Cô đành im lặng, lẳng lặng thực hiện các bước kiểm tra cho Tống Từ.
Qua máy siêu âm, Ôn Đường phát hiện Tống Từ đã mang thai được tám tháng, sắp đến ngày dự sinh rồi…
Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, khó thở đến mức lồng ngực phập phồng.
Thế nhưng cho đến tận khi kết thúc buổi khám, cô vẫn không hề mở lời chất vấn Giang Kỳ An.
Giang Kỳ An có vẻ như thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi đi, anh còn quay lại nhìn sâu vào mắt Ôn Đường, dường như ngạc nhiên vì sao cô lại có thể bình tĩnh đến vậy.
Bởi trước đây, bất cứ người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh anh, Ôn Đường đều sẽ truy hỏi cho bằng được.
Nhưng giờ đây, Ôn Đường mệt rồi.
Dù là cuộc hôn nhân này, hay là tình cảm dành cho Giang Kỳ An, cô đều không muốn tốn công phí sức để duy trì nữa.
Cô càng không thể chấp nhận việc Giang Kỳ An có một đứa con riêng còn lớn tuổi hơn cả đứa con trong bụng mình.
Tối muộn, Ôn Đường tan làm về nhà, hiếm hoi thấy Giang Kỳ An đã có mặt ở đó.
Anh dường như cũng vừa mới về, chưa kịp thay bộ đồng phục cơ trưởng, trên tay cầm một hộp quà: “Quà anh mua cho em ở Paris này.”
Khi đưa hộp quà cho Ôn Đường, anh còn hiếm hoi giải thích: “Người đi khám hôm nay chỉ là một người bạn của anh thôi, lúc rời hãng bay tình cờ gặp nên anh tiện đường đưa cô ấy đi luôn.”
“Cô ấy mang thai một mình vất vả lắm, đứa bé cũng chẳng liên quan gì đến anh đâu, em đừng có nghĩ ngợi linh tinh.”
“Em biết rồi.” Ôn Đường thực sự chẳng biết mình có nên tin lời anh nữa hay không.
Bởi lẽ, ngay từ đầu, chuyện về Tống Từ anh đã hoàn toàn giấu giếm và lừa dối cô…
Ôn Đường nén lại những cảm xúc đang cuộn trào, ngước mắt nhìn anh. Cô đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào về việc ly hôn và bỏ cái thai trong bụng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Giang Kỳ An đổ chuông.
Màn hình hiển thị tên: Tống Từ.
Giang Kỳ An liếc nhìn màn hình, nhanh tay tắt ngóm điện thoại, rồi quay sang bảo cô: “Hãng bay có cuộc họp khẩn anh phải tham gia ngay. Em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, đừng đợi anh.”
Chẳng đợi Ôn Đường kịp đồng ý, dứt lời là anh xoay người định đi ngay.
Giây phút ấy, Ôn Đường hạ quyết tâm. Cô giữ anh lại, đưa bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn trên bàn cho anh.
“Kỳ An, em đang nhắm một căn chung cư cao cấp nhìn ra sông.”
Anh lừa dối cô, vậy thì cô cũng lừa lại anh, coi như công bằng.
Giang Kỳ An đang vội đi, lật thẳng đến trang có phần chữ ký rồi ký roẹt một cái thật nhanh: “Thích thì cứ mua đi.”
Ký xong, anh còn đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng: “Chờ anh về.”
Tiếng cửa đóng sầm lại ngay khi câu nói đó vừa dứt.
Đến lúc này, Ôn Đường mới đỏ hoe mắt nhìn tờ đơn ly hôn đã có chữ ký, chậm rãi xoa nhẹ lên bụng mình.
“Xin lỗi con yêu, mẹ không thể để con sinh ra trong một gia đình không có tình thương như thế này được…”
Ôn Đường khẽ tựa lưng vào sofa, tay vẫn giữ lấy bụng.
Lần đầu tiên cô cảm thấy căn nhà này sao mà rộng quá, trống trải quá, thậm chí là yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Ôn Đường từng nghĩ việc ly hôn với Giang Kỳ An sẽ khó khăn lắm.
Thế nhưng nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên điện thoại, mới chỉ trôi qua có một ngày.
Cô không chỉ đã đặt xong lịch phẫu thuật, mà còn có được cả chữ ký vào đơn ly hôn…
Trong lúc đang mải suy nghĩ, màn hình điện thoại chợt sáng lên, một yêu cầu kết bạn hiện ra.
Ôn Đường bỗng có một linh cảm mãnh liệt rằng người kết bạn là Tống Từ.
Quả nhiên.
Vừa mới nhấn đồng ý, cô đã thấy đối phương cập nhật một dòng trạng thái mới trên trang cá nhân.
[Vất vả cho anh quá, muộn thế này còn bận rộn trang hoàng nhà mới cho em và con. Từ nay về sau, chúng ta sẽ có một khởi đầu mới.]Kèm theo đó là một tấm hình.
Tống Từ với chiếc bụng bầu đã lớn, và bàn tay mạnh mẽ của một người đàn ông đang khẽ ôm lấy bụng cô ta.
Ôn Đường liếc nhìn thời gian trên điện thoại.
12 giờ 37 phút đêm, Giang Kỳ An đang mải mê dọn dẹp nhà mới cho mối tình đầu của mình.
Kỷ niệm ngày cưới đã trôi qua, nhưng từ đầu đến cuối, Giang Kỳ An dường như đã quên sạch sành sanh, không hề đả động đến một lời.
Màn hình điện thoại phản chiếu đôi mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt chực trào của Ôn Đường.
Cô cười tự giễu, nhấn cho bài đăng đó của Tống Từ một nút “Like”.
Thẫn thờ một hồi lâu, Ôn Đường không còn ngồi đợi anh đến tận khuya như mọi khi nữa.
Cô tiện tay cất hộp quà anh tặng vào tủ kính trưng bày, tắm rửa xong là lên giường đi ngủ ngay.
Về món quà đó, dù nhắm mắt Ôn Đường cũng đoán được là chai nước hoa L’Interdit của Givenchy.
Cũng chính là mùi hương mà Tống Từ thích nhất…
Cô cứ ngỡ đêm nay Giang Kỳ An sẽ không về.
Nhưng chẳng ngờ đến 3 giờ sáng, nệm giường bên cạnh bỗng lún xuống, Giang Kỳ An đưa tay kéo cô vào lòng: “Sao hôm nay không đợi anh mà đã ngủ rồi?”
Ôn Đường ngửi thấy mùi nước hoa nữ nồng nặc trên người anh, giọng nói trở nên khàn đặc: “Hôm nay em mệt.”
Kết hôn năm năm, đây là lần đầu tiên cô đánh mất sự nhiệt tình đối với anh.
Bàn tay đang ôm cô của Giang Kỳ An khựng lại một nhịp, anh thấp giọng dỗ dành: “Xin lỗi em, hôm qua bận quá nên anh quên mất ngày kỷ niệm của chúng mình. Chiều nay anh đón em tan làm rồi mình cùng đi ăn nhé, coi như anh bù đắp cho em, được không?”
Cô đã từng rất tham luyến sự dịu dàng của Giang Kỳ An, nhưng giờ đây nghe lại, lòng cô chẳng còn một chút rung động nào.
Trong đầu cô chỉ quanh quẩn một câu hỏi: Liệu anh có dùng những lời ngọt ngào này để dỗ dành Tống Từ hay không?
“Vâng.”