Đã Hứa Bên Nhau Cả Đời

Chương 3



Lục Hoài Phong đứng ngược sáng, ánh nắng phủ lên người chàng một lớp viền vàng, như chiếu vào cuộc đời ta:

“Lăng Sương, nàng ở trong ánh sáng mới là đẹp nhất.”

Thật ra khi ấy ta một chút cũng không đẹp.

Mới khỏi bệnh nặng, ta gầy gò khô héo, sắc mặt ảm đạm, đến soi gương cũng không muốn nhìn.

Nhưng chàng nói chân thành như vậy, ta lại tin.

Thế là ta bắt đầu thử trở lại dưới ánh sáng.

Mỗi ngày Lục Hoài Phong đều đưa cho ta một cành hoa còn đọng sương sớm.

Cắm trong bình bên cửa sổ, nở rộ dưới ánh nắng.

Rực rỡ hơn hoa, là nụ cười của Lục Hoài Phong.

Ta hỏi chàng: “Lục Hoài Phong, ngươi có phải thích ta không?”

Ngoài điều đó ra, ta không tìm được lý do nào khác.

Chàng cười càng rực rỡ hơn: “Ta còn tưởng mình đã đủ rõ ràng rồi.”

Đúng vậy, tình cảm của Lục Hoài Phong, ai cũng nhìn ra.

Phô trương, nhiệt liệt, quang minh chính đại.

“Lăng Sương, ta thích nàng.”

“Rất thích, rất thích.”

Ta hoảng loạn cúi mắt: “Xin lỗi, ta… ta…”

Sau một trận bệnh nặng, dường như ta đã mất đi năng lực yêu người khác.

Cái tên Tạ Uyên, trong lòng ta không còn gợn lên chút sóng nào nữa.

Ta nghĩ, e rằng mình sẽ phụ lòng Lục Hoài Phong.

Trước mắt sáng lên, là đóa tường vi chàng đưa tới.

“Đừng nói xin lỗi, đây không phải lỗi của nàng,” chàng khẽ nói, “ta có thể đợi.”

“Chúng ta… từ từ thôi.”

Năm thứ hai Tạ Uyên ở Bắc địa, hắn giúp phụ thân của Vân Chỉ lập được không ít công lao.

Nghe nói thánh thượng đã có ý cho Vân phụ khôi phục quan chức.

Lục Hoài Phong vào cung diện thánh.

“Bắc địa cằn cỗi, hiếm có quan viên nào làm được thành tích tốt như vậy,” chàng chân thành đề nghị, “chi bằng để ông ấy củng cố thêm hai năm, nhất định có thể khiến Bắc địa càng thêm hưng thịnh.”

Chàng là thị lang trẻ tuổi nhất Lại bộ, lời nói rất hợp ý thánh thượng.

Thánh thượng phất tay: “Được! Vậy thì ở lại thêm hai năm!”

Ngày hôm đó, nụ cười của Lục Hoài Phong đặc biệt nhiều, hoa tặng ta cũng đủ màu sắc, giống hệt tâm trạng của chàng.

Ta cũng bị chàng lây nhiễm, cười hỏi chàng vì sao vui như vậy.

Chàng nói, có bằng hữu chu đáo, cho chàng thêm thời gian và cơ hội.

“Ồ,” ta gật đầu, “quả thực đáng để vui.”

Mùa xuân, chàng đưa ta đi du ngoạn, con diều bướm chàng tự tay làm lớn đến quá mức, bay lượn phô trương giữa một đám diều.

Ai cũng nhìn rõ dòng chữ trên đó: *sơn hữu mộc hề mộc hữu chi.

“Sương Sương, nàng nói câu sau là gì?” Lục Hoài Phong hỏi ta.

Ta buột miệng: “Đương nhiên là *tâm duyệt quân hề quân bất tri a!”

(*Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri: Núi có cây, cây có cành; lòng ta yêu nàng, mà nàng không hay)

Chàng liền không nói nữa, chỉ nhìn ta cười.

Người này!

Thế nhưng chàng cười lại đẹp đến vậy, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Mùa hạ, chàng đưa ta chèo thuyền nhỏ hái đài sen.

Giữa đầm sen, động tác hái sen hơi mạnh, ta mất thăng bằng, ngã vào lòng chàng.

Ánh mắt chàng cúi xuống, phản chiếu cả mặt hồ nước và hoa sen.

Cùng với ta.

Dung mạo của Lục Hoài Phong, có thể xem là đứng đầu kinh thành.

Ta thường hoài nghi, chàng có phải cố ý dùng mỹ sắc dụ dỗ ta không.

Ví như lúc này.

Chàng mặc áo mỏng mùa hè, khi ta nhào tới, cổ áo hơi bị kéo lệch, làn da trắng như ngọc ẩn hiện.

Gió thổi qua, hương thơm thanh lạnh lan tỏa.

Ta lại nhìn đến ngẩn người.

Mùa thu, chàng ở chỗ chiếc xích đu mà Tạ Uyên từng làm cho ta, dựng lại một cái lớn hơn.

Trên đó treo những chiếc chuông bạc nhỏ, đung đưa lên nghe như đang hát.

Ta từ đó không còn nhìn thấy chiếc xích đu nhỏ kia nữa.

Mùa đông…

Mùa đông, Lục phủ gửi thiếp mời, mời ta đến dự yến.

Hồng Trần Vô Định

Khách, chỉ có mình ta.

Ta, Lục Hoài Phong và phụ mẫu chàng, quây quần cùng nhau, ăn một bữa lẩu nóng hổi.

Bọn họ không ngừng gắp thức ăn cho ta, cả bữa ăn tràn đầy ấm áp vui vẻ.

Mẫu thân của Lục Hoài Phong khi ta ra về, nắm tay ta nói: “Ta luôn có một tâm nguyện, muốn có một nữ nhi ngoan ngoãn đáng yêu.”

“Con dâu cũng là con gái!”

“Sương Sương, không biết Hoài Phong nhà ta có phúc khí này hay không…”

Trên đường về, ta ngồi trong xe ngựa, rèm xe bị vén lên, giọng Lục Hoài Phong như ngấm mật:

“Sương Sương, ta có phúc khí này không?”

Ta nghiêm túc nhìn chàng, từng chữ từng chữ: “Có, chúng ta đều có.”

Lục Hoài Phong, cũng là phúc khí của ta.

Thế là tam thư lục lễ, định ngày thành thân.

Mà đúng ngày Tạ Uyên trở về, Lục Hoài Phong lại vội vàng đem hôn kỳ dời lên sớm hơn.

Ngoài cửa tiểu tư hô lớn: “Lục đại nhân đến!”

Cắt ngang hồi ức của ta, mắt ta sáng lên, nhìn về bóng người cao lớn bước vào.

Gần đây Lục Hoài Phong bận chuẩn bị hôn lễ, chúng ta đã hai ngày chưa gặp.

Ánh mắt chàng c.h.ặ.t chẽ dừng trên người ta, đến cả Tạ Uyên nâng chén rượu đến gần cũng không phát hiện.

“Tiểu t.ử, ngươi còn biết đến sao!” Tạ Uyên đẩy hắn một cái, “ta còn tưởng ngươi có thê t.ử liền quên huynh đệ, ngay cả nhìn cũng không đến nhìn ta một chút!”

Lục Hoài Phong cười cười: “Sao có thể, ta cảm kích ngươi còn không kịp.”

Chàng quay sang ta, ôn nhu nói: “Ta mua một chiếc áo choàng lông hồ ly, đã cho người đưa đến viện của nàng rồi, về nhớ mặc vào.”

Tạ Uyên vẻ mặt khó hiểu: “Vì sao lại tặng Lăng Sương?”

Mọi người cười ầm lên: “A Uyên, ngươi đang nói lời ngốc gì vậy? Hắn không tặng Lăng tiểu thư, thì tặng ai?”

“Chẳng lẽ tặng cho ngươi sao? Ha ha.”

Tạ Uyên còn muốn nói gì đó, Lục Hoài Phong đã rót đầy một chén rượu đưa cho hắn:

“Huynh đệ tốt, ta phải kính ngươi một chén!”

Uống liền mấy chén, Tạ Uyên liền quên mất mình định nói gì.

Uống đến cuối, chỉ nghe Tạ Uyên lớn tiếng cảm tạ Lục Hoài Phong: “Nghe nói lúc ta không ở nhà, ngươi đã rất chăm sóc Tạ phủ, không hổ là huynh đệ tốt của ta, ta không nhìn nhầm người!”

Lục Hoài Phong khách khí đáp: “Đó là việc ta nên làm.”

……

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...