Đại Tiệc Vạch Mặt

Chương 3



Mẹ Chu mua xe, treo vào chi phí tiếp khách của công ty.

Thậm chí năm ngoái Chu Thừa An lấy một khoản tạm ứng dự án, nói là xoay vòng vốn gấp, đến giờ vẫn chưa bù vào.

Không phải tôi chưa từng nhắc nhở.

Nhưng lần nào anh ta cũng ôm lấy tôi nói, Vãn Vãn à, em che đậy giúp anh trước, đợi gọi vốn xong thì chuyện gì cũng dễ giải quyết.

Tôi tin một lần, lại một lần nữa.

Cho đến hôm nay.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu ra, không phải anh ta xoay vòng vốn không kịp, mà là anh ta nắm thóp được tôi, nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ trở mặt.

Chu Thừa An nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu hoàn toàn lạnh ngắt: “Khương Vãn, em đừng ép anh.”

“Là anh ép tôi trước.”

Tôi gỡ từng ngón tay của anh ta ra, ôm lấy máy tính vào lòng.

“Còn nữa, tôi nhắc anh một câu. Em trai anh nhận tám mươi tám vạn kia, tôi đã nộp thêm bằng chứng bổ sung rồi. Những lời mẹ anh chửi trong phòng bệnh, tôi cũng đã ghi âm rất rõ ràng. Bây giờ việc anh nên làm nhất, không phải là đe dọa tôi, mà là nôn tiền ra, rồi nghĩ xem phải giải thích thế nào với cảnh sát đi.”

Tôi nói xong quay người bước đi.

Lúc kéo cửa ra, anh ta nghiến răng gào lên ở phía sau: “Khương Vãn, em bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng có hối hận!”

Tôi không dừng bước.

“Người phải hối hận là anh.”

Lúc bước ra khỏi tòa nhà của Thừa Việt, nắng gắt chói chang.

Tôi đứng trên bậc thềm, giơ tay che nắng, bỗng thấy trong ngực trống rỗng đi một mảng.

Không phải là buồn.

Mà là một thứ gì đó đã đè nén suốt bao nhiêu năm, rốt cuộc cũng bị tôi tự tay cắt bỏ.

Đau đớn.

Nhưng nhẹ nhõm.

Sau khi về, tôi dành ba ngày để rà soát lại toàn bộ sổ sách trong tay.

Càng xem, càng rợn người.

Thừa Việt bề ngoài có vẻ hào nhoáng, nhưng bên trong thực chất đã rối như một mớ bòng bong.

Chu Thừa An để tạo danh tiếng, đã báo cáo khống doanh thu ra bên ngoài; để lấy vốn đầu tư, anh ta ghi nhận trước doanh thu từ mấy hợp đồng còn chưa hoàn thành; quan trọng nhất là, anh ta dùng tiền công ty để lấp vô số lỗ hổng cho em trai và mẹ mình, thậm chí còn cố gắng dùng một bản hợp đồng vay mượn giả mạo để đẩy một phần trách nhiệm sang cho tôi.

Trên bản hợp đồng đó, thậm chí còn có chữ ký của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào bản scan đó, sống lưng lạnh toát.

Vì chữ ký đó, bắt chước rất giống.

Nếu không phải do tôi tự tay viết quen rồi, người ngoài nhìn vào căn bản không thể phân biệt được.

Tôi chợt nhớ lại hai tháng trước, Chu Thừa An nói có giấy tờ ngân hàng gấp, bảo tôi cứ ký trước vào vài tờ giấy trắng, anh ta sẽ bổ sung hồ sơ sau.

Hôm đó tôi đang đưa mẹ đi khám, đứng ở hành lang bệnh viện tâm trí để đi đâu, ký xong rồi cúp điện thoại.

Hóa ra từ lúc đó, anh ta đã bắt đầu dọn đường lùi cho mình rồi.

Tôi ngồi trước máy tính, không nhúc nhích suốt cả đêm.

Trời sáng, tôi gọi điện cho Thẩm Nghiên.

“Hợp đồng vay mượn có dấu hiệu giả mạo chữ ký, sổ sách công ty có vấn đề, tôi đang giữ toàn bộ bản sao lưu.”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây, rồi Thẩm Nghiên huýt sáo một tiếng.

“Cô Khương à, xem ra không phải cô không rời được Chu Thừa An, mà là Chu Thừa An không thể sống thiếu cô.”

“Tôi gọi không phải để nghe chuyện này.”

“Tôi biết.” Anh ta thu hồi lại giọng điệu cợt nhả, “Nếu cô quyết định ra tay, thì lần này không chỉ đơn giản là đòi lại tám mươi tám vạn đâu. Chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp, giả mạo chữ ký, làm giả sổ sách tài chính, một khi phanh phui ra, đợt gọi vốn của anh ta chắc chắn toang, công ty cũng phải dừng hoạt động. Cô nghĩ cho kỹ đi.”

Tôi nhìn bầu trời đang rạng sáng bên ngoài, giọng rất bình thản.

“Tôi đã nghĩ rất kỹ rồi.”

Cúp máy, tôi sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng theo trình tự thời gian, chép vào hai chiếc USB, một cái giao cho luật sư, một cái giữ lại cho mình.

Làm xong những việc này, tôi đến bệnh viện thăm mẹ.

Mẹ tôi đã tỉnh, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều.

Thấy tôi bước vào, việc đầu tiên bà làm là nhìn thấy vết xước trên mu bàn tay tôi, lông mày lập tức nhíu lại.

“Con làm sao thế?”

Tôi ngồi xuống mép giường, cười cười: “Không sao đâu mẹ, đám cưới hủy rồi.”

Mẹ tôi sững người.

“Vì Chu Thừa An à?”

Tôi gật đầu.

Bà im lặng một lúc lâu, rồi khẽ hỏi: “Có phải người nhà nó lại làm khó con không?”

Mũi tôi chợt cay xè.

Những ngày mẹ nằm viện, cả người gầy xọp đi, nói năng không có sức, nhưng điều bà lo lắng nhất, vẫn là tôi sống có tốt không.

Tôi không kể chi tiết, chỉ nắm lấy tay bà: “Mẹ, con không lấy chồng nữa.”

“Được.” Bà nhìn tôi, hốc mắt dần đỏ hoe, “Không lấy thì không lấy. Vãn Vãn, sai lầm lớn nhất đời mẹ, là luôn nghĩ phụ nữ chịu thiệt thòi một chút cũng chẳng sao, nhịn đi là qua chuyện. Nhưng con đừng học theo mẹ. Sau này con sống với ai cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng để bản thân phải chịu uất ức.”

Tôi cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng rơi.

“Vâng.”

“Và nữa.” Mẹ giơ tay, nhẹ nhàng xoa mặt tôi, “Đừng vì bất kỳ ai mà bán rẻ chính mình.”

Câu nói ấy như một con dao cùn, từ từ rạch tung lớp tê liệt cuối cùng trong lòng tôi.

Không phải hôm nay tôi mới bị bán rẻ.

Từ rất lâu trước đây, tôi đã tự đặt mình lên thớt rồi.

Vì tôi luôn nghĩ rằng, yêu một người, thì nên gánh vác nhiều hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút, chịu ấm ức hơn một chút.

Hóa ra không phải vậy.

Tình yêu thực sự, không bao giờ bắt con người ta phải hèn mọn đi.

Tôi ở trong phòng bệnh với mẹ suốt cả buổi chiều, lúc bước ra ngoài, vừa hay gặp Hạ Trầm đi kiểm tra phòng bệnh về.

Anh vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo đó, tay cầm kẹp bệnh án, thấy tôi đứng ở cửa liền khựng lại.

“Bệnh nhân phục hồi khá tốt.”

“Tôi biết.” Tôi gật đầu, “Cảm ơn anh.”

“Lại cảm ơn.” Anh liếc tôi một cái, “Dạo này cô chỉ biết nói mỗi hai chữ này thôi à?”

Tôi ngớ người, rồi bật cười.

“Vậy tôi đổi câu khác nhé. Trưởng khoa Hạ, anh đã giúp tôi một việc lớn.”

“Tôi chỉ làm những việc tôi nên làm.” Anh nói.

“Nhưng không phải ai cũng sẽ làm.”

Anh không tiếp lời, ánh mắt dừng lại ở chiếc USB trên tay tôi.

“Chuẩn bị ra tay rồi à?”

Tôi hơi bất ngờ: “Sao anh biết?”

“Ánh mắt của cô khác rồi.” Anh nói.

“Khác chỗ nào?”

“Trước đây giống như đang chữa cháy cho người khác, bây giờ lại giống như đang châm lửa.”

Tôi sững sờ mất hai giây, rồi bỗng bật cười thành tiếng.

“Nghe không giống đang khen người ta lắm nhỉ.”

“Quả thực không phải.” Nét mặt Hạ Trầm rất nhạt, “Châm lửa thì phải xem hướng gió, nếu không sẽ tự thiêu rụi mình trước.”

Tôi nhìn anh: “Anh sợ tôi bốc đồng?”

“Tôi sợ cô mềm lòng.”

Câu nói ấy đánh trúng tim đen của tôi.

Tôi không nói gì.

Hạ Trầm cũng không hối thúc, chỉ đứng im lặng.

Trên hành lang người qua kẻ lại tấp nập, mùi thuốc sát trùng rất nồng, ráng chiều ngoài cửa sổ hắt qua lớp kính, soi rõ từng đường nét góc nghiêng của anh.

Tôi đột nhiên rất muốn biết, một người như anh, tại sao lúc nào cũng nói trúng phóc như vậy.

Một lúc sau, tôi khẽ hỏi: “Nếu là anh, anh sẽ làm gì?”

“Đầu tiên là lấy lại tiền, sau đó lấy lại danh dự, cuối cùng để cho những kẻ đáng phải trả giá nhận lấy hậu quả.” Anh đáp, “Trình tự đừng lộn xộn.”

“Nếu giữa chừng anh ta đến nhận lỗi thì sao?”

“Nhận lỗi là việc của anh ta, có tha thứ hay không là việc của cô.” Hạ Trầm nhìn tôi, giọng điệu điềm tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn, “Sự hối hận của người trưởng thành chẳng đáng một xu. Tiền bồi thường và cái giá phải trả mới có giá trị.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, tim như bị thứ gì đó gõ nhẹ một cái.

Thì ra người tỉnh táo, thật sự biết phát sáng.

Ba ngày sau, Chu Thừa An chủ động đến bệnh viện chặn đường tôi.

Anh ta gầy đi một chút, cằm lún phún râu xanh, đáy mắt đầy tơ máu, trông có vẻ như mấy ngày rồi mất ngủ.

Anh ta xách một hộp cháo của tiệm tôi thích ăn nhất, đứng dưới sảnh tòa nhà nội trú, giống hệt như vô số lần đến đón tôi tan làm trước đây, giọng điệu thậm chí còn dịu đi rất nhiều.

“Vãn Vãn, chúng ta nói chuyện đi.”

“Giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả.”

“Có.” Anh ta chặn tôi lại, hạ giọng rất thấp, “Anh đã gom lại được một nửa tiền rồi, số còn lại cho anh chút thời gian. Em rút đơn báo cảnh sát đi, chuyện sổ sách cũng đừng xé to ra nữa, anh xin lỗi em, sau này chúng ta sẽ tổ chức lại đám cưới.”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy vô cùng nực cười.

“Tổ chức lại?”

“Phải, anh biết lần này là anh khốn nạn.” Anh ta vươn tay định kéo tôi, hốc mắt thậm chí còn hơi đỏ lên, “Nhưng anh thật sự không muốn làm tổn thương em. Chỉ là anh bị kẹp ở giữa nên không còn cách nào khác, tính mẹ anh thế nào em cũng biết, bên tiểu Lỗi cũng…”

Tôi lùi lại một bước.

“Chu Thừa An, đến nước này rồi anh vẫn còn nói anh không còn cách nào khác.”

“Chẳng lẽ không phải?” Anh ta đột ngột cao giọng, “Anh sinh ra trong cái nhà đó, anh có em trai anh, anh biết làm sao được? Khương Vãn, em trước đây hiểu anh nhất mà, sao bây giờ lại biến thành thế này?”

“Trước đây không phải là tôi hiểu anh.” Tôi nhìn anh ta, giọng rất nhẹ, “Trước đây là tôi ngu.”

Biểu cảm của anh ta tức thì cứng đờ.

Tôi nói tiếp: “Nếu anh thực sự muốn cứu vãn, thì bây giờ chuyển lại toàn bộ số tiền còn lại, dắt em trai và mẹ anh ra đồn cảnh sát lấy lời khai, rồi giải thích cho rõ cái hợp đồng vay mượn giả mạo chữ ký đó. Anh dám không?”

Sắc mặt Chu Thừa An nháy mắt biến đổi.

“Giả mạo chữ ký cái gì, anh không hiểu em đang nói gì cả.”

“Không hiểu cũng không sao, pháp chế, kiểm toán, cảnh sát, kiểu gì cũng có người nghe hiểu.”

“Khương Vãn!” Anh ta rốt cuộc không thể giả vờ được nữa, giọng trầm xuống đầy hung tợn, “Em nhất định phải dồn mọi chuyện vào đường cùng, đúng không?”

“Đường cùng sao?” Tôi cười nhẹ, “So với việc anh lấy tiền cứu mạng của mẹ tôi, thì vẫn còn kém xa.”

Nói xong, tôi đi vòng qua anh ta rời đi.

Chu Thừa An gầm lên phía sau: “Em đừng quên, toàn bộ kinh nghiệm làm việc của em đều ở Thừa Việt. Nếu em làm sập công ty, trong ngành này còn ai dám nhận em nữa?”

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn anh ta.

“Vậy anh cũng đừng quên, sổ sách của Thừa Việt, là do tôi tự tay làm từng khoản một. Công ty có sập hay không, người hiểu rõ nhất không phải là anh, mà là tôi.”

Tôi quay người bước lên lầu, không thèm nhìn anh ta thêm lần nào nữa.

Nhưng tôi không ngờ, sau khi anh ta cuống lên, lại có thể đê tiện đến mức đó.

Ngày hôm sau, trong nhóm chat của ngành bỗng nhiên lan truyền một tin đồn.

Bảo rằng tôi phát điên trong đám cưới là vì ép cưới không thành; bảo rằng bệnh tình của mẹ tôi là một cái hố không đáy, tôi muốn bòn rút tiền của nhà họ Chu để đắp vào nhà đẻ; thậm chí có người còn tung tin rằng trong thời gian ở công ty tôi đã biển thủ công quỹ, giờ thấy sắp gọi vốn được nên muốn tống tiền một khoản rồi chuồn.

Những lời đó vừa bẩn thỉu vừa buồn nôn, ác nghiệt ở chỗ, nó nửa thật nửa giả.

Mấy năm nay tôi quản lý tài chính ở Thừa Việt, người ngoài nhìn vào quả thực thấy mọi chuyện rất hợp lý.

Lúc Thẩm Nghiên gọi điện cho tôi, anh ta còn tức đến bật cười.

“Chu Thừa An muốn khuấy nước cho đục, để kéo cô xuống vũng bùn bẩn thỉu giống như hắn ta đấy.”

Tôi ngồi ở hành lang bệnh viện, lướt đọc những đoạn chat trong điện thoại, ngón tay từ từ siết chặt.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...