Đêm Tôi Báo Tin Mang Thai
1
Sống chung với thái tử gia kinh thành suốt ba năm. Mỗi lần thân mật, anh chưa từng bật đèn, nói là sợ tôi ngại.
Cho đến khi tôi vô tình nghe thấy anh nói chuyện với bạn.
“Vết bớt trên mặt cô ta thật sự rất ghê tởm.”
“Cũng may là tắt đèn rồi, giọng cô ta khá giống Mộc Mộc.”
“Cố nhịn đi, kéo dài thời gian xong không cưới, ép cô ta tự rời đi là được.”
Lúc đó tôi mới biết, người anh thích từ đầu đến cuối là em gái tôi.
Như anh mong muốn, tôi ném que thử thai đi, rời đi trong đêm.
Năm năm sau, khi gặp lại ở sân bay.
Anh nhìn đứa bé gái bên cạnh tôi, có ba phần giống anh, đôi mắt anh đỏ ngầu.
“Ai cho cô cái gan mang con tôi đi lung tung?”
Con gái tôi ngẩng đầu nhìn anh, giọng non nớt: “Chú ơi chào~”
1
Tôi và Thẩm Kiêu yêu nhau bảy năm, sống chung ba năm.
Ai cũng nghĩ vị thái tử gia kinh thành này sẽ cưới tôi, bước vào hôn nhân.
Bao gồm cả tôi.
Cho đến khi kỳ kinh của tôi chậm lại, que thử hiện hai vạch.
Tôi vội vàng đến quán bar tìm anh, muốn báo tin vui này.
Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị đẩy cửa phòng bao, tôi nghe thấy bạn anh hỏi: “Cậu thật sự không để ý vết bớt trên mặt Thời Ngư à?”
Tôi vô thức dừng tay, trong lòng vẫn còn mong chờ câu trả lời của Thẩm Kiêu.
Anh chắc chắn sẽ giống như lúc mới quen, dịu dàng nói “anh không để ý” chứ?
“Không để ý sao được?”
“Vết bớt trên mặt cô ta ghê thật đấy, nửa bên trái mặt đều là cái vết bớt đấy, muốn bỏ qua cũng khó.”
Giọng Thẩm Kiêu vang lên, lười biếng mà mang theo sự châm chọc tôi chưa từng nghe qua.
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, chỉ có thể đứng ngoài cửa nghe tiếp.
Bạn anh hỏi tại sao không chia tay.
“Vì tắt đèn rồi, giọng cô ta rất giống Mộc Mộc.”
Mộc Mộc… là em gái kế của tôi.
Giọng Thẩm Kiêu có chút khàn vì rượu.
Tôi bỗng nhớ lại vô số đêm trước kia.
Trong lúc say đắm ấy, anh ôm tôi từ phía sau, hết lần này đến lần khác gọi tôi là “bảo bối”, rồi đưa tay tắt đèn, sau đó hôn tôi.
Trong bóng tối, mồ hôi anh rơi xuống cổ tôi, nóng đến mức khiến da tôi căng lên.
Tôi ôm anh, nhỏ giọng hỏi: “Không bật đèn sao?”
Anh cười khẽ bên tai tôi: “Sợ em ngại.”
Tôi lập tức đỏ mặt, vừa cảm động vì sự tinh tế của anh, vừa chìm vào sự dịu dàng của anh.
Mà bây giờ tôi mới biết, sự dịu dàng trong bóng tối đó chưa từng thuộc về tôi.
Tôi chỉ là kẻ thay thế giọng nói và thân thể.
Quá hoang đường.
Hoang đường đến mức tôi đứng ngoài cửa, hai tay run không ngừng.
Thẩm Kiêu vẫn tiếp tục nói.
“Ban đêm cô ta đúng là hợp gu tôi.”
“Ở bên nhau lâu như vậy, cô ta rất nghe lời, tôi cũng không nỡ nói chia tay.”
“Nhịn đi, tôi sẽ kéo dài thời gian không cưới, ép cô ta tự rời đi là được.”
Thì ra, anh chưa từng muốn cưới tôi.
Tất cả chỉ là tôi tự đa tình.
Tự đa tình nghĩ rằng một kẻ có vết bớt xấu xí như tôi cũng có thể được yêu thật lòng.
Dạ dày đột nhiên quặn lên, tôi chạy vào nhà vệ sinh nôn.
Nước mắt nhân cơ hội trào ra, không thể ngừng lại.
Trong làn nước mắt mờ nhòe, tôi nhìn thấy que thử thai đang bị tôi siết chặt trong tay.
Giây tiếp theo, tôi ném mạnh nó vào thùng rác.
Thẩm Kiêu…
Anh muốn tôi rời đi đúng không?
Vậy thì như anh mong muốn.
2
Tôi chỉnh lại bản thân, mặt không biểu cảm bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Nhưng lại đụng phải Thẩm Kiêu vừa đi ra.
Anh chậm rãi nhả một làn khói, gương mặt góc cạnh ẩn hiện trong khói.
“Bảo bối đến lúc nào vậy? Sao không gọi cho anh trước?”
Anh quen tay ôm eo tôi, cúi đầu cọ nhẹ vào vết bớt trên mặt tôi.
Giống anh y hệt như đêm giao thừa vào bảy năm trước.
Khi đó Thẩm Kiêu vừa vào năm nhất, không ai biết anh là thái tử gia.
Chúng tôi chỉ quen nhau qua hoạt động câu lạc bộ.
Nhưng sự nhiệt tình của anh vẫn khiến tôi âm thầm rung động.
Đêm giao thừa đó, anh bất ngờ chặn tôi lại, tặng hoa hồng, công khai tỏ tình.
Tim tôi gần như ngừng đập, vừa vui vừa sợ, lời từ chối theo bản năng tự ti mà bật ra.
“Không… chúng ta không hợp.”
Nói xong tôi định đi, nhưng anh kéo tay tôi, cố chấp muốn biết lý do.
Người xung quanh càng lúc càng đông, ánh mắt đều dồn vào nửa mặt trái của tôi.
Sau lưng tôi toát mồ hôi.
Cuối cùng, tôi buông xuôi.
“Vết bớt trên mặt tôi rất xấu.”
Giọng tôi rất nhỏ, nhưng anh nghe rõ.
Anh cười khẽ: “Anh còn tưởng chuyện gì.”
Giây tiếp theo, anh nâng mặt tôi lên, ánh mắt dịu dàng: “Nghe này, anh không để ý cái đó, anh chỉ quan tâm em có thích anh hay không thôi.”
Ánh đèn đường vàng nhạt sau lưng anh khiến anh giống như vị thần đến cứu rỗi tôi.
Tuyết nhỏ rơi xuống vai anh, rơi lên lông mi tôi.
Tôi khẽ chớp mắt, không để ý ánh mắt anh thoáng liếc về phía sau tôi.
Ở đó… là em gái kế của tôi, Thời Mộc.
Cô ta khoác tay bạn trai giàu có, trong mắt lóe lên chút không cam lòng.
Thấy tôi sững sờ, Thẩm Kiêu cúi đầu cọ nhẹ vào vết bớt của tôi.
Chính động tác đơn giản đó khiến tim tôi đập loạn, khiến tôi đồng ý lời tỏ tình của anh.
Từ đó, nó trở thành cách chúng tôi thể hiện tình cảm.
Mỗi lần chạm vào, tôi đều nhớ lại ánh mắt dịu dàng hôm ấy.
Nhưng lúc này, bên tai tôi lại vang lên những lời vừa nghe.
“Vết bớt của cô ta thật ghê tởm.”
“Tắt đèn rồi giọng giống Mộc Mộc.”
…
Tôi đột ngột nghiêng đầu tránh đi.
Kéo cao khăn che mặt, giọng bình tĩnh: “Chỉ tiện ghé vào đi vệ sinh thôi, không định làm phiền anh uống rượu.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Kiêu cứng lại.
Anh nói thẳng: “Em đang tránh anh? Tại sao?”
Tôi im lặng một lúc, đang suy nghĩ có nên vạch trần hay không.
Một giọng nữ mềm mại vang lên phía sau.
“Thẩm Kiêu!”
Là Thời Mộc – em gái kế đã ra nước ngoài sống cùng bạn trai.
Cô ta chạy tới, đấm nhẹ vào vai anh: “Lâu rồi không gặp! Tôi về nước rồi, đi uống tý rượu không?”
Thẩm Kiêu sững lại, ánh mắt dán chặt vào cô ta.
Như sợ cô ta biến mất.
Rất nhanh, anh buông tay tôi, đưa tay ra với vẻ lúng túng: “Lâu rồi không gặp, Mộc Mộc…”
Giọng anh khàn nhẹ.
Là vì căng thẳng trước người mình thích.
Hai người bắt tay, chạm rồi buông.
Tai anh đã đỏ lên.
Anh giấu tay vào túi, nhiệt tình mời: “Bọn tôi đang uống bên kia, đi cùng không?”
“Được thôi!”
Hai người đi song song vài bước.
Thẩm Kiêu mới như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn tôi.
“Tiểu Ngư, em có đi không?”
Thời Mộc cười: “Ơ, chị cũng ở đây à? Em không thấy chị, xin lỗi nha.”
Tôi bình thản lắc đầu: “Không sao, hai người đi đi, tôi còn phải về vẽ truyện.”
Tôi vừa nói xong, Thẩm Kiêu đã âm thầm thở phào.
Anh sợ tôi đồng ý.
Sợ tôi phá hỏng cuộc gặp lại của họ.
“Vậy… Tiểu Ngư, em về cẩn thận.”
Anh sửa lại xưng hô, không gọi tôi là “bảo bối” nữa.
Tôi giả vờ không để ý, vẫy tay rời đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc quay lưng, nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Thời Ngư à…
Đây chính là người đàn ông mà mày đã yêu suốt bảy năm.
3
Ngay trong ngày hôm đó, tôi thu dọn hành lý, rời khỏi căn nhà mà tôi và Thẩm Kiêu đã cùng nhau sửa sang.
Vừa lên máy bay, thanh thông báo trên điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Camera phòng khách trong nhà báo có người xuất hiện.
Chắc là Thẩm Kiêu uống xong rượu rồi về.
Tôi vốn không muốn quan tâm nữa, nhưng tay lại nhanh hơn não, vô thức bấm vào.
Ngay cửa ra vào, một đôi nam nữ ôm nhau lọt vào tầm mắt.
Thời Mộc say khướt, mềm nhũn ngã vào lòng Thẩm Kiêu, lẩm bẩm đòi hôn anh.
Thẩm Kiêu che miệng cô ta, gọi vào trong nhà mấy tiếng.
Không thấy tôi ra, anh mới nhận ra tôi không ở nhà, lúc này mới bất đắc dĩ bế ngang Thời Mộc, đặt lên sofa.
“Em uống nhiều quá rồi, anh đi pha cho em chút nước mật ong.”
Thời Mộc gọi lớn về phía bóng lưng anh: “Thẩm Kiêu! Em ly hôn rồi, anh nghe thấy chưa? Em ly hôn rồi! Anh có thể theo đuổi em rồi!”
Thẩm Kiêu đứng sững tại chỗ.
Một lúc lâu sau mới nói: “Mộc Mộc, theo lý mà nói, anh là anh rể tương lai của em…”
Thời Mộc lao tới, ôm lấy anh từ phía sau: “Thì sao chứ? Không phải lúc trước anh bị em từ chối nên mới giận dỗi đi theo đuổi chị ta sao? Anh vốn không thích chị ta, anh vẫn thích em, đúng không?”
Thẩm Kiêu không trả lời.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
Đúng vậy.
Anh vẫn thích.
Thích đến mức không thể buông.
Thời Mộc chạy tới trước mặt anh, nhón chân hôn lên môi anh.
Lần này, Thẩm Kiêu không tránh.
Hai người họ trên sofa mà mặc sức bày tỏ tình cảm, quần áo vứt đầy đất.
Tôi nghe thấy Thời Mộc nói ngại, muốn tắt đèn.
Thẩm Kiêu lại khàn giọng đáp: “Đừng tắt, anh muốn nhìn dáng vẻ em lúc đỏ mặt.”
…
Tôi lập tức tắt màn hình điện thoại.
Nhìn khuôn mặt phản chiếu trên màn hình.
Mảng bớt đỏ lớn kia… thật chói mắt.