Đơn Kiện 1,8 Triệu Trước Ngày Tôi Xuất Ngoại

Chương 3



“Có ảnh rồi mà mày còn muốn chối?”

Tôi chụp lại tấm ảnh, gửi cho Khâu Hạo.

Kèm theo một câu.

“Giám định luôn tấm này.”

Đến lúc này, Chu Mạn Mạn cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

Cô ta hạ thấp giọng.

“Hứa Tri Nam, tôi nhắc em lần cuối.”

“Chuyện này càng làm lớn thì càng bất lợi cho em.”

“Em là khách hàng của trung tâm chúng tôi.”

“Hộ chiếu, bản gốc I-20 và toàn bộ hồ sơ visa của em vẫn đang ở đây.”

“Nếu muốn thuận lợi xuất cảnh thì đừng làm quan hệ trở nên quá căng thẳng.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Cô đang đe dọa tôi?”

Chu Mạn Mạn khẽ cười.

“Tôi chỉ đang nói cho em biết hiện thực.”

“Cha mẹ em đều không còn nữa.”

“Không ai có thể đứng ra chống lưng cho em đâu.”

Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.

Nhiệt độ trong ánh mắt cũng lạnh xuống từng chút một.

Cha mẹ tôi hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Đó là niềm tự hào của tôi.

Không phải thứ để bất kỳ ai đem ra làm công cụ uy hiếp.

4

Tôi đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng Chu Mạn Mạn lập tức chắn ngay trước cửa.

“Chuyện vẫn chưa giải quyết xong, cô không được đi.”

Tưởng Hồng Mai cũng vội vàng đứng lên, đưa tay giật lấy túi hồ sơ trên bàn.

Bên trong là hộ chiếu của tôi, bản gốc I-20, thư mời nhập học, giấy chứng nhận tiêm chủng cùng một xấp tài liệu công chứng.

Tôi lập tức đè chặt túi hồ sơ lại.

“Buông tay.”

Tưởng Hồng Mai không chịu buông.

“Không trả tiền thì đừng hòng lấy lại đồ.”

Chu Mạn Mạn quay ra ngoài cửa gọi lớn:

“Tiểu Lưu, vào đây một chút.”

Hai bảo vệ nhanh chóng bước tới.

Một người trong số đó tôi từng gặp, là bảo vệ của tòa nhà bên dưới.

Anh ta tỏ ra khá khó xử.

“Quản lý Chu, có chuyện gì vậy?”

Chu Mạn Mạn chỉ vào tôi.

“Khách hàng đang có tranh chấp, tạm thời đừng để cô ấy rời đi.”

Tôi bật cười lạnh.

“Trung tâm du học của các cô còn có quyền hạn chế tự do thân thể của người khác sao?”

Lớp mặt nạ lịch sự trên mặt Chu Mạn Mạn cuối cùng cũng biến mất.

“Hứa Tri Nam, đừng nói khó nghe như vậy.”

“Cô cầm tiền của người già rồi định xuất cảnh.”

“Bây giờ chỉ là yêu cầu cô giải thích rõ ràng thôi.”

“Nếu cô thật sự trong sạch thì sợ cái gì?”

Bên ngoài phòng họp vẫn còn không ít người chưa rời đi.

Nhiều người đứng tụ tập trước cửa xem náo nhiệt.

Thấy càng lúc càng đông người, Tưởng Hồng Mai lại bắt đầu màn khóc lóc quen thuộc.

“Mọi người phân xử giúp tôi đi!”

“Cha mẹ nó mất sớm, tôi tốt bụng nhận nuôi nó!”

“Bây giờ nó đủ lông đủ cánh rồi, muốn ôm tiền dưỡng lão của tôi bỏ trốn!”

“Tôi già thế này rồi, không có tiền chữa bệnh!”

“Không có tiền ăn cơm!”

“Nó đến một đồng cũng không chịu cho tôi!”

Một phụ huynh cau mày nhìn tôi.

“Cô gái à, bà cụ như vậy rồi, cháu đừng làm lớn chuyện nữa.”

Người khác cũng phụ họa:

“1.800.000 tệ đúng là không ít, nhưng nếu cháu thật sự cầm thì trả lại một phần cũng được mà.”

Tôi bỗng cảm thấy vô cùng nực cười.

Chỉ bằng vài tờ giấy.

Chỉ bằng vài giọt nước mắt.

Đã đủ để kết tội một người.

Tôi cúi đầu mở kho lưu trữ đám mây.

Bao nhiêu năm nay, tất cả tài liệu quan trọng của tôi đều có bản sao lưu.

Giấy xác nhận cha mẹ hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Quyết định công nhận liệt sĩ.

Giấy chứng tử.

Hồ sơ xóa hộ khẩu.

Hồ sơ giám hộ của Trại Trẻ em Thành phố.

Giấy xác nhận chấm dứt giám hộ khi tôi đủ mười tám tuổi.

Bảng kê chi tiết tiền trợ cấp do cơ quan quản lý cựu chiến binh chi trả.

Tôi kết nối điện thoại với màn hình trình chiếu trong phòng họp.

Sắc mặt Chu Mạn Mạn lập tức thay đổi.

Cô ta lao tới định rút dây kết nối.

Nhưng tôi nhanh hơn một bước.

Tập tài liệu đã được mở lên.

Trên màn hình lớn, trang đầu tiên hiện rõ hồ sơ của cha tôi.

Hứa Hướng Vinh, nam, 35 tuổi, đội viên Đội Cứu hỏa và Cứu nạn thành phố. Hy sinh trong quá trình cứu hộ vụ sạt lở núi Thanh Kiều, được công nhận hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Trang thứ hai là hồ sơ của mẹ tôi.

Lâm Vãn Tình, nữ, 33 tuổi, bác sĩ Trung tâm Cấp cứu Thành phố. Hy sinh trong cùng nhiệm vụ cứu hộ, được công nhận hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Cả phòng họp lập tức im phăng phắc.

Tôi tiếp tục gọi video cho dì Quý.

Dì Quý từng là giáo viên phụ trách tôi tại Trại Trẻ em Thành phố, hiện vẫn đang làm việc ở đó.

Vừa kết nối, dì đã vội vàng hỏi:

“Tri Nam, xảy ra chuyện gì vậy? Dì vừa đọc tin nhắn con gửi rồi.”

Tôi đưa camera về phía Tưởng Hồng Mai.

“Dì Quý, dì có quen người này không?”

Dì Quý nheo mắt nhìn vài giây.

“Không quen.”

“Từ năm bảy tuổi đến năm mười tám tuổi, Tri Nam luôn nằm trong danh sách giám hộ của trại trẻ.”

“Không hề có bất kỳ hồ sơ nhận nuôi cá nhân hay gia đình nào.”

“Cha mẹ con bé là Hứa Hướng Vinh và Lâm Vãn Tình đã hy sinh khi làm nhiệm vụ, mã số hồ sơ tôi còn có thể đọc ra được.”

“Ai nói mình là mẹ của nó?”

Tôi chuyển camera lại.

“Bà ta.”

Sắc mặt dì Quý lập tức thay đổi.

“Báo cảnh sát.”

“Lập tức báo cảnh sát.”

“Tri Nam, cứ giữ máy mở. Dì sẽ liên hệ ngay với bộ phận pháp lý của viện.”

Mặt Tưởng Hồng Mai trắng bệch.

Chu Mạn Mạn còn định mở miệng.

Tôi đột ngột giơ tay chỉ thẳng vào cô ta.

“Im miệng.”

“Từ lúc cô lấy chuyện cha mẹ tôi đã qua đời ra để uy hiếp tôi, chuyện này đã không còn là hòa giải nữa.”

Tôi nhìn sang Tưởng Hồng Mai.

“Tưởng Hồng Mai.”

“Nếu bà dám nhận mình là mẹ tôi trước tên của cha mẹ tôi, vậy thì cứ giữ nguyên lời đó để nói ở đồn công an.”

Rồi tôi quay sang Chu Mạn Mạn.

“Chứng minh nhân dân của tôi, giấy xác nhận số dư của tôi, hồ sơ hy sinh của cha mẹ tôi đều bị tuồn ra từ hệ thống của các cô.”

“Hôm nay cô không cần giải thích.”

“Để cảnh sát điều tra.”

Vừa dứt lời, bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Hai cảnh sát bước vào phòng.

Đi phía sau còn có Khâu Hạo, tay xách túi máy tính.

Tôi ôm chặt túi hồ sơ vào lòng, lập tức lên tiếng:

“Đồng chí cảnh sát, tôi muốn trình báo vụ việc.”

“Có người giả mạo mẹ tôi, làm giả thỏa thuận, cưỡng ép và tống tiền tôi 1.800.000 tệ.”

“Ngoài ra còn có người giữ trái phép hồ sơ xuất cảnh của tôi, dùng nó để uy hiếp tôi chuyển tiền.”

“Cha mẹ tôi đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Tôi là trẻ mồ côi.”

“Hôm nay bất kỳ ai khuyên tôi hòa giải riêng, tôi đều đã ghi âm lại toàn bộ.”

Nghe đến đó, chân Tưởng Hồng Mai mềm nhũn, phải vịn vào mép bàn mới đứng vững.

Còn sắc mặt của Chu Mạn Mạn…

Trắng bệch như một tờ giấy.

5

Đến đồn công an, Tưởng Hồng Mai vẫn cố chấp chối cãi.

“Tôi không tống tiền.”

“Nó chính là con gái tôi.”

“Năm đó tôi bế nó về nuôi nhưng chưa làm thủ tục thôi.”

“Cả làng đều biết chuyện này.”

Một cảnh sát hỏi:

“Làng nào?”

Tưởng Hồng Mai há miệng.

“Thì… là làng ở quê tôi.”

“Cụ thể tên làng là gì?”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...