Đứa Bé Tỷ Đô
Chương 4
Tôi dùng sức đẩy Triệu Nghiên ra. Nhìn vẻ hoảng loạn trên mặt cô ta, trong lòng tôi tràn đầy cảm giác hả hê.
“Bác sĩ Lý chẳng phải vẫn chưa đi sao? Sự thật rốt cuộc thế nào, ông ấy nhìn là biết.”
Tôi cười lạnh. Khối nghẹn trong ngực cuối cùng cũng được thở ra.
“Triệu Nghiên, cô từ bỏ đi. Đứa trẻ có được bằng âm mưu thủ đoạn cuối cùng cũng sẽ bị phơi bày dưới ánh mặt trời.”
“Không, không thể nào. Con tôi là cháu trai duy nhất của nhà họ Cố!”
Cô ta bổ nhào lên người mẹ Cố, bàn tay siết chặt cánh tay bà ta:
“Mẹ, mẹ biết mà. Cố Quân chỉ có một đứa con trai là Hiểu Vũ.”
“Mẹ không thể không cần nó!”
Người vừa nãy còn tươi cười đón tiếp Triệu Nghiên, bây giờ lại ghét bỏ đẩy cô ta ra.
“Đàn bà hạ tiện. Tôi còn tưởng cô có bản lĩnh gì.”
“Cùng cô náo loạn nửa ngày, cuối cùng lại sinh ra một đứa dị tật, đúng là lãng phí thời gian của tôi.”
Triệu Nghiên nhìn sang chị Cố. Chị Cố vội vàng lùi mấy bước, như sợ bị dính vào cô ta.
Cô ta lùi đến bên cạnh tôi, ngẩng đầu thấy tôi nhíu mày, trên mặt lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
“Hoài Ngọc, cô xem chuyện này ầm ĩ quá. Đứa bé trong bụng cô không bị ảnh hưởng gì chứ?”
Tôi lùi một bước, tránh khỏi bàn tay đang định đặt lên bụng tôi của cô ta.
Cô ta cười gượng, rụt tay lại:
“Cũng đúng, đây là cục vàng cục bạc, không thể tùy tiện chạm vào.”
Mẹ Cố cũng phản ứng lại, vội vàng lao đến bên tôi, hai mắt lại bừng sáng:
“Đúng vậy, đây là hy vọng duy nhất của nhà họ Cố chúng ta, phải nâng niu thật cẩn thận.”
Bố Cố trở tay tát Triệu Nghiên một cái.
“Đồ đàn bà đê tiện! Nhân lúc con dâu tôi mang thai, cô quyến rũ con trai tôi, còn muốn hãm hại cháu ruột của tôi.”
“Tát cô một cái vẫn còn nhẹ đấy.”
“Mau thu dọn đồ đạc, mang theo đứa con dị tật của cô cút khỏi nhà họ Cố.”
Triệu Nghiên ôm mặt, khóc lóc nói:
“Dù nó có dị tật thì sao? Nó cũng là con ruột của Cố Quân!”
Tôi đang định mắng cô ta, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Sao tôi không biết mình chỉ đi công tác ba tháng mà tự dưng có thêm một đứa con trai?”
Giọng nói quen thuộc vừa vang lên, hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe.
Cố Quân đứng ngược sáng ở cửa linh đường. Quần áo trên người anh nhăn nhúm.
Nhìn là biết mấy ngày nay anh không ngủ ngon.
Anh đi đến bên tôi, mang theo cảm giác khiến người ta yên tâm:
“Vợ à, anh về rồi.”
Tôi nghẹn ngào đấm vào ngực anh. Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu tủi thân trong lòng không biết phải bắt đầu nói từ đâu:
“Anh có biết không, vì khối tài sản hàng chục nghìn tỷ đó, họ suýt nữa ép chết em và con trong bụng.”
Cố Quân cúi người ôm tôi vào lòng, giọng đầy áy náy:
“Vừa nhận được thư em gửi, anh lập tức chạy về.”
“Nhưng từ Nam Phi về phải chuyển rất nhiều chuyến bay, nên bị chậm mất mấy ngày.”
Anh nhìn tôi thật sâu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng:
“Em yên tâm, anh đã xin cấp trên điều về trong nước. Sau này anh sẽ ở bên em và con, không đi nữa.”
Nói xong, anh đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Triệu Nghiên, chất vấn:
“Đứa bé này rốt cuộc từ đâu mà có? Nếu cô không nói, chúng ta gặp nhau ở đồn cảnh sát.”
Triệu Nghiên nhìn Cố Quân, sự hoảng loạn trên mặt cô ta không thể che giấu nổi.
Cô ta ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn cứng cổ nói:
“Hôm đó anh say rượu, anh tưởng em là Hoài Ngọc……”
Không đợi Cố Quân mở miệng, tôi đã tức giận mắng:
“Nói láo! Cố Quân dị ứng rượu, một giọt cũng không uống!”
Trong mắt Cố Quân thoáng hiện ý cười. Anh cúi đầu véo nhẹ má tôi.
Anh không muốn tranh cãi thêm với cô ta, trực tiếp giơ tay gọi cảnh sát:
“Có chuyện gì thì nói trước mặt cảnh sát đi!”
Triệu Nghiên giả vờ yếu đuối, trong mắt ngấn lệ, chất vấn Cố Quân: