Đừng Chọc Vào Huyền Thoại

Chương 3



Còn anh đứng ngược sáng, tôi không nhìn rõ biểu cảm, nhưng đối với tôi, chắc anh vĩnh viễn chẳng có biểu cảm gì.

Tôi coi như không thấy, kéo bạn thân định đi, cứ nghĩ anh cũng sẽ chẳng bận tâm.

Không ngờ anh tiến lên kéo tôi lại: “Có sự kiện cần cô tham dự, đi theo tôi.”

Nói xong, không cho phép từ chối, anh trực tiếp kéo tôi lên xe.

Lên xe rồi, tôi vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Trong ấn tượng của tôi, anh luôn coi tôi như không khí, không có cảm xúc, cũng chẳng có đánh giá gì về tôi.

Sự độc đoán của anh lúc này, tôi chỉ từng thấy vào một vài thời khắc nhất định trước kia.

Tôi vừa hoàn hồn, đã nghe anh đột nhiên nói: “Phá hoại quân hôn là vi phạm pháp luật.”

Tôi khựng lại, mới hiểu anh đang đáp trả lại cuộc trò chuyện giữa tôi và bạn thân.

“Vậy nên cho dù tôi đau khổ tột cùng trong cuộc hôn nhân này cũng không được phép rời đi?”

Tôi tức quá hóa cười, lần đầu tiên trực tiếp bày ra sắc mặt lạnh nhạt với anh.

Anh nhìn tôi chằm chằm vài giây, nhưng không nói gì.

Tôi cũng lười đoán tâm tư của anh, nhắm mắt vờ ngủ.

Đến câu lạc bộ, mới biết đây là buổi tụ tập nhỏ giữa bạn bè anh.

Trước đây anh chưa từng dẫn tôi đến những nơi thế này, tôi cũng không thích bạn bè của anh, suy cho cùng họ đều coi thường tôi, cho rằng tôi chỉ là hạng dân dã không chính quy.

Vậy nên suốt buổi tôi chẳng nở nụ cười nào, chỉ hùa theo uống chút rượu.

Lúc sau hơi say, tôi đứng dậy đi vệ sinh.

Sau khi tôi đi, anh và bạn bè trò chuyện, có người không nhịn được tò mò hỏi:

“Anh Lục, vợ anh hôm nay không những chẳng cười, mà còn dám thái độ với anh sao?”

“Nghe nói hai người sắp ly hôn, thật hay đùa thế?”

Anh cau mày: “Ai nói tôi định ly hôn? Tôi đã kết hôn rồi, vợ của tôi đời này chỉ có thể là cô ấy.”

Người bạn ngạc nhiên: “Anh nói nghiêm túc đấy à?”

Anh liếc nhìn đối phương, không nói gì.

Biểu cảm của người bạn trở nên kỳ quặc, nửa ngày sau mới nặn ra được một câu:

“Anh Lục, anh còn nhớ sĩ quan Tần ở quân khu không?”

“Anh ta cũng giống anh, trước đây đối xử lạnh nhạt chẳng ngó ngàng gì tới vợ, cả ngày chôn mình ở quân khu, không ai biết anh ta còn có một bà vợ.”

“Cuối cùng vợ nản lòng ly hôn, nghe nói đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa theo đuổi lại được.”

“Nếu anh thực sự muốn sống cả đời với Lê Sơ, thì hãy quan tâm cô ấy nhiều hơn một chút, nếu không cẩn thận vợ anh cũng giống như bà Tần, ly hôn với anh đấy.”

Bàn tay đang lắc ly rượu của anh khựng lại, nhưng vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng quả quyết đáp: “Cô ấy sẽ không làm thế.”

Cùng lúc đó, tôi trong nhà vệ sinh vừa vặn nhận được tin nhắn từ nhân viên:[“Cô Lê, giấy chứng nhận ly hôn của cô và anh Lục đã được xử lý xong, cô có thể đến lấy bất cứ lúc nào.”]

Chương 5

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.

Tôi nóng lòng bắt xe đến Cục Dân chính, cầm trên tay cuốn sổ ly hôn hằng ao ước.

Mở cuốn sổ đỏ nhỏ ra xem đi xem lại, gánh nặng đè nén trong tim bao năm qua cuối cùng cũng đổ rụp xuống.

Từ nay không cần phải coi lời nói của Lục Tần là mệnh lệnh nữa, không cần nhìn sắc mặt người nhà họ Lục, không cần ăn uống thanh đạm để giữ hình tượng, không cần gượng cười tiếp khách.

Cuối cùng tôi cũng có thể tham gia tác chiến, chiến đấu tay đôi, đi xa, làm tất cả những việc mà “Phu nhân Thượng tướng” không được làm.

Vừa ra khỏi Cục Dân chính, cô bạn thân đã kéo tôi phi thẳng đến quán nhậu vỉa hè ở chợ đêm.

“Trà sữa, đồ nướng, kem… hôm nay ăn xả láng!”

Ngửi mùi khói lửa cuồn cuộn mộc mạc, lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được ý nghĩa của việc sống.

Đêm đó chúng tôi ăn xiên nướng uống bia, nhảy múa cười đùa thỏa thích bên lề đường, cuối cùng tôi vừa cười vừa rơi nước mắt, xiềng xích từng trói buộc tôi, cuối cùng cũng vỡ nát rồi.

Mượn hơi men, tôi lục số của Lục Ngôn từ trong danh sách đen ra gọi.

“Lục Ngôn, cho dù con không thích mẹ, mẹ cũng là mẹ ruột của con!”

“Lúc sinh con mẹ suýt chết trong phòng sinh, lúc con ốm đau cũng là mẹ ngày đêm chăm sóc.”

“Từ lúc con vì Tô Thanh mà mắng mẹ nhẫn tâm, mẹ đã không còn là mẹ của con nữa, con cũng không xứng gọi mẹ là mẹ!”

Trong điện thoại đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của Lục Tần: “Lê Sơ, cô đang nói linh tinh gì thế.”

Tôi sững người, ngay sau đó cười lạnh: “Thượng tướng Lục chi bằng quản giáo lại con trai anh cho tốt đi. Đêm sinh nhật, nó bảo tôi ly hôn với anh để nhường chỗ cho Tô Thanh, đó là câu nói dài nhất mà nó từng nói với tôi. Chúc mừng anh, tôi toại nguyện cho hai người rồi.”

Nói xong, tôi lại kéo số điện thoại vào danh sách đen, triệt để cắt đứt quá khứ.

Tỉnh lại sau cơn say, tôi lập tức đặt vé máy bay ra nước ngoài.

Tôi hiểu quá rõ, sau khi tin tức ly hôn truyền ra, ba tôi sẽ lập tức xông đến áp giải tôi đến nhà họ Lục để xin lỗi.

Lúc vừa thu dọn hành lý đơn giản xong bước ra cửa, lại thấy Lục Tần dắt Lục Ngôn đứng chờ sẵn.

“Lục Ngôn, xin lỗi mẹ đi.” Lục Tần trầm giọng nói.

Lục Ngôn căng khuôn mặt nhỏ nhắn cúi gập người: “Mẹ, con xin lỗi, con không nên mắng mẹ, không nên bảo mẹ ly hôn. Mẹ tha lỗi cho con được không?”

Tôi khẽ cười: “Không cần xin lỗi.”

Những gì cần xả tôi đã xả hết rồi, chẳng còn vướng bận gì nữa.

Lục Tần đột nhiên lên tiếng: “Xin lỗi, không dạy dỗ tốt Lục Ngôn, tôi có trách nhiệm.”

Chuyện lạ thật, tôi lại có thể đợi được lời xin lỗi của anh.

Nhưng tổn thương há chỉ một câu xin lỗi là xóa nhòa được?

Tôi lấy chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn ra: “Nếu anh thực sự thấy có lỗi, thì đưa tôi đến sân bay. Đây là món quà cuối cùng, nhớ là một tiếng sau hẵng mở.”

Lục Tần nghi hoặc nhận lấy: “Cô định đi đâu?”

“Chẳng lẽ tôi không thể có việc riêng của mình?” Tôi trào phúng nói.

Ban đầu chính anh nhốt tôi vào lồng, giờ nên để anh tiễn tôi rời đi.

Suốt chặng đường đến sân bay không ai nói với ai câu nào, lúc tôi quay người, Lục Tần hiếm khi dùng giọng điệu ôn hòa: “Sớm trở về nhé.”

Tôi mỉm cười không đáp, quay lưng bước vào nhà ga.

Tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa, ở đây không có sự tự do của tôi.

Lục Tần cầm chiếc hộp đợi ở sân bay đủ một tiếng, Lục Ngôn giành mở ra, cuốn sổ ly hôn nằm im lìm bên trong khiến hai cha con sững sờ.

“Ba ơi, giấy chứng nhận ly hôn là gì? Đây là quà sao?”

Chương 6

Câu nói của Lục Ngôn như sấm sét nổ ngang tai, tay Lục Tần run lẩy bẩy, trong đầu đột nhiên lóe lên lời của người bạn: “Cẩn thận vợ anh nản lòng ly hôn với anh đấy.”

Anh điên cuồng nhắn tin cho tôi:[Giấy ly hôn rốt cuộc là sao?] [Cô đang làm cái gì vậy?][Hạ cánh thì trả lời tin nhắn của tôi, tôi và Lục Ngôn rất lo cho cô.]

Tất cả tin nhắn đều bặt vô âm tín.

Anh gọi gấp cho trợ lý, mới biết tôi đã mua vé chuyến bay ra nước ngoài, thông tin nối chuyến sau khi hạ cánh hoàn toàn không tra được, ngay cả đơn ly hôn cũng là do chính tay anh ký.

Tôi ra đi tay trắng, toàn bộ tài sản đứng tên tôi đều để lại cho Lục Ngôn làm phí cấp dưỡng.

“Lê Sơ, cô rốt cuộc có gì không hài lòng?”

Anh lẩm bẩm trong thư phòng trống rỗng, nỗi hoảng sợ trong lòng ngày càng đậm.

Lúc này Tô Thanh gọi điện báo Lục Ngôn bị bắt cóc, lúc anh lao đến nơi, chỉ thấy Tô Thanh đang ôm chặt Lục Ngôn trong lòng, trên người có vết thương nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ yếu đuối.

Lục Tần nhìn cảnh tượng “cảm động” này, lại ra lệnh cho cấp dưới điều tra triệt để vụ việc.

Rất nhanh, bằng chứng Tô Thanh tự biên tự diễn vụ bắt cóc được bày ra trước mặt.

Lục Tần im lặng hồi lâu, ra lệnh: “Tiêu hủy chứng cứ, thông báo ra ngoài là cô ta cứu Lục Ngôn, đưa cô ta ra nước ngoài, vĩnh viễn đừng quay lại nữa.”

Đối mặt với sự khóc lóc níu kéo của Tô Thanh, anh lạnh giọng: “Tôi chăm sóc cô chỉ để hoàn thành di nguyện của anh trai tôi, đối với cô trước giờ không hề có tình cảm nam nữ.”

Mặt Tô Thanh tái nhợt.

Nhưng lần này dù cô ta có khóc lóc thế nào, Lục Tần cũng không quay đầu lại nữa.

Còn tôi ở Thụy Sĩ xa xôi, hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện này.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...