Đừng Lừa Tôi

Chương 2



“Cảm ơn mọi người. Tôi chỉ muốn thử lần cuối. Dù gia đình anh ấy đã bỏ cuộc, nhưng là vợ, tôi vẫn muốn cố xem còn chút hy vọng nào không…”

Ai cũng thương xót cho tôi.

Tất nhiên vì tôi đã dặn dò giữ kín, nên gia đình Hà Vinh hoàn toàn không biết những chuyện này.

Đến ngày hẹn ra toà ly hôn, tôi lại đổi ý.

Hà Vinh sốt ruột, mắt đỏ ngầu: “Em còn muốn làm gì nữa? Anh sắp chết rồi, em không thể để anh được yên sao?”

Anh ta sốt ruột là phải, vì cô tiểu tam bên ngoài đang nóng lòng muốn thay thế vị trí, mà thời gian kéo dài quá, vở kịch này sợ không thể diễn tiếp được nữa.

Tôi nắm lấy tay anh: “A Vinh, những ngày cuối cùng… hãy để em và con gái ở bên anh.”

“Xem như để lại cho mẹ con em một chút kỷ niệm cuối cùng, được không?”

Tôi nói bằng cả tấm chân tình, gương mặt đau buồn, trông chẳng khác gì một người vợ si tình đầy cam chịu.

Hà Vinh sững lại, môi khẽ mấp máy mấy lần, cuối cùng gật đầu: “Được”.
5

Gia đình ba người chúng tôi cùng nhau đi công viên giải trí.

Cô bé Tiểu Vũ ngây thơ chưa hề biết rằng ba mình sắp qua đời, đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn tôi:

“Mẹ ơi, sao năm nay con lại được tổ chức sinh nhật sớm thế?”

Tôi vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của con bé, dịu dàng nói:

“Con ngốc này, vì ba con sắp tới sẽ bận lắm, chắc không gặp con được nhiều, nên mình tổ chức sớm nhé. Vui không nào?”

“Vui ạ!”

Tiểu Vũ reo lên rồi chạy về phía máy bán kẹo bông.

Khóe mắt tôi lại ươn ướt.

Hà Vinh đứng một bên chứng kiến cảnh này, nét mặt cũng trở nên xao động.

“Xuân Mai, em vất vả rồi.”

“Không đâu.”

Tôi lắc đầu, nhìn anh bằng ánh mắt đầy tình cảm.

“Tiểu Vũ chắc chắn sẽ mãi nhớ đến người ba tốt như anh. Sau này anh đi rồi, em chỉ là một người phụ nữ đơn thân, không biết có nuôi nổi con hay không, có đủ khả năng mua được căn hộ trong khu học tốt cho con không nữa…”

“Em…”

Hà Vinh như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, anh nói:

“Xuân Mai, căn nhà để em đứng tên đi. Ba mẹ cũng già rồi, không dùng đến nữa. Tiểu Vũ sắp vào tiểu học, đến lúc đó là vừa khéo dùng được.”

“Cảm ơn anh, chồng à.”

Tôi cảm động tựa đầu vào vai anh.

Căn nhà đó tôi chỉ góp 1/3 tiền, nếu muốn toà xử cho tôi thì cũng hơi khó.

Nhưng giờ thì hay rồi — hoàn toàn là của tôi.

Tôi biết vì sao Hà Vinh có thể rộng rãi như vậy.

Hiện tại anh đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, nghe nói đang muốn tranh vị trí quản lý. Có lẽ trong mắt anh, sau này mua lại một căn nhà khác cũng chẳng phải chuyện gì quá khó khăn.

Chỉ là… anh đâu biết rằng mình sắp chết rồi.

Tiểu Vũ chạy lại với ba cây kẹo bông trong tay, đưa cho tôi một cái, đưa cho Hà Vinh một cái.

“Con một cái, mẹ một cái, ba một cái.”

“Con ngốc này.”

Hà Vinh xoa nhẹ mũi con bé.

Tôi cũng thầm lặp lại trong lòng: con bé ngốc thật.

Ngốc quá, ba con sắp trở thành một dãy con số lạnh lẽo rồi.

Tôi mỉm cười, chụp lại khoảnh khắc gia đình hòa thuận ấm áp này.

Trước ánh mắt nghi hoặc của Hà Vinh, tôi giải thích:

“Để lại cho con bé thêm chút ký ức đẹp.”

Hà Vinh gật đầu mỉm cười.

Tôi đăng video lên mạng, lại một lần nữa nhận được vô số lời khen ngợi và cảm thông.

6

Ngày ly hôn tạm thời được hoãn lại một chút.

Nhưng giấy tờ chia tài sản thì đã ký xong, thậm chí còn làm thủ tục pháp lý đầy đủ.

Tôi sợ Hà Vinh mà chần chừ lâu sẽ đổi ý, nên cứ phải chắc chắn rằng mọi thứ đã nắm trong tay.

Sau khi ký xong thỏa thuận phân chia tài sản, tôi luôn bám theo anh, nói là muốn ở bên anh những ngày cuối đời để con gái có được những kỷ niệm đẹp về ba nó.

Điều này là thật — con gái tôi còn nhỏ, sau này sẽ phải sống trong một gia đình đơn thân.

Tuổi thơ của con bé thực sự cần những lời nói dối dịu dàng để lớn lên mà không tổn thương.

Còn với Hà Vinh thì sao?

Có người đàn ông nào lại từ chối một người vợ đau khổ mà vẫn tình sâu nghĩa nặng, lại còn sinh con cho mình, luôn một lòng một dạ vì mình…

Đó còn là người vợ mà anh ta sắp sửa phản bội.

Hà Vinh bắt đầu dao động.

Nhưng người muốn hoãn lại thì chỉ là anh ta.

Còn cô tiểu tam ngoài kia thì không cho phép.

Tối hôm đó, khi đang nằm trên giường, tôi nghe thấy có tiếng nói nhỏ vọng ra từ nhà tắm.

Một giọng nữ the thé vang lên:

“Hà Vinh! Anh mềm lòng rồi đúng không? Đừng quên tôi còn đang mang thai con trai của anh đấy!”

Giọng Hà Vinh trầm thấp: “Nhỏ tiếng thôi, anh đâu có mềm lòng.”

“Vài hôm nữa là ly hôn. Em không phải ghét con bé kia lắm sao? Đến lúc đó anh ném nó lại cho cô ta là được.”

Giọng người phụ nữ dịu lại đôi chút:

“Được rồi, nhưng anh nhớ diễn cho tốt đấy, đừng để lộ sơ hở.”

“Đương nhiên.”

Hà Vinh mở cửa ra, thấy tôi đang đứng ngay ngoài cửa, gương mặt lập tức thoáng hiện vẻ bối rối.

Tôi lại bước tới nắm lấy tay anh, giọng đầy lo lắng:

“Chồng à, anh sao thế? Bệnh lại phát hả? Khó chịu ở đâu à?”

“Anh à, có chuyện gì thì cứ nói với em, đừng dằn vặt bản thân như vậy…”

Hà Vinh nhẹ nhõm thở ra, vội vã phụ họa theo tôi.

“Yên tâm đi, chồng à, mọi chuyện em sẽ lo chu toàn hết cho anh.”

Nụ cười trên mặt tôi càng lúc càng tươi.

Hà Vinh không hề nhận ra điều gì bất thường, nói thêm vài câu khen ngợi sự đảm đang của tôi rồi ôm bụng ngủ say.

Tôi cụp mắt xuống, lặng lẽ nhìn người đàn ông nằm cạnh mình — người đã quen bảy năm, kết hôn năm năm.

Có lẽ ngay cả Hà Vinh cũng chưa nhận ra, hai gò má anh ta đã hóp đi trông thấy, sắc mặt xám xịt, chẳng còn chút thần sắc hồng hào như trước.

Đó là dấu hiệu bệnh tình đang tiến triển, nhưng có lẽ anh ta vẫn nghĩ do bản thân gần đây làm việc quá sức.

Không sao cả.

Tôi sẽ thay anh gánh bớt những mệt mỏi này.

7

Sáng hôm sau, Hà Vinh giận dữ đạp cửa xông vào.

“Tiết Xuân Mai! Em làm cái quái gì vậy?!”

Tôi sững người: “Chồng à, chuyện gì thế?”

“Chuyện gì à?”

“Hai mắt anh ta như bốc lửa.”

“Tiết Xuân Mai! Em đến công ty anh, giúp anh nghỉ việc là sao? Em có biết anh sắp được xét lên chức không?!”

“Gì cơ?!”

Tiểu Linh hét toáng lên, vung tay định tát tôi nhưng bị tôi tránh được.

“Sao em lại đánh chị? Chồng à, anh nói gì đi chứ, em chỉ muốn tốt cho anh mà…”

Hà Vinh tức đến mức buông lời chửi rủa.

“Tốt cái quái gì! Anh sắp được cất nhắc rồi, lương tăng gấp đôi, vậy mà em một câu cũng không nói, tự ý đến công ty xin nghỉ hộ anh? Giờ anh biết ăn nói sao với sếp?!”

“Tiết Xuân Mai! Chị mau xin lỗi anh em ngay! Đúng là giỏi thật, dám tự ý để anh em nghỉ việc luôn rồi!”

Đúng lúc đó mẹ chồng tôi vừa nhảy quảng trường về đến, nghe tin thì mặt sa sầm lại.

Chương trước Chương tiếp
Loading...