Dưới Danh Nghĩa Vợ Chồng

3



Một sự thật kinh hoàng bày ra trước mắt tôi.

Tô Mạn không chỉ dùng trứng của mình, cô ta còn đánh cắp một phần noãn bào của tôi.

Cô ta lợi dụng chức vụ, đem vài noãn bào tốt nhất của tôi bán cho một nhà giàu khác qua kênh bất hợp pháp.

Bên kia trả giá ba triệu.

Khi nhìn thấy báo cáo điều tra này, tôi tức đến toàn thân run rẩy.

Đây đã không còn là chuyện mang thai hộ, mà là buôn bán trắng trợn bộ phận cơ thể người.

Tô Mạn, cô ta hoàn toàn không vì thứ gọi là “tình yêu”.

Cô ta chỉ vì tiền.

“Trưởng đội Trương, bổ sung cáo buộc: buôn bán bất hợp pháp bộ phận cơ thể người.”

Trưởng đội Trương hít mạnh một hơi.

“Cái Tô Mạn này, gan to bằng trời rồi.”

Phát hiện này khiến bản chất vụ án thay đổi hoàn toàn.

Khi Chu Minh biết tin, anh ta choáng váng, không tin nổi “người anh em tốt” mà mình tin tưởng bấy lâu chỉ đang lợi dụng mình.

Anh ta gào vào bức tường phòng thẩm vấn:

“Tô Mạn, con tiện nhân, tao phải giết mày!”

Đối diện chứng cứ xác thực, Tô Mạn rốt cuộc cũng sụp đổ.

Cô ta khai nhận việc lợi dụng chức vụ, nhiều lần bán noãn bào của bệnh nhân.

Chu Minh chỉ là một trong số rất nhiều “khách hàng”, lại còn là kẻ bị cô ta che mắt giỏi nhất.

Nhà họ Chu bắt đầu dùng quan hệ, muốn kéo Chu Minh ra ngoài.

Nhưng lần này, họ đụng phải tảng đá cứng.

Một bên là kiểm sát viên cấp cao, một bên là án hình sự có ảnh hưởng xã hội nghiêm trọng.

Không ai dám chìa tay.

Cha chồng gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc, từ đe dọa, dụ dỗ đến khẩn cầu.

“Thẩm Du, vì mặt mũi của ba, tha cho Chu Minh đi.

Nó là hương hỏa duy nhất của nhà họ Chu đó!”

Tôi dập máy ngay.

Hương hỏa duy nhất?

Thật nực cười, đến nước này còn quan tâm đến chuyện đó.

Rất nhanh, tin tức từ Trưởng đội Trương truyền đến.

Những vụ án cũ của Tô Mạn được khui lại, lôi ra thêm hàng loạt bê bối.

Trung tâm sinh sản của bệnh viện này thực chất là mắt xích trong một chuỗi giao dịch ngầm.

Tô Mạn chính là thành viên chủ chốt.

Còn vụ của tôi, chỉ mới là phần nổi của tảng băng.

Mọi chuyện đã hoàn toàn bùng nổ.

Tôi cầm chứng cứ mới, nộp bổ sung vào hồ sơ ly hôn.

Tôi không chỉ muốn ly hôn, mà còn muốn Chu Minh phải chịu toàn bộ trách nhiệm hình sự.

Tôi sẽ bắt anh ta trả giá đắt nhất cho sự ngu dốt và độc ác của mình.

“Doanh nhân nổi tiếng ngoại tình, cùng tình nhân bác sĩ âm mưu ép vợ kiểm sát viên mang thai hộ!”

“Vợ kiểm sát viên vạch trần vụ bê bối chấn động, chồng và nhân tình cấu kết cướp đoạt quyền sinh sản!”

Tiêu đề báo chí vừa lên, dư luận lập tức nổ tung.

Cổ phiếu công ty Chu Minh ba ngày liền sàn, vốn hóa bốc hơi gần một nửa.

Đối tác hủy hợp đồng, ngân hàng thúc ép trả nợ.

Ngày anh ta ra khỏi trại tạm giam, vô số máy quay và ống kính phóng viên chĩa thẳng vào.

“Ông Chu, xin hỏi ông giải thích thế nào về việc giả chữ ký vợ và cùng tình nhân tiến hành mang thai hộ bất hợp pháp?”

“Nghe nói bác sĩ Tô Mạn còn buôn bán trứng của vợ ông, ông có biết chuyện không?”

Chu Minh bị ánh đèn flash làm lóa mắt, vội lấy tay che mặt.

Vị tổng tài oai phong ngày nào, giờ chẳng khác gì chuột chạy qua phố.

Mẹ chồng dẫn anh ta đến nhà tôi.

Vừa mở cửa, bà ta đã quỳ sụp xuống.

“Tiểu Du, mẹ sai rồi, trước đây mẹ đối xử tệ với con, con đánh con chửi mẹ cũng được!

Xin con nương tay, tha cho Chu Minh đi!”

Bà ta vừa khóc vừa tự tát lia lịa.

Chu Minh đứng sau, mặt hốc hác, mắt đỏ hoe.

“Tiểu Du, anh biết sai rồi.

Chúng ta đừng ly hôn nữa có được không? Chúng ta bắt đầu lại, sau này anh nghe em hết.”

Tôi tựa vào khung cửa, bình thản nhìn họ.

“Bây giờ mới biết sai à?”

“Lúc các người vu oan tôi bị tâm thần, sao không nói sai?”

“Lúc các người giả chữ ký tôi, muốn tôi mang thai hộ cho người khác, sao không nói sai?”

Tiếng khóc của mẹ chồng khẽ run rẩy, đầu Chu Minh cũng cúi rạp.

“Giờ công ty sắp sụp, những ngày phú quý của các người đã hết, mới nghĩ đến việc cầu xin tôi?”

“Quá muộn rồi.”

Tôi lùi lại một bước, đóng sầm cửa, để mặc họ quỳ gối bên ngoài.

Kết cục của Tô Mạn cũng chẳng khá hơn.

Cô ta bị tước giấy phép hành nghề, bị bệnh viện khai trừ, còn phải đối mặt với hàng loạt cáo buộc.

Đồng nghiệp cũ né tránh như thấy dịch bệnh, những bệnh nhân từng tung hô nay coi cô ta như rắn rết.

Phiên tòa ly hôn nhanh chóng mở.

Trên tòa, luật sư của Chu Minh tìm cách lái mọi chuyện thành mâu thuẫn gia đình.

“Thân chủ tôi chỉ vì quá khao khát có một đứa con nên mới hồ đồ nhất thời.”

Tôi với tư cách nguyên đơn, trực tiếp đứng lên phát biểu.

“Thưa tòa, đây không phải hiểu lầm, mà là phạm tội.”

“Bị cáo Chu Minh, cấu kết với Tô Mạn, trong lúc tôi không hay biết, đã chiếm đoạt quyền sinh sản của tôi, giả mạo chữ ký của tôi. Đây đã là hành vi vi phạm hình luật.”

“Nền tảng của hôn nhân là sự chung thủy và tôn trọng, mà anh ta thì chẳng có thứ nào.”

Luật sư của tôi đứng dậy.

“Kính thưa hội đồng xét xử, chúng tôi yêu cầu tiến hành phân chia tài sản.

Theo điều tra của chúng tôi, tập đoàn Chu Thị hiện do bị cáo Chu Minh điều hành, vốn khởi nghiệp và những nguồn lực then chốt, đều do nguyên đơn — bà Thẩm Du và gia đình bà ấy — cung cấp trong thời kỳ hôn nhân.”

Cả phòng xử xôn xao.

Chu Minh thì trừng mắt kinh ngạc.

Anh ta vẫn luôn tưởng tôi chỉ là một kiểm sát viên cắm đầu vào công việc, chẳng biết gì về thương trường.

Anh càng không ngờ, cái gọi là “tự tay gây dựng cơ nghiệp” của anh ta, thực chất dựa vào sự nâng đỡ của nhà tôi.

Năm đó, vì thấy anh ta có chút tài cán, cha tôi mới đồng ý gả tôi và còn ngấm ngầm giúp một tay.

Những chuyện này, tôi chưa bao giờ nói ra, chỉ muốn giữ cho anh ta chút tự trọng ít ỏi.

Không ngờ lại nuôi dưỡng một con sói vong ân bội nghĩa.

Luật sư Vương tiếp tục:

“Tập đoàn Chu Thị có được quy mô hôm nay, sự đóng góp của thân chủ tôi là không thể phủ nhận.

Giờ đây, bị cáo gây ra tội ác khiến công ty mất uy tín, đứng bên bờ phá sản, với tư cách bên có lỗi chủ yếu, đương nhiên phải chịu toàn bộ trách nhiệm.”

“Do đó, chúng tôi yêu cầu bị cáo Chu Minh ra đi tay trắng, đồng thời bồi thường cho nguyên đơn năm triệu nhân dân tệ tiền tổn thất tinh thần.”

Bằng chứng rành rành.

Chu Minh hoàn toàn sụp đổ.

Ngay khi tòa chuẩn bị tuyên bố phán quyết chia tài sản, luật sư của tôi bất ngờ trình một bằng chứng mới:

Một hợp đồng ủy thác tài chính ở nước ngoài.

Người thụ hưởng: Tô Mạn.

Nguồn tiền: Chu Minh nhiều lần biển thủ công quỹ từ tập đoàn Chu Thị trong năm qua.

Anh ta không chỉ muốn mượn bụng tôi sinh con, mà còn định vét sạch công ty, vét sạch gia đình này, rồi cùng Tô Mạn cao chạy xa bay.

Cái gọi là “tình anh em thắm thiết”, từ đầu đến cuối, chỉ là một trò lừa đảo.

Khi chứng cứ bày ra trước tòa, cả khán phòng lặng ngắt như tờ.

Chu Minh khó tin nhìn tôi.

Anh ta không ngờ, chuyện được che giấu kỹ đến vậy vẫn bị tôi lật ra.

Sắc mặt trắng bệch, anh ta ấp úng phản bác.

“Không phải, không phải của tôi! Đều là Tô Mạn ép tôi, cô ta lấy con ra uy hiếp tôi!”

Đang im lặng nãy giờ, Tô Mạn bỗng bật cười.

“Chu Minh, anh đúng là một thằng hèn.”

Cô ta quay sang thẩm phán, ánh mắt tràn đầy căm hận.

“Thưa tòa, tôi nhận tội. Nhưng tôi có bằng chứng mới muốn nộp.”

Cô ta lấy từ tay luật sư một chiếc USB.

“Trong này là toàn bộ ghi âm, tin nhắn hai năm qua giữa tôi và Chu Minh.

Ghi lại anh ta từng bước tính toán, thuyết phục tôi, chuyển dời tài sản, dựng nên kế hoạch hoàn hảo cho việc mượn bụng sinh con.”

“Anh ta nói anh ta yêu tôi, nói Thẩm Du chỉ là bàn đạp sự nghiệp.

Đợi đến khi anh ta đạt được mọi thứ, sẽ lập tức đá cô ta đi.”

Lời Tô Mạn phơi bày toàn bộ âm mưu bẩn thỉu của Chu Minh.

Cũng khiến tôi nhìn thấu hoàn toàn bản chất của người đàn ông ấy.

Thì ra, tình yêu tôi dành cho anh ta, trong mắt anh ta chỉ là một lỗ hổng có thể lợi dụng.

Anh ta cho rằng tôi chỉ là một kẻ cứng nhắc, bám lấy lý lẽ.

Anh ta sai rồi.

Sự “cứng nhắc” của tôi, không chỉ có thể rửa sạch oan khuất cho người khác, mà còn có thể bảo vệ chính phẩm giá của tôi.

Trong phiên tòa, đoạn ghi âm trong USB được mở ra.

Là giọng nói của Chu Minh, ngọt ngào đến mức có thể nhỏ ra mật:

“Mạn Mạn, em chờ thêm chút nữa. Đợi anh lấy được hết tài sản bên Thẩm Du, chúng ta sẽ ra nước ngoài, mãi mãi không ai có thể làm phiền chúng ta nữa.”

Chút thể diện cuối cùng của Chu Minh, bị xé nát ngay tại chỗ.

Anh ta ngồi sụp xuống ghế, hoàn toàn câm lặng.

Không lâu sau khi vụ ly hôn kết thúc, phiên tòa hình sự của Chu Minh và Tô Mạn cũng mở.

Tôi, với tư cách nạn nhân chính, có mặt tại tòa.

Tội trạng của Tô Mạn bị liệt kê từng điều một:

Hành nghề y trái phép, làm giả hồ sơ y tế, buôn bán bất hợp pháp bộ phận cơ thể.

Mỗi tội đều là trọng tội.

Luật sư của cô ta còn cố biện hộ, nói rằng cô ta chỉ vì tình yêu mà mờ mắt.

Nhưng kiểm sát viên lập tức công khai ghi âm giao dịch của cô ta với các “khách hàng” khác.

Trong đó, giọng điệu thành thục, mặc cả trơn tru, hệt một thương nhân lão luyện:

“Lô trứng này chất lượng tuyệt đối, chủ nhân là kiểm sát viên cấp cao, gen không chê vào đâu được.

Giá cố định: ba triệu, bớt một xu cũng không bán.”

Nghe thấy ghi âm, Tô Mạn sụp hẳn trên ghế bị cáo, mặt xám như tro.

Chu Minh, với thân phận đồng phạm, cũng không thoát được.

Tội làm giả công văn, tội xúi giục.

Nhiều tội gộp lại, án chồng án.

Cuối cùng, tòa tuyên án.

Tô Mạn phạm nhiều tội danh, lĩnh án mười năm tù, đồng thời bị tước vĩnh viễn giấy phép hành nghề.

Bệnh viện vì buông lỏng quản lý mà bị phạt nặng, viện trưởng bị cách chức và điều tra.

Khoảnh khắc bản án tuyên đọc, Chu Minh hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta còn định lợi dụng dư luận để vờ tủi thân, nói mình cũng bị lừa.

Nhưng chẳng ai tin.

Những đoạn tin nhắn ghê tởm giữa anh ta và Tô Mạn đã là vết nhơ không bao giờ xóa được.

Anh ta gào qua vành móng ngựa, giọng khàn đặc:

“Thẩm Du! Con đàn bà độc ác, cô ác quá!”

“Dù sao cũng từng là vợ chồng, cô thật sự muốn đẩy tôi đến đường cùng sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào anh ta, lạnh lùng đáp:

“Đẩy anh đến đường cùng không phải tôi.”

Anh ta bị áp giải ra ngoài, vẫn điên cuồng chửi rủa tôi.

Mẹ chồng lao đến định ôm lấy, nhưng bị cảnh sát chặn lại.

Cuối cùng bà ta ngồi phịch xuống sàn, gào khóc thảm thiết.

Rời tòa án, luật sư Vương tiến đến, đưa tay ra.

“Chúc mừng chị, Kiểm sát viên Thẩm, nỗi oan đã được rửa sạch.”

Tôi bắt tay ông, gọn ghẽ:

“Đây là công lý được thực thi.”

Cuộc sống nhanh chóng quay lại quỹ đạo yên bình.

Tôi dồn hết tâm sức vào công việc.

Với năng lực xuất sắc, chẳng bao lâu tôi được thăng chức Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát.

Tôi xử lý vô số vụ án phức tạp, mang lại công bằng cho nhiều người.

Cái tên “Thẩm Du” trở thành một biểu tượng sáng chói trong giới tư pháp thành phố.

Thỉnh thoảng, từ đồng nghiệp cũ, tôi nghe được vài tin về nhà họ Chu.

Chu gia hoàn toàn phá sản, biệt thự bị phát mãi, công ty bị thâu tóm.

Cha Chu Minh không chịu nổi đả kích, đột quỵ nằm liệt giường.

Mẹ anh ta, để có tiền chữa trị cho chồng và gửi cho con trai ít phí sinh hoạt, phải đi làm lao công ở siêu thị.

Người phụ nữ từng cao ngạo sai khiến tôi, giờ đi đến đâu cũng bị xì xào:

“Nhìn kìa, chính là bà già độc ác, cùng con trai tính kế hại con dâu.”

“Con trai vô dụng còn trách con dâu không sinh được, đúng là nhẫn tâm.”

Sau này tôi lại nghe nói, Chu Minh trong tù liên tục vi phạm, bị tăng thêm án phạt.

Tô Mạn cũng chẳng khá hơn.

Vụ buôn bán trứng người bị phanh phui kéo ra cả một đường dây tham nhũng trong hệ thống y tế.

Cô ta trở thành cái gai trong mắt tất cả, đồng bọn xưa chỉ mong cô ta vĩnh viễn câm miệng.

Ngôi sao ngành y ngày nào giờ thành phạm nhân, khoảng cách quá lớn khiến cô ta hóa điên dại.

Những chuyện này, tôi nghe xong rồi bỏ ngoài tai.

Bởi đó là cái giá mà họ đáng phải trả, chẳng liên quan gì đến tôi nữa.

Hôm ấy, tôi đang ngồi trong văn phòng sắp xếp hồ sơ, trợ lý gõ cửa bước vào.

“Có người ở ngoài muốn gặp chị. Cô ta nói: ‘Đừng mang cái thói làm việc về nhà, chuyện gì cũng chấp nhặt thì không mệt sao?’”

Tôi không ngẩng đầu.

“Không gặp.”

Trợ lý có phần khó xử.

“Cô ta nói, nếu chị không gặp, cô ta sẽ quỳ trước cửa Viện Kiểm sát không đứng dậy.”

Tôi dừng bút, ánh mắt lạnh xuống.

Lại trò cũ.

Tôi nhấc điện thoại nội bộ, gọi thẳng xuống phòng bảo vệ.

“Cổng có người gây rối trật tự công cộng, xử lý theo quy định.”

Qua ô cửa sổ, tôi thấy bên dưới, mẹ Chu Minh bị hai bảo vệ kẹp nách kéo đi.

Bà ta vẫn khóc lóc gào thét, thu hút ánh nhìn của người qua đường.

Nhưng thì sao chứ?

Trên đời này, không phải lỗi lầm nào cũng đáng để tha thứ.

-HẾT-

-HẾT-

Chương trước
Loading...