Dưới Vực Sâu Gia Đình
Chương 1
Chương 1
Hai giờ chiều, mẹ kế nhắn tin hỏi tôi mật khẩu mở laptop.
Tôi đang bận nên không trả lời.
Ba giờ, bà ta lại gửi thêm một tin:
“Dì gọi người tới format máy rồi nhé. Mọi thứ trong máy con mất hết rồi.”
Tôi ném điện thoại xuống, phóng xe về nhà, suýt vượt mấy cái đèn đỏ.
Trong phòng khách, laptop của tôi đặt trên bàn, màn hình vẫn còn sáng.
Tôi lao tới mở thư mục.
Trống trơn.
Cơn giận trong tôi bùng lên ngay lập tức.
“Đây là máy của tôi! Ai cho phép bà tự tiện format?”
Bà ta ngả người trên sofa lướt điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
“Dì muốn dùng một chút. Nhắn con mãi không thấy trả lời nên dì cho người làm lại máy luôn.”
“Bà có biết trong đó có ảnh của mẹ tôi không? Còn có—”
“Bốp!”
Một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.
Bố tôi trừng mắt quát:
“Mẹ ruột mày chết rồi, suốt ngày nhắc bà ta làm gì? Ăn nói với mẹ kế cho đàng hoàng! Đừng chuyện bé xé ra to!”
Tôi ôm mặt, nhìn bọn họ.
Rồi tôi bật cười.
Chiếc laptop đó không chỉ có ảnh lúc sinh thời của mẹ tôi, mà còn lưu toàn bộ tài liệu của dự án trọng điểm của bố tôi.
Một dự án trị giá hai trăm triệu.
Không có bản sao lưu.
Tôi quay người định đi.
“Đứng lại.”
Giọng bố vang lên sau lưng. Tôi không quay đầu.
“Thái độ của mày là sao? Qua đây cho tao!”
Tôi dừng bước, hít sâu một hơi.
Bố chỉ vào mẹ kế đang ngồi trên sofa:
“Mẹ mày dùng nhờ máy tính của mày thì có gì ghê gớm? Mày mặt nặng mày nhẹ cho ai xem?”
Mẹ kế tựa vào sofa, mắt đã đỏ hoe, giọng mềm yếu:
“Lão Hạ, thôi bỏ đi, là em không tốt. Em chỉ muốn dùng máy của con bé xử lý tài liệu. Em nhắn mà nó không trả lời, em sốt ruột quá nên mới bảo người ta làm lại máy…”
Nói đến đó, nước mắt bà ta rơi lã chã.
Sắc mặt bố tôi càng khó coi. Ông bước vài bước tới trước mặt tôi.
“Mẹ mày đang nói chuyện với mày, mày điếc à?”
“Bà ta không phải mẹ tôi.” Tôi nói.
“Bốp!”
Lại thêm một cái tát.
Mặt tôi lệch sang một bên.
“Nghe cho rõ đây.” Bố chỉ thẳng vào mũi tôi. “Mẹ mày không sai. Người sai là mày. Bây giờ xin lỗi mẹ mày ngay. Không xin lỗi thì sau này đừng bước chân về cái nhà này nữa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông.
Người đàn ông này, tôi đã gọi là bố suốt hai mươi bảy năm.
Năm tôi năm tuổi, mẹ mất. Tôi quỳ trước linh đường, khóc suốt một đêm.
Chưa đầy ba tháng sau, ông đã đưa người phụ nữ này về nhà. Trong bụng bà ta khi đó đã có Hạ Hạo.
Mẹ tôi vừa mất, ông ngoại không chịu nổi cú sốc, nửa năm sau cũng qua đời.
Bố liền đổi tên Tập đoàn Thẩm thị thành Tập đoàn Hạ thị.
Một gã con rể ở rể, chỉ trong chớp mắt đã biến thành chủ nhà.
Hai mươi bảy năm qua, tôi chưa từng cầu xin ông điều gì.
Sau khi tốt nghiệp, ông bảo tôi bắt đầu từ vị trí thấp nhất, tôi làm.
Hạ Hạo vừa vào công ty đã làm tổng giám đốc, tôi không nói nửa lời.
Mẹ kế chèn ép tôi khắp nơi, tôi cũng nhịn.
Dù sao tôi cũng sống bên ngoài, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Nhưng những thứ trong chiếc máy tính đó…
“Bố.” Tôi nhìn ông. “Dù mẹ con đã mất, bà vẫn là mẹ con, vẫn là người từng sinh con đẻ cái cho bố.”
“Tấm ảnh duy nhất của mẹ không còn nữa. Bố thật sự lạnh lùng đến vậy sao?”
Bố khựng lại.
Mẹ kế ở bên cạnh nhỏ giọng:
“Chỉ vài tấm ảnh thôi mà, mất thì mất…”
“Mất hết rồi.” Tôi nhìn bà ta. “Trước khi format máy, bà có hỏi tôi không?”
Mẹ kế cúi đầu, không nói gì nữa.
Sắc mặt bố thay đổi mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn chỉ vào tôi:
“Có mấy tấm ảnh thôi, mày làm quá lên làm gì? Mau xin lỗi!”
Tôi nhìn ông, cười nhạt rồi nói từng chữ:
“Bố, trong laptop còn có toàn bộ hợp đồng của dự án lần này. Đơn hàng hai trăm triệu, tất cả ở trong đó.”
Bố tôi sững lại, sau đó cười đầy mỉa mai:
“Hợp đồng dự án hai trăm triệu ở chỗ mày?”
“Mày có biết vụ này tao giao cho ai không?” Ông chỉ vào bức ảnh gia đình ba người của họ trong phòng khách. “Tao giao cho em trai mày! Hợp đồng nằm trong tay nó. Mày bịa chuyện cái gì ở đây?”
Mẹ kế lau nước mắt bên cạnh:
“Lão Hạ, thôi đừng nói nữa…”
“Vậy bây giờ bố hỏi nó xem hợp đồng có ở chỗ nó không.” Tôi nhìn chằm chằm bố.
“Được! Tao xem mày còn cứng miệng tới đâu!”
Bố lấy điện thoại ra gọi.
Gọi hai lần, không ai bắt máy.
Mẹ kế nhỏ giọng:
“Con trai chắc đang bận…”
Đúng lúc đó, cửa mở.
Đứa em trai cùng cha khác mẹ của tôi, Hạ Hạo, bước vào. Tay nó còn cầm chìa khóa xe, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Bố, gọi con làm gì? Con vừa đỗ xe xong.”