Em là ánh sáng đêm
Chương 2
Cô ấy mặc bộ đồ thể thao đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa cao, đội mũ lưỡi trai.
Ngồi xuống , bắt chéo chân, cả người đều viết rõ mấy chữ: “Tôi không dễ chọc đâu.”
Nhưng cô ấy thực sự xinh.
Ngũ quan tinh xảo, ánh mắt lạnh lùng, sắc sảo.
Chỉ riêng gương mặt này thôi đã khiến người ta không ghét nổi.
Chỉ tiếc là miệng lại không được hay lắm.
“Đây là vợ anh à?”
“Ly hôn đi.”
“Tôi có thai rồi, anh trách nhiệm tôi.”
Tôi bĩu môi.
tôi cũng đang thai, ai trách nhiệm tôi?
Theo mà nói, tôi là chính thất, chắc chắn có lợi hơn cô ta là tiểu tam.
Nhưng hôn nhân trở thành chiến trường, người càng không đạo đức lại càng có vẻ đàng hoàng.
“Haiz!”
Tôi dài, cầm lấy một miếng bánh quy nhỏ rồi ăn.
Vị sữa thơm thơm, lại không ngọt gắt.
Ổn đấy.
“Cô ăn không?”
Người mặt đầy chán ghét, chỉ tôi.
“Cô ta điên rồi à?”
Cuối cùng Tần Hiên cũng hiếm nhíu mày.
Anh kéo tay tôi, lôi tôi phòng nghỉ.
Anh im lặng hút hết một điếu thuốc.
“Chỉ một lần.”
“Tôi lỡ uống rượu có tác dụng kích thích, ý muốn mà ngủ cô ta.”
“Tống Miên.”
Anh ngẩng mắt nhìn tôi, ánh mắt đặc biệt nghiêm túc.
Anh nói: “Sai là ở tôi, em quyết định đi.”
“Nếu em có thể tha , thì ta sẽ sống tiếp đàng hoàng.”
“Nếu không được, thì ly hôn.”
Hai chữ ly hôn đột nhiên xuất hiện, khiến tim tôi hụt mất một nhịp, sau đập nhanh dữ dội.
Tôi không khống chế được mà siết chặt hổ khẩu của chính mình.
“Là lỗi của anh, đúng không?”
“Nếu ta ly hôn, anh sẽ thừa nhận là lỗi của anh, đúng không?”
Chương 3
Tần Hiên nghiêm túc nhìn tôi.
Anh đẹp trai, còn đẹp hơn tất cả những người tôi từng gặp.
Tôi thích nhìn anh.
Nhất là trên giường, từ dưới nhìn , ngắm đôi mắt mơ màng của anh, nghe tiếng dốc đầy gợi cảm của anh.
Tất cả những điều luôn khiến tôi quên hết mọi , cảm nhận được niềm vui tột đỉnh.
Ly hôn thì khá đáng tiếc.
Nhưng ly hôn cũng không là không được.
“Vậy, lựa chọn của cô là ly hôn?”
Tôi gật đầu, chỉ ra .
“Đã nước này rồi, không ly hôn cũng không được nữa!”
“Chỉ là chỗ mẹ tôi, anh sẽ thừa nhận là lỗi của anh, đúng không?”
Tôi lại xác nhận lần nữa.
Nhưng sắc mặt của Tần Hiên lại lạnh đi.
Ánh mắt xa lạ và tách biệt như vậy sự khiến người ta khó .
Nhưng điều tôi giỏi nhất chính là xử cảm giác khó trong lòng.
Hít sâu một hơi, rồi ra là được.
Tần Hiên đứng dậy, phủi phủi mấy bẩn không hề có trên áo, bình tĩnh nói: “Yên tâm, tôi sẽ xử ổn thỏa.”
Ừ!
Vậy thì tôi yên tâm rồi.
“Nếu ly hôn, những khác tôi đều có thể không , tôi chỉ Dược phẩm Thần Quang.”
“Được.”
“Nhưng nếu tiện, tôi một căn biệt thự cũng được.”
“Được.”
“Vậy tôi có thể xin thêm ba tỷ không?”
Tần Hiên ngoảnh đầu lại, nhìn chằm chằm tôi.
“Cái cũng muốn, còn đòi ly hôn?”
“Không ly hôn thì tất cả đều là của cô.”
Tôi tránh ánh mắt anh, cúi đầu, chân trái giẫm chân .
Nói kiểu vậy chứ.
thì anh đừng ngoại tình nữa!
Không ngoại tình thì đâu ly hôn.
Không ly hôn thì vợ con đều là của anh.
…………
Không đúng.
Ngoại tình rồi, ly hôn rồi, anh ta vẫn có vợ con như thường.
Khốn !
Quả nhiên người ăn chỉ quan tâm lợi ích, tính toán rõ ràng từng chút một. Người bị Tần Hiên đuổi đi rồi.
Họ nói nhau, anh ta lại hứa hẹn cô ta những , tôi hoàn toàn không biết.
tôi ra khỏi phòng nghỉ, người đã rời đi rồi.
Món tráng miệng ngon lành chẳng còn lại một miếng.
Tôi nhìn nhìn lui.
Lúc rời đi vẫn không nhịn được mà kéo lấy trợ .
“Mấy cái bánh quy nhỏ lúc nãy, có thể giúp tôi gói một ít đi không?”
Trợ Tạ muốn nói rồi lại thôi, vẻ mặt đầy khó nói.
Phía sau vang một tiếng cười lạnh của Tần Hiên.
“Gói cô ấy đi!”
Lần này chuyện náo quá lớn.
tối mẹ tôi đã gọi điện .
Cuộc đầu tiên, tôi không nghe.
Cuộc hai, tôi vẫn không nghe.
Cuộc ba, tôi nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, rồi ném nó bồn nước.
Cuối cùng, tôi phào nhẹ nhõm.