Gia Đình Ở Nhờ Và Cái Kết Đắt Giá
4
Tôi quay lưng bước đi.
Bố cô ta rít qua kẽ răng một câu chửi thề: “Cái con ranh con này, mày không chết tử tế được đâu.”
Tôi ngoái đầu lại.
“Ông nói lại lần nữa xem?”
Ông ta không dám ho he thêm nửa lời.
Tôi cất bước.
Phía sau lưng vang lên tiếng bàn tán của đám đông.
“Hóa ra là nhà bà này chiếm đoạt nhà người ta à?”
“Cả nhà 5 người kéo nhau đi chiếm biệt thự của cô gái kia kìa?”
“Trời ạ, lúc nãy tôi còn bảo con bé kia ác, hóa ra sự tình là thế này.”
“Đúng là rác rưởi, xui xẻo mới có cái loại hàng xóm này.”
“Chứ sao nữa, cả nhà vô liêm sỉ.”
Tôi không quay đầu lại.
Khóe môi hơi cong lên.
Ngày hôm sau, tôi tìm một luật sư.
Chuyên phụ trách các vụ án hình sự.
Họ Chu, tầm 40 tuổi, ăn nói rất điềm đạm.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc.
Luật sư Chu đẩy gọng kính.
“Vụ này của cô, nắm chắc phần thắng rồi.”
Tôi nói: “Tôi muốn họ phải bồi thường.”
Luật sư Chu gật đầu: “Đền chứ, bắt buộc phải đền. Để tôi lập cho cô một bảng kê khai chi tiết.”
Ông lôi máy tính ra. Lạch cạch bấm hồi lâu.
Khoản mục thứ nhất: Tiền phí sử dụng nhà trong thời gian bị chiếm dụng.
Tính theo giá thuê thị trường, mỗi ngày 3.000 tệ. Tính cả thời gian bị niêm phong phong tỏa phục vụ điều tra, 3 ngày là 9.000 tệ.
Khoản mục thứ hai: Thiệt hại tài sản bên trong.
Tôi đã chụp ảnh trước đó. Ga trải giường, gối ôm, tinh dầu, đồ dùng cá nhân, bọn họ đã lấy xài hết.
Cái gối cao su non tôi mua hơn 500 tệ một chiếc, giờ ám đầy mùi thuốc lá. Không dùng được nữa.
Lặt vặt cộng lại, 8.000 tệ.
Khoản mục thứ ba: Vệ sinh chuyên sâu cho sô-pha, sơn lại toàn bộ tường.
Tôi đưa ảnh cho luật sư xem. Trần nhà thủng hai lỗ, sô-pha đầy vết ố, tường thì bị vẽ bậy chằng chịt.
Luật sư Chu gọi một cuộc điện thoại hỏi bên công ty thi công.
Báo giá 7 vạn tệ.
Khoản mục thứ tư: Phục hồi thảm cỏ.
Toàn bộ thảm cỏ không thể dùng được nữa, thay mới toàn bộ tốn vài triệu tệ.
Khoản mục thứ năm: Tổn thất do giá trị căn nhà bị sụt giảm.
Luật sư Chu giải thích: “Căn nhà của cô có vết nhơ từng bị xâm nhập bất hợp pháp, sau này dù cho thuê hay bán lại đều bị ảnh hưởng. Ít nhất cũng mất giá 10 vạn tệ.”
Tôi gật đầu: “Thêm vào đi.”
Khoản mục thứ sáu: Phí tổn thất ngày công, chi phí đi lại, phí luật sư.
Tôi đã xin nghỉ 3 ngày, chạy ngược chạy xuôi giữa đồn cảnh sát, công ty thiết kế và văn phòng luật.
Luật sư Chu nhẩm tính: 3 vạn tệ.
Khoản mục thứ bảy: Bồi thường tổn thất tinh thần.
Luật sư Chu nói: “Trường hợp của cô, chắc chắn là có tổn thất tinh thần. 5 vạn tệ.”
Ông xoay màn hình máy tính lại cho tôi xem.
“Tổng cộng, 3.267.000 tệ” .
Tôi đáp: “Thêm chút nữa đi.”
Luật sư Chu cười: “Cứ dựa theo mức này đã, không đủ thì đòi thêm.”
Tôi cầm bảng kê khai bồi thường, quay lại đồn cảnh sát.
Trong phòng hòa giải, cả nhà Trần Nguyệt lại ngồi đối diện.
Tôi đẩy bảng kê khai sang.
Trần Nguyệt liếc qua một cái, mặt không còn giọt máu.
“Hơn 3,2 triệu tệ?”
Tôi nói: “Chính xác là 3.267.000 tệ.”
Cô em dâu giật lấy tờ giấy, tay run lẩy bẩy.
“Cô… cô đang tống tiền à!”
Tôi bình thản: “Từng khoản đều có căn cứ. Phí sử dụng dựa theo giá thị trường, tổn thất tài sản có hóa đơn mua hàng, cải tạo có báo giá từ bên thi công, mất giá nhà có thẩm định. Nếu cô không tin, có thể tìm bên thứ ba giám định độc lập.”
Cô em dâu nghẹn họng.
Trần Nguyệt gục xuống ghế, khóc rống lên.
“Tụi em làm gì có nhiều tiền thế! Em trai em mỗi tháng kiếm được có 5.000 tệ, em còn phải trả nợ mua nhà, con cái còn phải đi học…”
Tôi ngắt lời: “Đó là chuyện của cô.”
Trần Nguyệt khóc đến nấc cụt.
“Hiểu Hiểu, em lạy chị, bớt một chút được không? 10 vạn, 10 vạn có được không?”
Tôi đáp ngắn gọn: “Không.”
Cô ta nài nỉ: “8 vạn! 8 vạn! Tụi em đập nồi bán sắt để gom cho chị!”
Tôi lặp lại: “3.267.000 tệ, một xu cũng không bớt.”
Cô em dâu bật dậy, lại định quỳ xuống.
Tôi lạnh giọng: “Cô đừng có quỳ nữa. Quỳ cũng vô dụng.”
Mẹ Trần Nguyệt ngồi bên cạnh lại bắt đầu chửi rủa: “Cái đồ lòng lang dạ thú này! Mày không được chết tử tế đâu!”
Tôi nhìn thẳng mặt bà ta: “Dì à, dì nói thêm một câu nữa, tôi sẽ kiện dì tội phỉ báng.”
Bà ta im bặt.
Trần Nguyệt nhìn tôi, hai mắt sưng húp chỉ còn một đường chỉ.
“Tụi em làm gì có nhiều tiền thế cơ chứ…”
Tôi nhếch mép: “Không có tiền thì nhận án tù. Ngồi tù xong, trách nhiệm bồi thường dân sự vẫn tiếp tục bị truy thu. Các người cứ từ từ mà trả, có tính cả lãi suất đấy.”
Trần Nguyệt hoàn toàn suy sụp.
Gục đầu xuống bàn, khóc run bần bật.
Tôi đứng dậy.
“Tôi đợi tin của các người. Trong vòng 3 ngày, tiền vào tài khoản thì tôi cân nhắc viết giấy bãi nại. Nếu không thấy tiền, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Tôi bước ra khỏi phòng.
Đằng sau vẳng lại tiếng khóc thảm thiết của Trần Nguyệt.
Như heo bị chọc tiết.
Ngày thứ ba.
Tôi nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, báo rằng nhà Trần Nguyệt lại làm loạn.
Lúc tôi đến, cửa phòng hòa giải đang mở toang.
Bên trong ầm ĩ như cái chợ vỡ.
Giọng cô em dâu to nhất:
“Tất cả là tại ý tưởng của mẹ! Mẹ nói con gái mẹ quen được một con ngốc nhiều tiền, vào ở mấy hôm chả làm sao cả! Đáng lẽ ra tôi đã không đi theo!”
Giọng mẹ Trần Nguyệt còn chói tai hơn:
“Mày đánh rắm à! Rõ ràng mày là người cạy cửa! Liên quan gì đến tao! Tao nói câu đấy hồi nào!”
Cô em dâu không cam chịu: “Bà có nói! Bà bảo con nhãi ranh vắt mũi chưa sạch ở nhà to thế thì có tác dụng rắm gì!”
Bố Trần Nguyệt quát: “Mày bớt đổ lỗi đi! Lúc vào ở sao mày không hé răng phản đối nửa lời?”
Cô em dâu cãi cùn: “Là do bị các người ép!”
Mẹ cô ta chửi đổng: “Ai ép mày? Là Trần Nguyệt rủ chúng ta đến! Lỗi phải do nó gánh hết!”
Trong khoảnh khắc, bốn cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía Trần Nguyệt.
Trần Nguyệt đứng một bên, mắt sưng húp, giọng khản đặc:
“Mọi người còn là con người không? Tôi còng lưng lo cho cái nhà này, giờ xảy ra chuyện thì đổ hết lên đầu tôi à?”
Cô ta chỉ thẳng mặt em dâu:
“Là mày! Chính mày cũng hùa vào đòi ở! Trộm chìa khóa là chủ ý của tao, nhưng mày cũng hưởng thụ sung sướng chứ oan ức gì!”
Em dâu cự cãi: “Chị không trộm chìa khóa thì tôi vào ở được chắc?”
Trần Nguyệt vặc lại: “Mày không đòi ở thì tao đã chẳng trộm chìa khóa!”
Hai người đàn bà cãi nhau chí chóe.
Bố Trần Nguyệt thu mình trong góc, im thin thít.
Thằng cháu ngoại ngồi trên ghế nhìn người lớn cãi lộn, không khóc cũng không làm ồn, chỉ ngơ ngác nhìn.
Tôi tựa người vào khung cửa.
Nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau.
Cắn càng hăng, tôi càng hả dạ.
Trần Nguyệt bất ngờ hét về phía tôi: “Hiểu Hiểu, tất cả là ý của mẹ em! Chị tìm bà ấy! Tìm bà ấy mà đòi tiền!”
Tôi đủng đỉnh đáp: “Bốn người các người, không ai là không tham gia. Cô chiếm nhà, mẹ cô xúi giục, hai người kia đi theo hùa vào. Không một ai thoát được tội.”
Cô em dâu điếng người.
Mẹ Trần Nguyệt lại dở bài ca: “Tôi chỉ là một bà già, tôi có biết cái gì đâu! Các người không thể bắt tôi!”
Đúng lúc đó cảnh sát bước vào.
“Thôi đủ rồi, không cãi nhau nữa.”
Nhà Trần Nguyệt im bặt.
Cảnh sát nghiêm giọng: “Bây giờ các người có cắn xé nhau cũng vô ích. Tất cả đều đã tham gia xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tất cả đều phải chịu trách nhiệm. Ai là chủ mưu, ai là tòng phạm, tòa sẽ phân xử. Nhưng không một ai trốn được.”
Cô em dâu rũ rượi như cọng bún.
Mẹ Trần Nguyệt lại bắt đầu khóc lóc.
Bố Trần Nguyệt vẫn trốn trong góc, nín thinh.
Trần Nguyệt ôm lấy thằng cháu, nước mắt lã chã rơi.
Cảnh sát quay sang nhìn tôi.
“Người bị hại, chị có ý kiến gì không?”
Tôi đáp: “Xử lý nghiêm minh theo pháp luật.”
Cảnh sát gật đầu.
Rồi quay sang nói với nhà Trần Nguyệt: “Căn cứ theo quy định của pháp luật, tính chất vụ việc nghiêm trọng, toàn bộ bốn người lớn sẽ bị tạm giam hình sự. Đứa bé tạm thời giao cho hội đồng khu phố chăm sóc.”
Cô em dâu bật dậy như lò xo.
“Tạm giam? Tạm giam thật sao?”
Cảnh sát dứt khoát: “Đúng.”
Mẹ Trần Nguyệt ngồi phịch xuống đất.
“Tôi không đi! Có chết tôi cũng không đi!”
Cảnh sát nói: “Không đến lượt bà quyết định.”
Hai viên cảnh sát tiến đến, xốc nách mẹ Trần Nguyệt lôi dậy.
Bà ta giãy giụa vài cái nhưng không thoát được.
Chân cô em dâu lại nhũn ra, phải vịn vào tường mới không ngã.
Cô ta ôm chặt lấy thằng con không buông.
“Con tôi không thể không có mẹ…”
Cảnh sát lạnh lùng: “Giờ cô mới biết xót con à? Lúc chiếm nhà người ta sao không nghĩ đến?”
Cô em dâu câm nín.
Tôi đứng tựa ngoài cửa, nhìn từng người một bị dẫn đi.
Người đầu tiên là cô em dâu.
Đầu cúi gằm, giống như một con chó cụp đuôi.
Ôm con khóc lóc thảm thiết 5 phút đồng hồ, cuối cùng bị cảnh sát kéo ra.
Người thứ hai là Trần Nguyệt.
Người thứ ba là mẹ Trần Nguyệt.
Vừa đi vừa chửi rủa, bị hai cảnh sát kẹp nách lôi đi.
Người thứ tư là bố Trần Nguyệt.
Không hé nửa lời, tự lê bước ra ngoài.
Cảnh sát dắt thằng nhỏ ra một góc.
“Cháu trai, cháu đi theo cô trước nhé, mấy hôm nữa dì sẽ đến đón cháu.”
Thằng bé nhìn tôi, đột nhiên cất tiếng.
“Cô ơi, cháu sai rồi.”
Tôi nhìn nó.
8 tuổi.
Cái gì cũng không hiểu.
Nhưng dì của nó hiểu.
Dì nó hiểu hết tất cả mọi chuyện.
Tôi không nói gì. Quanh người rời đi.
Phía sau lưng vang lên tiếng khóc thút thít của thằng bé.
Lần này tôi không thấy hả hê nữa.
Nhưng cũng chẳng hề mềm lòng.
Lúc dì nó chiếm nhà của tôi.
Lúc nó vẽ bậy lên tường nhà tôi.
Lúc cả nhà nó ngồi trong nhà tôi cười nhạo tôi.
Chẳng có một ai cảm thấy mình sai.
Bây giờ mới biết sai à?
Quá muộn rồi.
Ngày thứ ba sau khi gia đình Trần Nguyệt bị tạm giam hình sự.
Tôi rảnh rỗi ở nhà, bèn viết một bài bóc phốt toàn bộ sự việc.
Nghĩ mất 5 phút mới ra được cái tiêu đề.
Cuối cùng chốt lại như thế này:
“Nhà mới của tôi bị cả nhà hàng xóm 5 người cưỡng chế chiếm đoạt, ngang nhiên hút thuốc, nôn mửa, vẽ bậy bạ.”
“Cuộc đời của tôi, suýt chút nữa bị con trợ lý từng gắn bó 4 năm đánh cắp.”
Nội dung bài viết kể lại chi tiết quá trình sự việc.
Từ lúc Trần Nguyệt đến mượn nhà, cho đến lúc nửa đêm lẻn vào chiếm biệt thự, rồi làm vương làm tướng ở trong đó, đến khi tôi phát hiện cô ta đánh cắp nhân dạng của tôi, và cuối cùng là bị bắt.
Viết cực kỳ chi tiết.
Thời gian, địa điểm, các đoạn hội thoại, viết sạch sành sanh.
Cuối bài đăng đính kèm ba thứ.
Thứ nhất, đoạn cắt camera an ninh khu đô thị: Nửa đêm Trần Nguyệt và gia đình lén lút lẻn vào biệt thự của tôi. Hình chụp tài khoản mạng xã hội của Trần Nguyệt.
Thứ hai, đoạn trích ghi âm cuộc gọi.
“Chị là con gái, ở một mình cái biệt thự to thế để làm gì?”
Thứ ba, giấy thông báo lập án của cảnh sát. Giấy trắng mực đen, tội danh Xâm phạm gia cư bất hợp pháp.
Đăng bài xong, tôi đi tắm một lát.
Lúc quay ra, cầm điện thoại lên xem.
Điện thoại nổ tung.
Hơn 900 bình luận.
Hơn 2.000 lượt chia sẻ.
“Trời đất ơi, trên đời còn có loại người này sao?”
“Cả nhà 5 người kéo nhau đi chiếm biệt thự người khác, mặt mũi vứt đi đâu rồi?”
“Nghe cái file ghi âm mà tức lộn ruột, đây là tiếng người nói à? Chủ thớt nuôi ong tay áo rồi!”
“Hóng diễn biến tiếp theo, loại này bắt buộc phải bỏ tù!”
Tôi lướt đọc khoảng nửa tiếng.
Bình luận đã vượt mốc 10.000.
Thêm hai tiếng nữa.
Trên bảng xếp hạng hot search xuất hiện một từ khóa:
“Nông phu và rắn.”
Bấm vào xem, bài viết của tôi chễm chệ ngay vị trí Top 1.
Lượt đọc 80 triệu.
Khu vực bình luận hoàn toàn bùng nổ.
Tôi lướt xem từng dòng bình luận, ngón tay khựng lại một nhịp.
Thôi thì, đem luôn chuyện bị giấu kín trong đáy lòng lâu nay phơi bày ra nốt.
Tôi không phải tự dưng mà có tiền, không phải do may mắn.
Tôi cũng đã phải dựa vào từng chút nỗ lực mới đổi được cuộc sống như ngày hôm nay.
Nhưng cô trợ lý tôi tin tưởng nhất lại rắp tâm đánh cắp bằng cấp của tôi, dùng cuộc đời của tôi để biến thành kịch bản của cô ta.
Dựa vào mạng xã hội, đánh cắp thành quả nỗ lực bao năm của tôi, cuối cùng còn kéo theo cả nhà định nuốt trọn luôn căn nhà của tôi.
Tôi tung toàn bộ bằng chứng, tin nhắn, giấy tờ giám định lên mạng.
Bấm nút đăng.
Toàn cõi mạng dậy sóng.
#Cô Gái Bị Đánh Cắp Cuộc Đời# #Cả Nhà 5 Người Chiếm Đoạt Biệt Thự# #Loài Ký Sinh Đáng Sợ Cỡ Nào#
Cùng lúc ba từ khóa đều bạo đỏ.
Chưa đầy một tiếng sau.
Cư dân mạng đào bới ra mối quan hệ giữa tôi và Trần Nguyệt.
Đào luôn cả công việc trước đây, nhân phẩm, bản tính thực sự của cô ta.
Có người tung ra thông cáo của công ty: Những nhân viên liên quan đều bị sa thải, vĩnh viễn không được tuyển dụng.
Có người tung ra thông cáo của trường đại học: Xử lý nghiêm khắc vụ việc đánh tráo học vấn, truy cứu trách nhiệm đến cùng.
Cả gia đình bọn họ bị cộng đồng mạng lột sạch không còn một mảnh vải che thân.
Tôi buông điện thoại xuống, thanh thản nhắm mắt lại.
Một tháng sau.
Tòa án mở phiên tòa xét xử.
Tôi ngồi ở ghế nguyên đơn.
Gia đình 4 người Trần Nguyệt đứng ở ghế bị cáo.
Bốn người mặc áo khoác đồng phục trại giam, tóc tai đều đã bị cắt ngắn.
Trần Nguyệt sụt đi một vòng, hốc mắt trũng sâu.
Cô em dâu cúi gằm mặt, từ đầu đến cuối không dám ngẩng lên nhìn ai.
Ông bố vẫn giữ bộ dạng rúm ró ấy, đứng ủ rũ.
Bà mẹ không còn chửi đổng nữa, ngoan ngoãn đứng im một chỗ.
Thẩm phán tuyên đọc cáo trạng.
Tội xâm phạm gia cư bất hợp pháp, tội cố ý phá hoại tài sản: Sự thật rõ ràng, bằng chứng xác thực.
Luật sư của Trần Nguyệt biện hộ đủ điều.
Nào là hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhất thời hồ đồ, thái độ thành khẩn nhận tội, xin tòa khoan hồng giảm nhẹ hình phạt.
Thẩm phán hỏi Trần Nguyệt: “Bị cáo có lời gì muốn nói không?”
Trần Nguyệt bật khóc.
Khóc thật sự.
“Tôi biết tội rồi, tôi thật sự biết lỗi rồi. Tôi sẵn sàng bồi thường, bao nhiêu cũng bồi thường. Xin quan tòa cho tôi một cơ hội, tôi vẫn còn một đứa cháu ngoại…”
Thẩm phán ngắt lời: “Lúc bị cáo chiếm đoạt nhà của người khác, bị cáo có nghĩ cho người ta không?”
Trần Nguyệt câm nín.
Cuối cùng là tuyên án.
Trần Nguyệt và em dâu, tội phạm chính, phạt tù giam 3 năm, phạt tiền 5 vạn tệ.
Bố mẹ, tòng phạm, phạt tù 1 năm, hưởng án treo 2 năm, phạt tiền 2 vạn tệ.
Trách nhiệm bồi thường dân sự: 3.213.000 tệ.
Nghe tuyên án xong, Trần Nguyệt ngã khuỵu.
Hai cảnh sát tư pháp phải xốc nách cô ta.
Cô em dâu bật khóc tu tu. Một người đàn bà hơn ba mươi tuổi đầu khóc rống lên như một đứa trẻ.
Mẹ cô ta lại bắt đầu gào thét:
“Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”
Thẩm phán gõ búa: “Bị cáo có quyền kháng cáo.”
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ, có kháng cáo cũng vô ích.
Trần Nguyệt hốc mắt đỏ ngầu, run môi đe dọa tôi:
“Chị à, làm người có nhất thiết phải cạn tàu ráo máng vậy không?”
Tôi đọc to cái hot search top 1 cho cô ta nghe:
“Cô trợ lý được tôi tin tưởng 6 năm trời, lại định ăn cắp luôn cuộc đời của tôi.”
Tôi mãn nguyện nhìn gương mặt của cô ta xám ngoét dần đi.
Tôi lại giơ luôn hình ảnh tài khoản đã bị bay màu của cô ta ra cho cô ta xem.
Nhếch mép cười nhạt:
“Đương nhiên tao biết đường lui của mày là gì.”
“Đáng tiếc là cái tài khoản của mày tiêu tùng rồi.”
Lúc bước ra khỏi tòa án, ánh nắng hôm nay vô cùng rực rỡ.
Tôi hít một hơi thật sâu.
3.213.000 tệ.
Nhà Trần Nguyệt gom góp tròn một tháng.
Phải bán luôn cả căn nhà ở quê.
Đó vốn là căn nhà dưỡng già của bố mẹ cô ta.
Trả hết cho tôi xong cũng không còn dư được bao nhiêu.
Về quê ư? Không còn nhà để ở.
Thuê nhà ư? Lương hưu không đủ trang trải.
Bố mẹ Trần Nguyệt mất luôn cả công việc làm thêm.
Công việc của Trần Nguyệt đương nhiên cũng đi tong.
Cả nhà 4 người, hai người đi tù, hai người án treo, còn đèo bồng thêm một đứa trẻ con.
Trắng tay hoàn toàn.
Tôi trở về căn biệt thự.
Đã được tân trang lại mới tinh.
Thảm cỏ đã thay mới toàn bộ, sô-pha được giặt sạch bóng, tường cũng được sơn lại phẳng phiu.
Y như một căn nhà mới.
Tôi mở cửa bước vào.
Ánh nắng hắt những vệt dài trên sàn nhà.
Tôi ngồi xuống sô-pha, mở tài khoản mạng xã hội của mình lên.
Dưới bài đăng mới nhất, tràn ngập những lời an ủi và ủng hộ.
Tôi gõ nhẹ một dòng chữ:
Những thứ của tôi từng bị đánh cắp, có nhiều thứ không bao giờ lấy lại được nữa.
Nhưng cuộc sống của tôi, ngôi nhà của tôi, ranh giới cuối cùng của tôi, không một ai được phép chạm vào.
Trước kia là do tôi lương thiện.
Bây giờ tôi không nhượng bộ, đó là bổn phận của tôi.
Nhà của tôi, cuộc đời của tôi.
Đừng hòng ai cướp đi.