Hoàng Thái Hậu Thua Một Đời
Chương 2
Nàng ta đánh chết lương thiếp trong phòng, nhưng trên công đường, Kinh Triệu Doãn lại khép nép nịnh bợ, phán nàng ta vô tội.
Phía sau những chuyện đó, đều là Thiên tử làm chỗ dựa.
Từng cọc từng kiện, nàng ta chậm rãi kể lại, vẻ mặt là sự đắc ý không che giấu nổi.
Ta là đích nữ, từ xuất thân cho đến nhà chồng, chốn chốn đều đè ép nàng ta một đầu.
Nhưng giờ phút này, nàng ta lại nhìn ta bằng ánh mắt thương hại, mang theo vài phần khiêu khích: “Muội muội, muội quả thật là một kẻ đáng thương.”
Đáng thương?
Ta lẳng lặng nhìn nàng ta, không nhịn được bật cười.
Ta cũng từng nghĩ bản thân mình đáng thương.
Bị Ngụy Chương lừa gạt cả đời, sống trong ảo mộng phu thê ân ái, giống như một trò cười.
Nhưng hiện tại, ta đã là Thái hậu.
Thùy liêm thính chính, hưởng thụ thiên hạ phụng dưỡng.
Hắn yêu ai hận ai, so với vinh hoa phú quý mười mấy năm sắp tới, đã trở nên nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới.
Dù có sống lại một đời.
Ta vẫn sẽ gả cho Ngụy Chương.
Thứ nhất là vì tâm huyết mẫu thân bồi dưỡng ta nhiều năm, ta không thể để nó đổ sông đổ biển.
Thứ hai, con đường thông thiên rộng mở này, chỉ có hắn mới có thể cho ta.
Còn về tình nghĩa phu thê.
Thứ không đáng giá, ta có thể không cần.
4.
Cũng giống như kiếp trước.
Hoàng đế băng hà ngay trong đêm ta và Ngụy Chương thành thân.
Sau tang lễ, chính là Tân quân đăng cơ.
Ta như nguyện trở thành Hoàng hậu.
Còn danh phận của Thẩm Hòa, lại chần chừ mãi không định xuống.
Phong hiệu do Lễ bộ dâng lên là Đức phi.
Thẩm Hòa không cam lòng, mấy lần rơi lệ, thậm chí còn nháo nhào tuyệt thực.
Ngụy Chương không thể không ôn tồn thương lượng với ta: “Nàng ấy xuất thân thiếp thất, đã là chịu ấm ức rồi.”
“Trẫm muốn phong nàng làm Quý phi, coi như bù đắp một chút, ý Hoàng hậu thế nào?”
Bổn triều chưa từng có tiền lệ không có công lao mà phong Quý phi.
Tuy nhiên ta vẫn cung kính đáp: “Mọi sự bệ hạ làm chủ là được.”
Ngụy Chương lẳng lặng nhìn ta.
Ánh mắt thâm trầm rơi xuống khuôn mặt điềm đạm của ta, không biết hắn đang nghĩ gì.
Hồi lâu, hắn mới thở dài một câu không mặn không nhạt: “Ủy khuất cho nàng rồi.”
Để bù đắp, bào huynh của ta được thăng làm Thượng thư, quan tòng tam phẩm.
Lúc chọn cung điện, Thẩm Hòa lại gây chuyện.
Nàng ta nhắm trúng Trường Xuân cung, là cung điện xa hoa nhất trong Lục cung.
Lục Chi tức đến giậm chân: “Rõ ràng phải là nương nương chọn cung điện trước, sau đó mới đến lượt ả ta, đích thứ có khác biệt, ả ta lại không hiểu đạo lý này sao?”
Không phải nàng ta không hiểu.
Chỉ là kẻ được sủng ái, khó tránh khỏi cậy sủng sinh kiêu.
Ta không để Ngụy Chương phải khó xử, chủ động chọn Chung Túy cung.
Cũng là một nơi thanh nhã phú lệ.
Khuyết điểm duy nhất là cách Dưỡng Tâm điện quá xa.
Nhưng lần này, Ngụy Chương lại không cho phép.
Hắn không vui: “Nàng là Hoàng hậu của trẫm, ở nơi hẻo lánh như vậy thì ra thể thống gì?”
“Tôn ti hữu biệt, nàng cứ an tâm ở lại Trường Xuân cung.”
Ta nhàn nhạt “ồ” một tiếng.
Định đứng dậy, lại bị hắn nắm lấy cổ tay.
Ngụy Chương bình tĩnh nhìn ta: “Lá gan Hòa nhi nhỏ, mấy ngày nay trẫm bồi bạn với nàng ấy nhiều một chút, trong lòng nàng có lời oán thán sao?”
Ta lặng lẽ rũ mắt: “Thần thiếp không dám.”
“Đã vậy, đêm nay trẫm sẽ tẩm túc ở đây.”
Ta cự tuyệt: “Hiện giờ vẫn còn trong kỳ hiếu phục…”
“Không sao.”
Hắn hơi híp mắt, mang theo vài phần ý cười: “Trẫm không làm gì khác, chỉ là muốn thân cận với Hoàng hậu.”
Trầm mặc một lát.
Ta khẽ cau mày một cách không dễ nhận ra: “Chỉ e Quý phi sẽ không vui.”
“Vì sự hòa thuận của hậu cung, bệ hạ vẫn nên đến chỗ nàng ấy thì hơn.”
Lời vừa dứt, trong điện tĩnh lặng một cái chớp mắt.
Ngụy Chương chậm rãi bật cười: “Hoàng hậu là đang hờn dỗi với trẫm sao?”
5.
Ta tĩnh lặng nhìn hắn.
Hoàn toàn không hiểu vì sao hắn bỗng nhiên lại vui vẻ như thế.
Kiếp trước, bề ngoài ta tỏ ra độ lượng, nhưng lén lút vẫn có chút tính nết trẻ con.
Đại khái là vì để tâm nên mới ghen tuông, mới giận dỗi rơi lệ mỗi khi hắn lâu ngày không đến thăm ta, thậm chí là không thèm đoái hoài đến hắn.
Ngụy Chương khi đó rất bao dung với ta.
Thậm chí còn nguyện ý hạ mình xuống dỗ dành ta, ngữ khí đầy bất đắc dĩ:
“Hoàng hậu của trẫm ơi, trẫm không bao giờ vứt bỏ nàng lại một mình nữa, được chưa nào?”
Ta cũng từng tự ngẫm lại bản thân, có chút ngượng ngùng hỏi hắn: “Thần thiếp có phải hơi ghen tuông quá đà rồi không?”
Hắn cười lắc đầu: “Như thế sao coi là ghen tuông, rõ ràng là nàng tình thâm nghĩa trọng với ta, trẫm thích nàng như vậy.”
Thích đến mấy, cũng chẳng chống lại được nhịp đập rung động năm xưa.
Giống như đêm nay, vốn dĩ hắn không muốn đi.
Nhưng vừa nghe cung nữ báo Thẩm Hòa bệnh, hắn liền không chút do dự đứng dậy rời khỏi.
Ngoài cửa sổ lất phất mưa bụi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, mang theo Lục Chi ra Ngự hoa viên dạo bước.
Màn mưa khói in bóng trên mặt hồ.
Nước hồ xanh biếc, bầu trời cũng xanh biếc.
Giống hệt thân ảnh mặc y phục màu nguyệt bạch cách đó không xa, cao lớn, tĩnh mịch.
Ta đứng sững lại.
Bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên trong gió lạnh hướng ta hành lễ, rồi quay người bước đi.
Khí chất người này vốn lạnh lùng, đến cả ánh mắt cũng hờ hững, mang theo một vẻ kiêu ngạo không sao nói rõ được.
Lục Chi khẽ kinh ngạc thốt lên: “Vị kia là…”
“Trạng nguyên lang tương lai.”
Lục Chi hoàn toàn không phát hiện điều gì bất thường, chỉ một mực kính nể: “Tuổi trẻ tài cao, thật sự là lợi hại nha.”
Ta không nhịn được bật cười.
“Có gì mà lợi hại chứ?”
Cũng chỉ là kiếp trước, một trong những nam sủng dưới trướng của ta mà thôi.
6.
Ngày đầu tiên mãn tang, Ngụy Chương lật bài tử của Thẩm Hòa.
Người trong cung thấy gió bẻ măng, nhận ra ai đang được đắc sủng, liền trăm phương ngàn kế lấy lòng.
So với sự phồn hoa rực rỡ ở cung của Thẩm Hòa, Trường Xuân cung lại vắng vẻ đìu hiu.
Ta cũng không vội, ngày ngày chạy đến Trường Thọ cung.
Thái hậu nay đã khổ tận cam lai, mỗi ngày thưởng hoa pha trà, vui vẻ vô cùng.
Khi ta đến, người đang ngả lưng trên sập, lười biếng nhìn một thiếu niên thanh tú gảy đàn.
Thấy ta đến, người còn cười híp mắt gọi ta ngồi lại gần: “Ráng chịu đựng vài chục năm nữa, con cũng có thể qua được những ngày tháng tốt đẹp thế này.”
Nhớ lại kiếp trước.
Đầu tai ta bỗng đỏ bừng lên.
Thái hậu thấy vậy, phẩy tay bảo thiếu niên kia lui xuống, thần bí hỏi: “Ở ngoài cung, con đã có người trong lòng chưa?”
Ta sững người một chút, vội vàng lắc đầu: “Nhi thần không dám.”
Người cười to: “Đứa ngốc này, có gì mà không dám. Nữ tử thế gia như chúng ta, cuối cùng gả đi đa phần đều chẳng phải là người trong lòng.”
“Ta và mẫu thân con, ở cái tuổi của con cũng từng có công tử ưng ý, chỉ tiếc là…”
Người tiếc nuối một hồi, rồi ngước mắt nhìn ta, ánh lên tia sáng hóng chuyện:
“Ta vốn tưởng con thích nhi tử của ta, nhưng nhìn những chuyện con làm lúc nhập cung, mới phát hiện con cũng giống ta, tiến cung chẳng qua là để kéo dài vinh quang của gia tộc.”
“Lan Thù, con cũng từng có người cầu mà không được sao?”
Trong đầu ta nhất thời lướt qua vô số bóng hình.
Ta e thẹn cười, cúi đầu thừa nhận:
“Có ạ.”
Khoảnh khắc lời vừa dứt, trong điện tĩnh lặng một cái chớp mắt.
Nơi cửa, có người mặt không cảm xúc đứng đó, không biết đã nghe bao lâu.
Ta ngẩng đầu lên, chỉ kịp thấy một tia minh hoàng xẹt qua.
Trời đất âm u, gió nổi mưa dông.
Tối hôm đó, thánh chỉ ép ta dời đến Chung Túy cung liền được ban xuống.
Bề ngoài là dời cung, thực chất là đuổi đi.
Thánh chỉ giáng xuống nhẫn tâm, trắng trợn thông báo cho toàn bộ hoàng thành biết, Hoàng hậu đã xúc phạm long nhan, hoàn toàn thất thế.
Ta thậm chí không có thời gian dọn dẹp đồ đạc.